Buổi tối sau khi khách sạn, Hà Nguyệt Tâm vô thức quét mắt nhìn ban công phòng của Mục Xuyên.
Đột nhiên nhớ ra anh có nói rằng tối nay muốn cô đến xem anh.
Xem cái khỉ khô ấy!
Có cái thời gian đó thì cô thà ở trong phòng giải đề còn sướng hơn.
Trong phòng, Phương Viên thấy vậy thì nhịn không được phải lên tiếng: "Sao lại giải đề rồi? Mấy ngày nay đều không có thấy bà giải mà."
Hà Nguyệt Tâm cắm cúi giải đề trên đề cương: "Tâm bình khí hòa."
Cô đích thực là cần phải tâm bình khí hòa.
Cả ngày trong đầu đều không ngừng hiện lên cảnh tượng sáng nay, mọi người xung quanh nói chuyện với cô cô đều có thể thả hồn lên mây tới mấy lần.
Cô không thích bản thân của bây giờ tí nào cả.
Hà Nguyệt Tâm nằm nghiêng người qua, ngón tay vô ý thức siết chặt chăn, sau đó cô mới mở miệng nói: "Bà nói xem như thế nào gọi là thích vậy?"
Phương Viên nghe vậy liền ngồi bật người dậy: "Bà thích ai rồi? !"
Hà Nguyệt Tâm mới từ chối Mục Xuyên xong, quay đầu liền thích người khác rồi ư? Mục Xuyên cũng quá thảm rồi đi.
"Không phải, tôi chỉ là tò mò. Cho nên mới hỏi thử thôi."Hà Nguyệt Tâm cắn nhẹ môi.
Cô không biết trạng thái này của mình vì đâu mà ra, kiếp trước cô cũng không có chút kinh nghiệm yêu đương nào cả. Nếu chỉ dựa vào bản thân đi mài mò thì cô sợ là sẽ không tìm ra được đáp án.
Phương Viên nửa tin nửa ngờ, cô suy nghĩ nửa ngày mới mở miệng nói: "Thích... ...chính là gặp người đó sẽ đỏ mặt, tim đập nhanh, ở bên cạnh người đó thì sẽ vui đến không được, cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh."
Hà Nguyệt Tâm nghe mà trong lòng ngũ vị tạp trần, có chút giống với trạng thái của cô.
"Trước đây tôi có xem qua một bộ phim điện ảnh, nam chính cứ theo đuổi nữ chính suốt, sau khi bị nữ chính cự tuyệt rồi thì nam chính mất tích luôn, lúc đó nữ chính đột nhiên bắt đầu cảm thấy không quen, cứ sợ được sợ mất, loại cảm giác này thì sao?"
Sau khi Mục Xuyên biến mất, cô đích thực là có chút sợ được sợ mất. Vấn đề của bây giờ là, cô vẫn không xác định được rằng mình đã thích Mục Xuyên rồi, hay chỉ đơn thuần là bởi vì Mục Xuyên biến mất rồi mà cảm thấy mất mát không nữa.
Phương Viên chém đinh chặt sắt nói: "Cái này đương nhiên là không phải thích rồi. Nhưng đây cũng là chuyện thường tình thôi, một người suốt ngày cứ vây quanh người bà nhưng ngày nào đó lại đột nhiên biến mất thì chắc chắn là sẽ không quen rồi, nhưng cái này thì không được gọi là thích, để ý phân biệt là được."
Hà Nguyệt Tâm trầm ngâm một lúc rồi nhỏ giọng nói: "... ...Thì ra đó không phải là thích."
Thì ra cô chỉ là bởi vì Mục Xuyên đột nhiên biến mất rồi nên mới cảm thấy không quen thôi, ngay cả việc đỏ mặt tim đập nhanh hồi sáng, và việc đưa thuốc cho anh khi anh bị bệnh cũng đều là bởi vì cô đột nhiên không quen thôi.
Cô tự hạ định luận cho việc này ở trong lòng.
Phương Viên sờ cằm mình, truyền đạt lại kinh nghiệm cô đã xem trong phim điện ảnh choHà Nguyệt Tâm nghe: "Cứ vào thời điểm này tôi lại muốn thổ tào nữ chính rồi, ngàn vạn lần đừng đối tốt với đối phương khiến đối phương hiểu lầm, bằng không chính là cho không hy vọng người khác, sẽ bị mắng là tra nữ đó."
Hà Nguyệt Tâm: "... ..."
Cô đột nhiên nhớ đến nụ hôn sáng nay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


