Đại Diên Quốc, năm Văn Xương thứ mười hai.
Tháng ba mùa xuân, biên thành vẫn lạnh lẽo thê lương như cũ. Ánh dương ấm áp xen lẫn từng cơn gió lạnh buốt như những lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt.
Chân trời xa, những dãy núi trùng điệp nối liền không dứt, trơ trọi không một bóng cây, không một ngọn cỏ. Gió rét gào thét, cuốn theo cát bụi mịt mù che khuất cả bầu trời.
Dưới chân núi, hai đội quân mặc giáp trụ đang kịch liệt giao chiến, cảnh tượng thê thảm, máu tanh và hỗn loạn vô cùng.
Gió lớn gào rú, khói lửa tràn ngập, tiếng chém giết vang dội tận trời xanh.
Trên chiến mã, Mục Khuynh Ngôn tay cầm trường thương, dẫn theo một đội binh sĩ lao thẳng về phía trước, cố phá tan vòng vây dày đặc của kỵ binh trọng giáp địch quân.
Không khí biên thành khô hanh, đôi môi khô nứt của nàng đã rướm máu, từng giọt máu đỏ sậm bị gió thổi khô ngay tức khắc. Mái tóc phía sau đơn giản được buộc lại, bết chặt bởi máu và cát bụi, kết thành từng mảng màu đỏ sẫm.
Toàn thân khoác chiến giáp, ánh mắt nàng sắc lạnh như dao. Nàng thúc ngựa lao về phía trước, trường thương trong tay đâm thẳng vào ngực một tên địch xông đến, sau đó dứt khoát rút ra, nhanh như chớp chuyển mũi thương sang kẻ địch kế tiếp.
Nhìn quân địch ùn ùn kéo tới, đôi mắt nàng đỏ ngầu, đầy sát ý:
"Xông lên! Xông lên! Giết ra ngoài! Giết!"
Tiếng kèn trâu và tiếng trống trận vang lên liên hồi, hai âm thanh hòa vào nhau vọng khắp núi rừng, dội lại nơi sơn cốc mênh mông.
Trong khoảnh khắc đó, chiến mã hí vang bi thương, tiếng hô giết chấn động cả đất trời. Máu chảy thành sông trên chiến trường, mặt đất thấm đẫm máu đỏ bị vó ngựa và binh sĩ giẫm đạp thành bùn nhão.
Hàng loạt binh sĩ ngã xuống, phía sau lại có vô số quân lính không ngừng vượt qua xác chết mà tiến lên.
Trên chiến trường, chỉ có một con đường: Hoặc ngươi chết, hoặc ta sống!
Người này quá nguy hiểm, nhất định phải giết!
Phía sau trận hình Diên quân, đại tướng Mục Văn Trung đang đứng trầm ngâm quan sát tiền tuyến, tay siết chặt chuôi đao, sắc mặt nghiêm trọng.
Nhưng bên cạnh ông, một kẻ xa lạ đã âm thầm thay thế vị trí của người thân cận mà ông không hề hay biết.
Khi nhìn thấy rõ phía sau đội hình quân Hung Nô, cung thủ đã chỉnh tề bày trận, tên đã lên dây, Mục Văn Trung lập tức nhíu mày, vội hạ lệnh:
"Nhanh! Thổi kèn thu quân! Bảo đội tiên phong rút lui!"
Nhưng đáp lại mệnh lệnh của ông lại là một thanh đoản đao lạnh lẽo cắm phập vào lưng.
Quay đầu lại, ông đối mặt với một gương mặt xa lạ, chưa từng gặp qua.
Trong quân doanh xuất hiện nội gián!
Không kịp suy nghĩ thêm, Mục Văn Trung nhanh chóng vung đao chém chết kẻ phản bội trước mặt. Miệng phun một ngụm máu tươi vẽ lên không trung một đường đỏ thẫm.
Bất chấp vết thương chí mạng trên người, ông lao lên đoạt lấy bộ chiêng trống, dồn hết sức lực đánh lên từng hồi dữ dội.
Mục Văn Trung cảm nhận được sinh mệnh của mình đang nhanh chóng trôi đi, nhưng đôi tay vẫn kiên quyết không ngừng. Ánh mắt dán chặt về phía bóng dáng mảnh mai đang kịch chiến nơi tiền tuyến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)