Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Văn Khê im lặng, trong ký ức mơ hồ, mẫu thân nguyên chủ là Lưu thị, sau khi trượng phu bệnh mất thì đã treo cổ tự tận đi theo chồng.
Lưu thị mồ côi cha nương từ nhỏ, lớn lên nhờ cơm thừa canh cặn của tộc nhân. Năm mười sáu tuổi, bên bờ sông Văn Khê gặp gỡ Hạ Phục khi ấy đang xuống nông thôn vận động sản xuất, vừa gặp đã động lòng. Thành thân rồi sinh một nữ nhi, đặt tên là Văn Khê. Phu thê hai người sớm chiều sánh vai mười lăm năm, khi sống thì chung gối, lúc chết cũng cùng quan tài.
“Chu thị là người rộng lượng ôn hòa, cư xử thiện lương, dễ hòa hợp. Vài năm nay dọn đến thôn này, đối nhân xử thế luôn khéo léo. Bà ấy cũng từng cùng ta thề độc, sau khi con gả vào thì nhất định sẽ đối đãi con như con ruột.”
Ba năm nay quan sát nương con Mạnh gia, Hạ Mai đều thu hết vào mắt, đúng thật là một nhà tốt. Bà lại căn dặn Hạ Văn Khê một phen về đạo làm vợ, cách đối nhân xử thế giữa mẹ chồng nàng dâu, sau đó mới cáo từ ra về.
Trước khi đi, Hạ Mai đứng ngay trước mặt cháu rể rồi nói với Hạ Văn Khê:
“Con đừng sợ, sau này nếu nó dám bắt nạt con hay có chuyện gì không phải, con cứ tới tìm cô cô. Ngay trước mắt ta đây, ta không để ai ức hiếp con được!”
Mạnh Yến Lãng đưa bà ra khỏi cổng.
“Uống thuốc rồi hãy ngủ.”
“Tạ ơn nương!”
Hạ Văn Khê đón lấy chén thuốc uống một hơi cạn sạch, chân mày không hề cau lại lấy một cái. Chu thị nhìn nàng uống sảng khoái như vậy mà sửng sốt, sau đó lại thấy đau lòng:
“Một nhà cả mà còn khách sáo gì chứ. Sau này đây cũng là nhà của con, con chính là con gái ruột của ta!”
Thấy sắc mặt nàng vẫn còn nhợt nhạt, tinh thần chưa hồi phục, Chu thị đỡ nàng nằm xuống rồi đắp chăn cho thật cẩn thận.
“Con ngủ một lát đi, đến giờ cơm tối ta sẽ gọi.”
Buổi tối, Chu thị dùng phần canh gà còn lại nấu cháo bánh mềm dễ tiêu. Uống xong thuốc, Hạ Văn Khê lại thiếp đi. Có lẽ là nhờ uống thuốc, đêm đó nàng ngủ rất ngon, thậm chí không mộng mị lấy một lần.
Trời vừa hửng sáng, Hạ Văn Khê đã bị tiếng động loạt soạt đánh thức. lúc này một bóng người đứng sừng sững ngay bên giường.
Mở mắt ra liền chạm phải đôi mắt lấp lánh như sao trời giữa màn đêm, Hạ Văn Khê cảm thấy bóng tối sâu thẳm trong lòng như được thắp sáng.
Giọng nói trầm khàn của Mạnh Yến Lãng vang lên trong bóng tối: "Làm nàng thức giấc rồi sao? Trời còn sớm, nàng ngủ thêm chút nữa đi."
Hạ Văn Khê ngẩn ngơ nhìn hắn, không đáp lời.
Đêm qua hắn nằm ngay bên cạnh suốt cả đêm mà nàng lại chẳng hay biết, chuyện này trước đây chưa từng xảy ra. Là do cảnh giác của nàng giảm sút? Hay vì vết thương trên đầu?
Nương theo ánh sáng lờ mờ, nàng nâng cổ tay gầy guộc như que củi lên, khẽ nhíu mày, hay là do cơ thể này quá yếu ớt?
Lúc này lòng suy tư bị cắt ngang, bên tai truyền đến giọng nói quan tâm của Mạnh Yến Lãng: "Nàng thấy khó chịu ở đâu sao?"
Hạ Văn Khê bừng tỉnh: "Ta không ngủ được nữa, nằm lâu cũng mỏ nên muốn dậy đi lại một chút."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)