Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hạ Văn Khê khẽ gật đầu, nàng vừa động đậy thì đầu liền đau nhức từng cơn như bị kim châm, có lẽ là do bị chấn động não, lại vừa mới tiếp nhận ký ức của thân thể này nên cả người rã rời, đầu óc cũng trống rỗng.
Thấy nàng hiểu chuyện ngoan ngoãn, Chu thị đưa bàn tay thô ráp, gầy guộc vén mấy sợi tóc lòa xòa trên má nàng ra sau tai.
Gương mặt Chu thị dịu lại, giọng nói cũng đầy ôn nhu:
“Vết thương của con, đại phu nói cần nằm nghỉ nhiều, không bao lâu sẽ khá hơn thôi. Ta đã mua cao trị sẹo, đợi khi vết thương đóng vảy rồi bôi vào thì nhất định sẽ không để lại sẹo đâu.”
Sẹo, Hạ Văn Khê chẳng lấy đó làm điều. Khi còn chinh chiến, nàng từng chịu không biết bao nhiêu vết thương lớn nhỏ. Vết nặng nhất là một đường chéo dài từ vai trái kéo tới eo phải. Khi ấy, phụ thân nàng còn tưởng nàng không thể sống nổi.
Nhưng nàng mạng lớn, cắn răng chịu đựng mà vượt qua được.
Hạ Văn Khê lặng lẽ nghe Chu thị lải nhải dặn dò, cảm giác này thật xa lạ. Dù là kiếp trước hay kiếp này thì cũng chưa từng có ai đối xử với nàng một cách tỉ mỉ và dịu dàng đến thế.
Trong lòng như có vật gì đè nặng, chua xót len lỏi dâng lên.
Mục Văn Trung đối xử với nàng cũng xem như không tệ, nhưng ông ấy vốn là nam nhân thô kệch, chỉ biết lo cho nàng cơm no áo ấm, chẳng thể tinh tế như nữ nhân.
Còn cha nương đời trước của nàng, từ khi có ký ức đến nay thì chưa từng một lần cảm nhận được tình yêu thương thật sự từ họ.
Dù nàng học hành xuất sắc, năm nào cũng giành học bổng nhưng về nhà cha nương cũng chỉ lạnh nhạt, không hề như những bạn học khác được cha nương tự hào, thưởng quà hay dẫn đi ăn mừng.
Cha nương nàng so với người thân lại càng giống người dưng khách khí mà xa cách.
Chu thị vừa định mở miệng lần nữa thì bên ngoài viện chợt vang lên tiếng gõ cửa. Bà vỗ nhẹ lên tay Hạ Văn Khê rồi đứng dậy ra mở cổng.
Hạ Mai nhìn thấy Hạ Văn Khê đang ngồi dưới hành lang thì lập tức nở nụ cười tươi rói:
“Ồ! Khê nhi tỉnh rồi à!”
Chu thị cười bảo:
“Cô cô con đấy, quả là nhắc một cái liền tới.”
“Cô cô ngồi đi.” Mạnh Yến Lãng liền mang ghế đến.
Hạ Mai nhân tiện đưa giỏ trứng gà trong tay cho hắn.
Chu thị trách yêu:
“Chị dâu, chị tới là tốt rồi, sao còn mang đồ theo? A Lãng, mau vào bếp bưng chén canh gà ra cho cô cô.”
“Toàn là trứng do gà nhà đẻ, đừng khách sáo. Ta ăn cơm rồi mới qua đây, chỉ mong Khê nhi tẩm bổ cho tốt. Nhìn cái mặt trắng bệch này, hôm ấy thấy A Lãng bế nó về đầy máu me, ta thật sự sợ đến phát khóc. Đứa nhỏ này đúng là số khổ, ngày vui mà lại gặp nạn như vậy.”
Vừa nói, mắt Hạ Mai đã đỏ hoe, tay cũng phất nhẹ mấy cái như để xua đi xúc động.
Nhìn thấy vẻ mặt của bà, Hạ Văn Khê liền đưa tay vỗ vỗ nhẹ tay cô cô, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt, giọng nói dịu dàng:
“Cô cô, người đừng lo, con không sao đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)