Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Con nghe người ta nói, ba năm trước ở biên thành có một vị nữ tướng quân đã tử trận?"
"Nghe Trụ Tử về kể lại, đó là vị nữ tướng quân đầu tiên của Đại Diên ta đấy, hình như cả hai cha con đều là đại tướng cầm quân, bọn lính Hung Nô đúng là đồ trời đánh thánh vật mà." Trong giọng nói của Chu thị tràn đầy vẻ tiếc thương.
Nghe lại tin tức này, gương mặt vốn đã tái nhợt của Hạ Văn Khê càng thêm trắng bệch, lòng bàn tay lạnh toát.
Chu thị thấy tình hình không ổn, vội vàng nắm lấy tay nàng: "Sao tay con lại lạnh thế này?"
Những giọt mồ hôi lớn tựa hạt đậu rịn trên vầng trán Hạ Văn Khê, trượt dài qua gò má. Trước mắt nàng là từng mảng đen kịt chập chờn. Nàng hé đôi môi khô khốc định thốt lời trấn an bản thân rằng mình không sao, song trời đất đã bắt đầu đảo lộn quay cuồng. Đôi chân mềm nhũn, cả thân người chẳng còn nghe theo ý chí, cứ thế lảo đảo ngã nhào về phía trước.
"Khê nhi!" Chu thị thảng thốt kêu lên.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một đôi tay rắn rỏi, đầy sức mạnh đã kịp thời đỡ lấy nàng rồi ôm chặt vào lòng.
Mạnh Yến Lãng bế ngang người nàng, sải bước thật nhanh về phía nhà còn Chu thị thì tất tả theo sau.
Sau khi hôn mê, Hạ Văn Khê lại chìm vào cơn ác mộng triền miên.
Trong mơ, nàng vẫn đứng giữa màn đêm đen đặc, vô số mũi tên nhọn hoắt lao tới. Dù nàng có dốc sức chống đỡ thế nào, những mũi tên vô tình vẫn găm chi chít vào người nàng tựa như lông nhím rồi nàng nhắm mắt ngã xuống. Khi mở mắt ra, vẫn là bóng tối ấy, vẫn là mưa tên rợp trời.
Cứ thế, vòng luân hồi tàn khốc lặp lại, Hạ Văn Khê liên tục trải qua cảm giác bị tên bắn chết rồi lại sống lại.
Cuối cùng, nàng buông xuôi sự phản kháng, trước khi mưa tên ập đến liền cắm đầu chạy thục mạng. Nàng cứ chạy mãi, chạy như điên dại, tiếng tên xé gió vẫn rít gào bên tai không dứt. Chẳng biết đã qua bao lâu, ngay khi Hạ Văn Khê sắp không thể kiên trì được nữa, phía trước bỗng xuất hiện một luồng sáng xuyên qua tầng mây dày đặc.
Luồng sáng ấy trở thành cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nàng lao nhanh vào trong vùng sáng. Nào ngờ, những mũi tên kia cũng đuổi theo vào tận nơi. Mắt thấy cái chết cận kề trong gang tấc, trái tim Hạ Văn Khê đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống trận điên cuồng, nàng trừng lớn đôi mắt, chờ đợi cơn mưa tên một lần nữa xuyên thấu thân thể.
Trong khoảnh khắc sinh tử, dưới chân bỗng trồi lên vô số cánh tay quỷ khô khốc, kéo tuột nàng rơi thẳng xuống vực sâu, mưa tên trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.
Cát đá cuồn cuộn từ xa ập tới, trong chớp mắt đã ngập đến cổ nàng. Dưỡng khí trong cơ thể cạn kiệt, cảm giác ngạt thở ập đến, nàng theo bản năng há to miệng đớp lấy không khí.
Giữa nỗi tuyệt vọng vô biên ấy, Hạ Văn Khê đột ngột mở bừng mắt. Bóng tối âm u lùi xa, bốn phía là những bức tường trắng mới quét vôi, hơi ngả màu vàng ố. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ đơn sơ, chiếu lên gương mặt nàng, nóng rát và có chút chói mắt.
Nàng đưa tay gạt tấm chăn đang đắp ngang cổ, quệt đi lớp mồ hôi lạnh trên trán, cảm thấy cơn choáng váng đã thuyên giảm đi nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)