Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Làm thông gia chê cười rồi.” Hạ Mai dùng tay áo lau mặt rồi nhận lấy chén canh gà Chu thị đưa rồi chuyển sang cho Hạ Văn Khê:
“Mau uống khi còn nóng.”
Hạ Văn Khê vừa uống canh, vừa lặng lẽ lắng nghe hai người trò chuyện.
Giữa chừng, Chu thị lại nhắc đến chuyện hồi môn, Hạ Mai liền phất tay nói lớn:
“Ta múc cho nàng thêm một bát nữa.”
Hạ Văn Khê ngẩng đầu nhìn hắn, đưa bát ra:
“Vâng.”
Bên cạnh, Chu thị và Hạ Mai liếc nhau một cái rồi như có sự ăn ý, vờ như không thấy mà quay đầu sang chuyện trò những việc lặt vặt trong nhà.
Sau hai bát canh, Hạ Văn Khê cảm thấy trong người đã hồi phục không ít, trên khuôn mặt cũng có thêm vài phần huyết sắc.
Chu thị cầm lấy bát không, nhân tiện muốn ra sau vườn nhặt rau và dọn phân ngựa, cho nên bèn kéo theo Mạnh Yến Lãng đang ngây ra một bên, để lại hai cô cháu nói chuyện riêng tư.
Đợi người đi rồi, Hạ Mai mới dìu Hạ Văn Khê về phòng, còn thần thần bí bí đóng cửa lại.
Bà lôi từ trong ngực ra mấy tờ giấy in dấu đỏ, nhét vào tay Hạ Văn Khê.
“Cô cô, đây là gì vậy?” Hạ Văn Khê ngơ ngác hỏi.
Hạ Mai đáp:
“Là giấy tờ nhà và cửa tiệm ở huyện Linh Cốc, còn có một trang điền ở ngoài thành, đều là của nhà con. Con giữ lấy cho kỹ.”
Ba năm cha nương mất, nguyên chủ vẫn chìm trong bi thương, suốt ngày ngơ ngẩn sống qua ngày cho nên không mấy ấn tượng đối với những việc này, chỉ nhớ sau khi cha nương hạ táng, là đại bá và cô cô thay nàng kiểm kê lại.
Thấy ánh mắt nàng trống rỗng, đờ đẫn, người mất cha nương từ nhỏ lại không ai dạy bảo, giờ phút này hoàn toàn không biết gì. Hạ Mai đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt gầy gò tái nhợt của nàng rồi khẽ thở dài:
“Khê nhi, ta biết con có lòng tự trọng cao, không ưa Mạnh gia, trong lòng oán ta vì đã thay con định mối nhân duyên này. Nếu cha nương con còn sống thì sao lại không gả được vào mấy nhà phú quý trong thành? Nhưng nay cha nương con đã không còn...”
Hạ gia là huynh trưởng của bà, nhưng chuyện ông ta làm thực khiến bà nhìn không nổi.
“Con sống gần cô cô, cô cô còn có thể trông nom ít nhiều. Đại bá mẫu con là người thiển cận, mấy năm qua con sống thế nào, bà ta làm như không thấy. Đại bá con đường đường là nam nhân, những chuyện trong nhà cũng khó nhúng tay. Nếu còn ở lại huyện Linh Cốc, chớ nói là của hồi môn cha nương để lại, e là ngay cả bản thân con cũng chẳng giữ được.” Hạ Mai nói rất có tình, có lý.
“Nhưng... chẳng phải còn ca ca sao?” Hạ Văn Khê cất giọng khẽ hỏi.
Hạ Mai đưa tay điểm trán nàng một cái, mang theo chút bất lực:
“Con đấy! Suốt ngày chỉ nghĩ cho người khác. Nói cho cùng thì Thành Vân chẳng phải do nương con sinh ra, giữa hai người vốn không có huyết thống. Hắn đi biệt hơn ba năm, sống chết chưa rõ.”
“Ca ca không phải do mẫu thân sinh ra?” Hạ Văn Khê kinh ngạc nhìn bà, trong ký ức của nguyên chủ hoàn toàn không có điều này, hiển nhiên là nàng không hề hay biết.
“Hắn là đứa bé bị bỏ rơi mà phụ thân con nhặt được trên đường từ kinh thành về sau khi dự khoa cử. Khi ấy ông ấy còn chưa thành thân, lại nhất quyết nuôi đứa trẻ ấy. Dù sau đó thi đỗ tiến sĩ, vẫn không có ai nguyện gả cho ông, phải chờ đến hai ba năm sau mới gặp được mẫu thân con. Mẫu thân con thì thân thể yếu ớt, sinh con ra xong thì chẳng thể mang thai thêm nữa. Ai... bà ấy cũng là người có số khổ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


