Bồi Nghị có chút nổi giận rồi, lễ tân sợ sệt không ngừng xin lỗi cậu, nhưng đều không nghĩ ra được cách giải quyết nào cả.
Bồi Nghị phất tay áo bỏ đi, cậu đi ra khỏi cửa khách sạn, hình như là muốn đi kiếm nhà thuốc, nhưng ở ngoại ô hoang vu như vậy, cửa hàng bên đường cũng đều đã đóng cửa hết rồi, còn chỗ nào bán thuốc nữa chứ?
Sau khi lấy khăn tắm mới từ chỗ lễ tân và lấy cơm cho Phương Viên từ nhà hàng rồi trở về phòng, nhưng Hà Nguyệt Tâm vẫn có chút lơ đễnh.
Hình ảnh Mục Xuyên ngồi trên ban công lớn buổi chiều hiện lên trong đầu cô. Anh biết kêu cô đừng hóng gió, nhưng tại sao lại không biết tự quan tâm mình như vậy chứ?
Buổi sáng hóng gió lạnh cho đã vô, giờ không phải là bị bệnh rồi đó sao?
Cô nhíu chặt mày lại, lúc hoàn hồn lại thì tay đã mò vào trong túi tìm thuốc rồi, đây là đống thuốc anh cả kêu Lý Nham bỏ vào túi cho cô trước lúc đi, nói là phòng còn hơn chống.
Trên hộp thuốc có ghi là chuyên trị phát sốt, cảm lạnh, tiêu viêm.
Hay là cô mang qua cho anh nhỉ?
Nhưng cô lại không muốn anh biết được người mang thuốc qua cho anh là cô.
Cô suy nghĩ trước sau trái phải một hồi, cuối cùng quyết định xuống quầy lễ tân, nói là hồi nãy nghe nói có khách bị bệnh rồi, đúng lúc trong tay cô có thuốc, nên nhờ lễ tân đưa qua cho họ đi.
Lễ tân đang lo sợ sẽ đắc tội vị khách như Mục Xuyên đây đang lo lắng sốt ruột như kiến trên chảo nóng vậy, lúc này thấy Hà Nguyệt Tâm đưa thuốc tới thì cứ như thấy được đấng cứu sinh vậy, rối rít cảm ơn không ngừng.
"Em chỉ là đúng lúc nghe thấy có người đang bị bệnh thôi. Đúng rồi, chị đừng nói là em đưa nha, em không muốn gặp rắc rối."
Lễ tân vội gật đầu ngay, cô còn mong là Hà Nguyệt Tâm sẽ nói vậy nữa, như vậy thì cô có thể đem công lao này tính lên đầu khách sạn của bọn họ rồi, cũng có thể giảm bớt cảm quan xấu trước mặt Mục Xuyên.
Hà Nguyệt Tâm đặt thuốc xuống rồi đi ngay, sau khi bước vào trong thang máy liền đứng ngây người nhìn không khí. Tại sao từ sau khi Mục Xuyên quen biết cô thì lại thường hay mắc bệnh hoặc bị thương nhỉ?
Tối qua Hà Nguyệt Tâm ngủ không được ngon, nên sáng sớm không có chút tinh thần nào cả, mắt thấy sắp đến thời gian tập hợp rồi, Phương Viên liền xuống dưới lấy bữa sáng cho Hà Nguyệt Tâm trước, để Hà Nguyệt Tâm có thể thong thả vệ sinh cá nhân.
Đợi Hà Nguyệt Tâm làm xong ra khỏi phòng thì cả hành lang yên ắng đến lạ thường, không còn ai trên tầng này cả.
Vừa ấn nút thang máy, thì đúng lúc cô lễ tân hôm qua bước ra khỏi từ trong thang máy, mặt mày sốt ruột.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)