Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

“A Ngôn, nhất định phải sống mà trở về!”

Kẻ địch nhanh chóng tập trung toàn bộ lực lượng về phía Mục Khuynh Ngôn, quyết cản bước nàng phá vòng vây. Hàng loạt đao kiếm, trường thương nhắm vào nàng mà chém tới.

Trường thương trong tay nàng vung lên một cách máy móc, từng tên lính Hung Nô lần lượt gục ngã dưới mũi thương của nàng, nhưng quân địch dường như vô tận, cứ thế ùn ùn kéo đến.

Máu tươi nóng hổi bắn lên che kín đôi mắt nàng, bộ y phục bên trong chiến giáp sớm đã thấm đẫm máu, dòng máu đỏ chảy xuống theo vạt áo. Thế nhưng, nàng chẳng hề để tâm.

Ánh mắt nàng khẽ liếc về bầu trời mờ tối. Lẽ ra giờ này, đại quân phía sau phải xuất kích rồi.

Sao phụ thân nàng vẫn chưa có động tĩnh gì?

Nàng thầm nghĩ, hay ông ấy lại muốn nhân lúc này thử thách nàng một lần nữa?

Nhưng ngay khoảnh khắc này, tiếng trống thu quân bất ngờ vang lên.

Trong lòng Mục Khuynh Ngôn chấn động, không hiểu tại sao phụ thân lại hạ lệnh rút lui thay vì tiếp tục tấn công. Nhìn về phía phát ra tiếng trống, đôi mắt nàng lập tức mở to, đỏ ngầu vì bi phẫn.

Trường thương trên tay nàng hơi khựng lại. Trong khoảnh khắc thất thần ấy, đám lính Hung Nô đồng loạt lao tới, trường thương và mũi giáo nhắm thẳng vào nàng và chiến mã.

Chiến mã đau đớn hí vang, nhấc vó đá bay mấy tên lính Hung Nô. Mục Khuynh Ngôn vung trường thương quét sạch kẻ địch xung quanh, cố gắng giữ vững thân hình.

Cắn răng chịu đựng cơn đau, nàng rút trường thương ra từ ngực kẻ địch, không kịp băng bó vết thương, mũi thương lại tiếp tục đâm vào đám quân Hung Nô ùn ùn kéo đến.

Đôi mắt nàng trừng lớn, tâm trí như tê dại. Một suy nghĩ đau đớn chiếm trọn đầu óc nàng:

Phụ thân nàng đã chết!

Quân của họ đã bị bao vây?

Còn viện quân thì sao?

Đang lúc hỗn loạn, bầu trời bỗng tối sầm lại.

Mưa sao?

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cơn mưa tên dày đặc từ trên cao ập xuống như bão tố.

Chỉ trong chốc lát, cả chiến trường biến thành một biển máu. Tiếng gào thét, tiếng binh khí va chạm hòa lẫn trong một khung cảnh bi thảm như chốn Tu La địa ngục.

Mục Khuynh Ngôn bị trúng mấy mũi tên, cuối cùng không còn chống đỡ nổi, ngã từ trên lưng ngựa xuống đất.

Chân nàng lảo đảo vài bước, cuối cùng quỳ xuống một gối, trường thương trong tay là thứ duy nhất giúp nàng chống đỡ cơ thể đang dần mất sức. Quân lính vây quanh nàng cùng những chiến sĩ phía sau đều ngã xuống, cả chiến trường chìm trong máu.

Ngẩng đầu nhìn về phía đài trống, nơi phụ thân nàng bị biến thành một con nhím bởi vô số mũi tên, nàng nở một nụ cười khổ, máu tươi không ngừng chảy từ khóe miệng.

Một thân vệ lao tới bên nàng, hốt hoảng gọi:

“Thiếu tướng quân!”

Mục Khuynh Ngôn cảm thấy đầu óc choáng váng, tầm nhìn trước mắt mờ dần, mọi thứ như trôi xa khỏi tầm với. Nàng cố gắng tập trung nhìn người trước mặt, nhưng ý thức đã dần tan rã, chỉ còn nghe tiếng hô hoán đầy lo lắng bên tai.

“Thiếu tướng quân! Thiếu tướng quân!”

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Mục Khuynh Ngôn mở mắt, trước mắt nàng là một vùng đen kịt, giơ tay cũng không nhìn thấy ngón.

Không phải nàng đang ở chiến trường sao?

Hồi tưởng lại cảnh tượng trước khi hôn mê, bản thân nàng bị trúng nhiều mũi tên. Chẳng lẽ đã có người cứu nàng? Nàng chưa chết?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc