Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng đưa tay sờ khắp người, không hề có vết thương nào cũng không cảm thấy đau đớn.
Đây là đâu?
Chẳng lẽ là địa phủ?
Xung quanh chỉ là một vùng tăm tối, không có lấy một tia sáng.
Như một con ruồi mất phương hướng, Mục Khuynh Ngôn mò mẫm rất lâu trong bóng tối. Cảm giác như bản thân đang lênh đênh giữa đại dương mênh mông, giống một con thuyền nhỏ bé lạc lõng trong đêm đen vô tận, không thấy lối ra, không tìm được ánh sáng dẫn đường.
Nơi đây không có chút âm thanh, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Mục Khuynh Ngôn cảm giác rõ ràng mình như bị thứ gì đó giam cầm.
Sau một hồi mò mẫm mà không tìm được lối thoát, nàng dứt khoát buông xuôi, ngã ngửa ra đất, tay chân dang rộng, mặc kệ mọi thứ, nhắm mắt tĩnh dưỡng tinh thần.
"Văn Khê!"
Trong cơn mơ màng, một giọng nói êm ái, dịu dàng vang lên từ xa vọng lại.
Mục Khuynh Ngôn dựng tai lắng nghe, mơ hồ cảm thấy cái tên này quen thuộc đến kỳ lạ, nhưng nhất thời không nhớ ra mình đã nghe thấy ở đâu.
"Văn Khê!"
Giọng nói càng lúc càng gần.
Nghe giọng nói, đây hẳn là một nữ nhân có khí chất ôn nhu, điềm tĩnh, nàng thầm nghĩ.
Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên giữa không gian tối đen. Mục Khuynh Ngôn giật mình mở bừng mắt, nhưng ánh sáng quá chói khiến nàng vội vàng nhắm mắt lại, giơ tay che đi. Sau đó, nàng chậm rãi mở mắt thêm lần nữa.
Trước mắt nàng, một nữ tử áo trắng đang đứng, mái tóc dài đen tuyền nửa búi, nửa buông xõa như thác nước, rủ từ bờ vai xuống tận eo.
Toàn thân nữ tử phát ra ánh sáng dịu nhẹ, thoạt nhìn như tiên nữ hạ phàm.
"Ngươi là ai?" Mục Khuynh Ngôn cất tiếng hỏi.
"Ta là Văn Khê." Nữ tử mỉm cười, ánh mắt bình thản nhìn nàng.
"Văn Khê?"
Mục Khuynh Ngôn ngẩn người. Cái tên này nghe quen đến lạ, nhưng nàng không tài nào nhớ ra đã nghe từ đâu.
Bỗng nhiên từng mảnh ký ức xưa cũ lướt qua trong đầu nàng, như ánh chớp rạch ngang màn đêm. Rất lâu trước đây, dường như nàng cũng từng mang tên là Văn Khê.
Hồi tưởng lại ký ức, nàng chợt nhớ ra sự thật đau lòng. Trong thế giới hiện đại, nàng đã gặp phải tai nạn, rồi linh hồn xuyên không tới Đại Diên Quốc, trở thành Mục Khuynh Ngôn.
Nữ tử Văn Khê khẽ cười, vươn tay về phía nàng.
Nụ cười ôn nhu trên khuôn mặt ấy như lan tỏa một loại sức mạnh lạ kỳ. Mục Khuynh Ngôn bị thu hút, nàng chậm rãi đưa tay ra, để rồi bị Văn Khê nhẹ nhàng nắm lấy. Trong khoảnh khắc ấy, cả người nàng như được nâng lên khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung.
Ánh sáng từ cơ thể Văn Khê càng lúc càng rực rỡ, cuối cùng hóa thành một tia sét chói lòa, nhập thẳng vào thân thể Mục Khuynh Ngôn.
Nữ tử Văn Khê lập tức tan biến vào hư không.
Mục Khuynh Ngôn chưa kịp phản ứng thì đã cảm nhận được một lực hút khổng lồ từ bóng tối kéo nàng đi. Một luồng sáng trắng lóe lên. Nàng cảm giác như bị sét đánh trúng, từng đợt ký ức không thuộc về mình điên cuồng tràn vào trong đầu.
Mục Khuynh Ngôn đã trở thành Hạ Văn Khê.
Nàng đã trọng sinh!
Tiếng chim kêu, côn trùng rả rích bên ngoài vang lên rõ ràng, tất cả đều chân thật đến không ngờ. Nàng cảm nhận rõ ràng mình đang ở trong thân xác của một nữ tử tên Hạ Văn Khê.
Quan sát xung quanh, nàng nhận ra mình đang ngồi trong một chiếc xe ngựa nhỏ hẹp. Trên tay nàng là một chiếc khăn lụa được nắm chặt, y phục trên người, từ áo đến giày, đều là sắc đỏ rực rỡ của hỷ phục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
