Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

"Văn Khê, thay ta tìm ca ca và sống thật tốt!"

Không đợi nàng kịp phản ứng, ánh sáng trên người Hạ Văn Khê dần tản đi, sau cùng biến mất trong màn đêm bất tận. Những hình ảnh hỗn loạn như dòng chảy cuồng loạn xâm chiếm đầu óc Văn Khê, các nhân vật và tình tiết đan xen, khiến nàng đau đến mức tưởng chừng muốn nổ tung.

Bỗng có một đôi bàn tay thô ráp nhưng mang theo sự dịu dàng chạm nhẹ lên trán nàng. Sau đó, một sự mát lạnh được đặt lên khiến nàng theo bản năng muốn nắm lấy.

Nhưng hai tay bị giữ chặt, rồi một thứ chất lỏng đắng ngắt bị rót vào miệng nàng. Vài phút sau, những hình ảnh rối loạn trong đầu nàng từ từ tan biến. Văn Khê chìm sâu vào giấc ngủ.

Khi mở mắt, đập vào tầm nhìn của nàng là mái nhà lợp rơm đơn sơ. Tường phòng mới được quét vôi trắng, nhưng ở những góc chưa quét kỹ, vẫn lộ ra những viên gạch bùn bên dưới.

Trong góc phòng, vài chiếc rương gỗ được buộc bằng lụa đỏ, đó là của hồi môn của nguyên thân mang theo khi gả về đây.

Bên trong phòng vô cùng yên tĩnh. Văn Khê nhìn quanh một lát, sau đó nghe thấy tiếng người từ ngoài cửa chính vọng vào.

"Ngựa thế nào rồi?"

Đó là giọng nói của một phụ nhân lớn tuổi, chính là mẹ chồng nàng, Chu thị.

"Chỉ là hoảng sợ đôi chút, hai hôm nay được chăm sóc bằng thức ăn tốt, đã không còn vấn đề gì."

Giọng nam nhân trầm ổn đáp lời. Đó chính là tân lang Mạnh Yến Lãng, phu quân của nguyên thân.

Hắn nói tiếp:

"Chiếc xe ngựa cũng đã được ta sửa lại hôm qua, để lát nữa ta mang trả lên trấn."

"Tốt, nếu đã không sao thì cứ trả lại đi."

Chu thị nhẹ nhàng đáp, vẻ mặt yên tâm. Bà biết nhi tử mình làm việc luôn chu toàn cho nên không cần lo lắng thêm. Lúc ấy, Mạnh Yến Lãng dắt ngựa định đi về phía hậu viện. Vừa ngẩng đầu, ánh mắt hắn bắt gặp Hạ Văn Khê đang đứng tựa vào khung cửa.

Cả hai ánh mắt giao nhau. Mạnh Yến Lãng thoáng ngẩn người, chưa kịp nói gì thì Chu thị đã cất tiếng rồi nhanh chóng đi tới.

"Nha đầu này, đầu còn chưa lành hẳn, sao lại dậy rồi? Trong nhà có mẫu thân đây, con chỉ cần gọi một tiếng là được."

Miệng thì trách, nhưng giọng điệu Chu thị lại vô cùng ôn hòa, không hề có chút trách móc nào thật sự.

Bà đỡ lấy Văn Khê, đưa tay sờ lên trán nàng.

Nàng cảm thấy khó chịu, bụng dưới đang nhắc nhở nàng phải giải quyết một vấn đề riêng tư. Nhưng Chu thị vẫn nắm tay nàng không buông, còn Mạnh Yến Lãng lại đứng trong sân dắt ngựa. Tình cảnh này khiến nàng lúng túng, khó lòng mở miệng nói ra.

Chu thị nhìn ra sự bối rối của nàng, cho nên liền nghiêng đầu phân phó con trai:

“A Lãng, con đem ngựa buộc vào hậu viện, tiện thể vào phòng bếp bưng canh gà đã hầm ra đây.”

Từ nhà xí trở về, Chu thị đỡ nàng ngồi xuống chiếc ghế dưới hành lang.

Nhìn băng vải quấn trên đầu Hạ Văn Khê, sắc mặt tái nhợt, môi cũng chẳng còn chút huyết sắc nào. Chu thị âm thầm thở dài một tiếng, trong lòng dâng lên từng đợt xót xa cùng thương tiếc khôn nguôi.

“Khê nhi, con bị thương hôn mê suốt hai ngày nay, ta đã cùng cô cô con thương lượng xong rồi. Đợi vết thương trên đầu con lành hẳn rồi hẵng quay về nhà chồng cũng chưa muộn. Bên đại bá của con, A Lãng đã nhờ tiêu cục đưa thư giải thích rõ ràng, ta tin bên ấy sẽ hiểu cho.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc