Quãng đường về nhà mất khoảng 2 tiếng đồng hồ,Hà Nguyệt Tâm nói chuyện rất ít, suốt cả quãng đường cô chỉ đều nhìn cảnh sắc bên ngoài mà ngây người thôi.
Có thể về nhà sớm, Phương Viên hưng phấn đến không được, cứ kéo cánh tayHà Nguyệt Tâm luyên thuyên không ngừng, thấy tâm trạng củaHà Nguyệt Tâm không được tốt, nên cũng im lặng hơn rất nhiều.
Sau đó liền cúp máy ngay.
Anh nghiêng đầu qua, nhỏ giọng lên tiếng: "Tâm Tâm, sao vậy? Tâm trạng không tốt à?"
Lời vừa ra khỏi miệng thì ánh mắt của mấy người còn lại trên xe đều tập trung hết lên ngườiHà Nguyệt Tâm. Trên mặt Phương Viên và Trịnh Viên đều tràn đầy nghi hoặc và lo lắng, mấy anh trai thì càng không cần phải nói rồi, giọng nói đều tràn đầy lo âu.
Hà Nguyệt Tâm 'Ả' lên một tiếng, đột nhiên hoàn hồn lại. Cô lại thả hồn lên mây rồi... ...
Thấy mọi người đều nhìn cô thì cô liền nở một nụ cười: "Trời mưa nên tâm trạng dễ lên xuống thất thường chút."
Hà Thúy Chi mặt mày hòa nhã nói: "Về nhà anh sẽ dặn nhà bếp làm mấy món ngọt mà em thích."
Hà Diễn Lạc đánh giá biểu cảm trên mặtHà Nguyệt Tâm nửa ngày, sự nghi hoặc trong lòng anh ngày càng nặng.
Hà Nguyệt Tâm ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ xe, những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay cứ loạn thành một đoàn. Cô đã nói rõ với Mục Xuyên rồi, nhưng tâm trạng cô lại hoàn toàn không thấy tốt hơn chút nào cả. Lúc nghe nói Mục Xuyên đã đi rồi cũng không thấy nhẹ nhõm hơn như trong tưởng tượng.
Điều này thật là kỳ lạ mà.
Lúc đấy mọi người cũng chỉ cho rằngHà Nguyệt Tâm là bởi vì trời mưa nên tâm trạng không được tốt thôi, nhưng từ sau khi du lịch mùa thu xong, mấy ngày liền, tâm trạngHà Nguyệt Tâm vẫn đều không tốt như vậy cả, nhưng có hỏi như thế nào thìHà Nguyệt Tâm cũng không chịu nói.
Mấy anh trai không còn cách nào khác, chỉ có thể bày đủ trò ra đề làm cho em gái vui thôi.
Hôm nay là cuối tuần,Hà Nguyệt Tâm ở trong phòng giải đề, ngước đầu lên thấy đã tới thời gian ăn tối rồi thì liền dọn dẹp bàn học lại và xuống lầu ăn cơm.
Bình thường khi đến thời gian ăn tối, người làm trong nhà đều đang bận rộn bày đồ ăn từ trong nhà bếp lên bàn ăn, nhưng hôm nay thì không thấy bóng dáng của một người làm nào cả.
Khi bước chân vào trong phòng bếp thìHà Nguyệt Tâm càng bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngốc cả người.
Hà Tinh Hoài đang một dĩa đồ ăn đặt lên bàn, nhìn mấy dĩa đồ ăn khác một cái, bĩu bĩu môi, đẩy dĩa của mình ra xa một chút.
Món anh làm sắc hương vị đều có đủ cả, không phải là đồ mà đống đồ ăn hắc ám đó có thể so bì được.
Hà Thúy Chi và Hà Diễn Lạc cũng lần lượt bưng đồ ăn từ trong phòng bếp ra.
Hà Diễn Lạc thấyHà Nguyệt Tâm xuống rồi, anh nhướng nhẹ một bên mày lên, bình thản cởi tạp dề trên người ra: "Làm bài tập xong rồi à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


