Giấc mộng lại thay đổi.
Trong một căn phòng cổ kính, một cặp vợ chồng trẻ đang bồng một đứa bé gái xinh xắn, đáng yêu. Trong ánh mắt họ tràn đầy sự yêu thương.
"Phu quân, huynh đã nghĩ ra đại danh cho nữ nhi của chúng ta chưa?"
Khi Mục Khuynh Ngôn chập chững tập đi, phủ đệ treo đầy vải trắng, mẫu thân hiền từ ôm nàng đã nhắm mắt lìa đời trong quan tài. Năm nàng ba tuổi, phủ đệ lại treo đầy hỷ lụa đỏ tươi, phụ thân từng yêu thương mẫu thân nàng nay đã thành tân lang của một người khác. Năm sáu tuổi, phụ thân đưa nàng ra biên cương.
Từ đó, nàng sống cùng quân sĩ, tập luyện khắc nghiệt trong mùa đông giá rét và mùa hè nóng cháy, từ một thiếu nữ vô danh trở thành nữ tướng quân duy nhất từ khi Đại Diên khai quốc, Tứ phẩm Trấn Tây tướng quân.
Năm nàng mười lăm tuổi, trong lễ cập kê, phụ thân dẫn nàng về Mục phủ.
Vì hôn sự của nàng, phụ thân và tổ mẫu tranh cãi kịch liệt, từ đó phụ tử không bao giờ đặt chân về Kinh thành.
Ký ức chuyển đến chiến trường.
Kẻ địch kéo tới như thác lũ.
Một nam tử trung niên thân hình vạm vỡ, ria mép ngắn, bị cắm đầy mũi tên. Tay ông không ngừng gõ trống, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào bóng dáng mảnh khảnh đang bị vây khốn.
Khi thấy nàng cũng bị mũi tên xuyên đầy người, ông phun ra một ngụm máu lớn, cây dùi trong tay rơi xuống đất.
Ký ức lại thay đổi.
Một nam tử gầy gò, nho nhã nhìn hai đứa con đầy yêu thương, mẫu thân dịu dàng gắp thức ăn cho từng người. Cả nhà bốn người quây quần bên mâm cơm, vui vẻ cười nói.
Tại cổng thành, một thanh niên trẻ tuổi mang hành lý nặng trĩu lên xe ngựa, quay đầu vẫy tay tạm biệt gia đình.
Hạ Văn Khê khi mới mười ba, mười bốn tuổi, nước mắt đầm đìa đuổi theo chiếc xe ngựa, chạy xa đến mức đôi chân mỏi nhừ, giọng khản đặc hô to:
"Ca, huynh bảo trọng, sớm trở về!"
Chẳng bao lâu sau, Văn Khê vận đồ tang, đầu đội mũ trắng, khóc đến sưng húp đôi mắt. Sắc mặt nàng tái nhợt, cơ thể yếu ớt ngã quỵ trên mặt đất. Trong chính sảnh ngôi nhà, hai cỗ quan tài được đặt giữa phòng, lạnh lẽo và tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ba năm sau, Văn Khê với thân hình gầy gò, khoác trên mình hỷ phục đỏ thẫm. Nàng ngoảnh đầu lại nhìn ngôi nhà từng chan chứa sự ấm áp và những tiếng cười. Đôi mắt nàng thoáng ngấn nước, nhưng nàng không ngoảnh đầu thêm lần nào nữa mà xoay người bước lên xe ngựa, tấm khăn voan đỏ buông xuống, che đi quá khứ đầy đau thương.
Trong giấc mộng hỗn loạn, lúc thì nàng thấy bản thân ở hiện đại, ngực cắm chặt thanh sắt, chết không nhắm mắt. Lúc lại là hình ảnh Mục Khuynh Ngôn toàn thân đầy mũi tên, ánh mắt kiên cường mà tuyệt vọng, Khi khác, đó là Mục Văn Trung cả người bê bết máu, ngã quỵ trên chiến trường, từng giọt huyết lệ chảy dài.
Và còn đó, một bóng người vận áo tang trắng, bất chấp tất cả nhảy vào mộ huyệt, ôm lấy chiếc quan tài lạnh lẽo, khóc nghẹn không thành tiếng.
Đột nhiên, bóng dáng Hạ Văn Khê khoác đồ trắng xuất hiện trong hư không. Toàn thân nàng tỏa ra ánh sáng mờ nhạt như vị thần giáng thế, lơ lửng ngay trước mặt chính mình.
Giọng nói dịu dàng nhưng mang chút ai oán vang lên từ trong bóng tối:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)