Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Hôm nay, là ngày đại hôn của Hạ Văn Khê.

Bên ngoài xe ngựa, tiếng la hét đầy hung tợn vang lên.

"Các huynh đệ! Xông lên! Giết hết bọn chúng! Tối nay đám chúng ta cùng làm tân lang!"

Tiếng hô hét tục tĩu từ bên ngoài vọng vào, xen lẫn tiếng chém giết rung trời, chẳng mấy chốc lại vang lên tiếng đao kiếm va chạm nhau.

Lẽ nào gặp phải sơn tặc?

Hạ Văn Khê nhíu mày, đưa tay định vén rèm xe lên để nhìn rõ tình hình. Đúng lúc ấy, xe ngựa bất ngờ lắc mạnh. Con ngựa kéo xe hí vang, điên cuồng giơ cao vó, lao về phía con đường nhỏ trong rừng như phát rồ.

Trong xe, Văn Khê không kịp phòng bị, bị xóc nảy đến choáng váng, chỉ kịp ôm chặt khung cửa sổ để khỏi bị văng ra ngoài.

Ổn định thân mình, nàng lập tức giật phăng tấm rèm xuống. Từ trong xe nhìn ra, con ngựa đã rời khỏi đường mòn, điên cuồng phi thẳng về phía một con sông đang cuồn cuộn chảy xiết. Nếu không kịp dừng lại, cả người lẫn xe sẽ bị dòng sông nuốt chửng.

Văn Khê hít sâu một hơi, chuẩn bị nhảy lên lưng ngựa để giật dây cương.

Ngay lúc đó, một bóng người vụt qua trước mắt nàng. Một nam nhân khoác hỷ phục đỏ thẫm nhanh nhẹn nhảy lên lưng ngựa, nắm chặt dây cương, không ngừng trấn an con ngựa đang cuồng loạn.

Con ngựa dưới sự trấn an dần chậm lại, nhưng con đường nhỏ hẹp và chiếc xe lớn lại không thể nào vượt qua được. Chiếc xe ngựa cuối cùng đâm mạnh vào những thân cây ven đường, kêu rầm rầm dữ dội.

Đầu Văn Khê bị va mạnh vào thành xe, cảm giác đau nhói ập đến. Một dòng máu nóng từ trán chảy xuống, cơ thể nàng loạng choạng, mất thăng bằng, suýt nữa ngã ra khỏi xe.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, một đôi tay rắn chắc, mạnh mẽ kịp thời giữ lấy nàng.

Văn Khê ngẩng đầu, đôi mắt mờ nhòe vì cơn đau chạm phải một ánh nhìn sâu thẳm đầy lo lắng và áy náy. Chưa kịp nói gì, mắt nàng trợn ngược rồi ngất lịm.

Trong bóng tối mịt mù, Hạ Văn Khê bị cuốn vào những giấc mộng hỗn loạn.

Những mảnh ký ức đan xen như một nhà hát phức tạp. Đầu tiên, là khung cảnh thành phố hiện đại với những tòa nhà cao tầng san sát. Trong một văn phòng rộng rãi sáng sủa, những chồng tài liệu ngổn ngang như núi. Đám nhân viên cắm cúi làm việc, thỉnh thoảng trao đổi thì thào như sợ quấy rầy người khác.

"Văn Khê! Đồ cô làm ra đúng là một đống rác rưởi!"

Một tiếng quát giận dữ vang lên từ văn phòng riêng.

Văn Khê cùng người bạn thân của mình, Tĩnh Tư, ngồi trên một chiếc xe buýt du lịch. Trên đầu họ là chiếc mũ lưỡi trai màu vàng đặc trưng của đoàn du lịch. Hai người vừa ăn đồ ăn vặt vừa cười nói vui vẻ.

Chỉ khi ở bên bạn thân, Văn Khê mới cảm thấy thực sự thoải mái và hạnh phúc. Tiếng phanh xe chói tai vang lên, chiếc xe buýt mất lái đâm mạnh vào rào chắn bên đường, rồi lao xuống một vách núi sâu hun hút.

Chiếc xe lăn lộn dưới vực, cuối cùng dừng lại bên bờ sông đang chảy xiết. Trong xe là một cảnh tượng hỗn loạn với tiếng kêu khóc vang trời. Ngực Văn Khê bị đâm xuyên bởi một thanh sắt sắc nhọn. Đôi mắt nàng mở to trong kinh hãi, chết mà không nhắm mắt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc