Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mạnh Yến Lãng nhanh nhẹn thắt lại đai lưng, cúi người đỡ nàng dậy rồi bưng chậu nước cho nàng rửa mặt. Sắp xếp cho Hạ Văn Khê xong xuôi, hắn mới gánh hai thùng gỗ ra cửa đi lấy nước.
Trong phòng không còn ai, nhân lúc thay y phục, Hạ Văn Khê kiểm tra lại cơ thể này một lượt.
Hạ Văn Khê mím môi cười khẽ, tình trạng bản thân thế nào nàng tự mình rõ nhất nên cũng không từ chối nữa mà dứt khoát ngồi dưới mái hiên nhìn bà bận rộn. Chẳng bao lâu sau, trên mái nhà bếp đã tỏa ra làn khói bếp lượn lờ, trong không khí phảng phất mùi hương cây cỏ mộc mạc.
Một cảm giác an yên khó tả dâng lên, đây chính là hương vị của gia đình.
Một lát sau, Chu thị bưng cái bát từ bếp đi ra: "Uống bát nước nóng trước đã, cho ấm bụng."
Bát nước bốc hơi nghi ngút, nước hơi ngả vàng vẩn đục. Loại nước thế này Hạ Văn Khê đã uống suốt mười mấy năm ở biên thành nên chẳng hề chê bai, độ ấm vừa vặn, nàng bưng lên nhấp một ngụm.
"Ngọt sao?" Trong nước có pha đường!
"Ngon không? Ta bỏ thêm đường đấy, mau uống đi!" Khóe miệng Chu thị cong lên, đôi mắt cười híp lại thành một đường chỉ.
Thu dọn bát xong, Chu thị lại quay vào bếp tiếp tục làm việc.
Hạ Văn Khê cũng bước theo vào, nhìn bà xoay quanh cái bếp lò thấp bé, trong nồi thỉnh thoảng tỏa ra mùi thơm thức ăn.
"Nương, để con giúp."
Thấy nàng có lòng muốn giúp, Chu thị bèn chỉ nàng thỉnh thoảng thêm củi vào bếp.
Hạ Văn Khê vốn không biết nấu cơm.
Ở hiện đại, đi học hay đi làm đều ăn cơm căng tin, thi thoảng tự úp bát mì gói, cuối tuần thì ra ngoài ăn tiệm cùng bạn thân hoặc gọi đồ về. Khi làm Mục Khuynh Ngôn theo cha nơi quân doanh, chẳng ai dạy nàng nấu nướng hay nữ công gia chánh, càng đừng nói đến cầm kỳ thi họa, thứ nàng học được chỉ là bản lĩnh giết địch giữ mạng nơi sa trường.
Mạnh Yến Lãng ra vào gánh nước năm sáu chuyến mới đổ đầy bốn cái lu lớn trong bếp và ngoài sân. Đặt thùng nước xuống, hắn cầm rìu ra giữa sân chẻ củi.
Hạ Văn Khê thu hết vào mắt, thầm đánh giá đây là một người siêng năng, tháo vát.
"Ăn cơm thôi." Chu thị ló đầu ra gọi Mạnh Yến Lãng.
Bà dựng một chiếc bàn nhỏ trong bếp, bưng bữa sáng lên. Ba bát canh trứng, một rổ bánh rau xanh. Trong đó có một bát canh trứng đặc sánh hơn hẳn hai bát kia, lượng trứng nhìn qua cũng nhiều hơn.
Hạ Văn Khê rũ mắt, lặng lẽ đặt đũa xuống rồi đứng sang một bên. Bóng dáng khôi ngô của Mạnh Yến Lãng bước vào bếp, liếc mắt liền thấy người thê tử tân hôn nhỏ bé gầy yếu đang đứng cạnh bếp lò, mày kiếm khẽ nhíu lại.
Cái bóng cao lớn ập tới, tựa như một bức tường che khuất hoàn toàn ánh sáng từ cửa, mang theo cảm giác áp bức mãnh liệt. Bị hắn nhìn chằm chằm một cách thẳng thừng như vậy, Hạ Văn Khê có chút luống cuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)