Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Ngoài sân vọng lại tiếng nói chuyện rì rầm của Chu thị, trong không khí lan tỏa mùi thơm thức ăn đầy quyến rũ. Bụng đói cồn cào kêu vang, Hạ Văn Khê chậm rãi ngồi dậy, bước xuống giường.

Kéo cánh cửa ra, vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt của người đang đứng nơi ngưỡng cửa.

Thấy nàng tỉnh lại, Mạnh Yến Lãng không ngờ cửa lại đột ngột mở ra từ bên trong, trong đáy mắt lóe lên tia vui mừng: "Nàng... nàng thấy đỡ hơn chưa? Nương đã nấu cơm xong rồi, để ta bưng vào cho nàng."

Hạ Văn Khê lẳng lặng quan sát hắn.

Mạnh Yến Lãng vóc dáng cao lớn đĩnh đạc, vai rộng eo thon, vận bộ y phục ngắn màu sẫm gọn gàng. Gương mặt tuấn tú như được đao gọt rìu đẽo, đường nét rõ ràng sắc sảo, dưới cằm lún phún chút râu xanh, cả người toát lên vẻ anh khí bức người.

Tướng mạo quả thực không tệ, Hạ Văn Khê thầm nghĩ, đúng là kiểu người mà kiếp trước nàng từng ưng ý.

Mạnh Yến Lãng chưa từng bị nữ tử nào nhìn chằm chằm một cách trực diện như thế, trái tim không tự chủ được mà đập mạnh liên hồi, chân tay có chút luống cuống.

Thu hết vành tai hơi ửng đỏ của hắn vào tầm mắt, Hạ Văn Khê nói: "Không cần đâu, ta ra ăn cùng mọi người."

"Ô kìa, Khê nhi sao lại dậy rồi?"

Bước vào gian bếp, Chu thị lau tay vào tạp dề, vội vàng bước tới đỡ Hạ Văn Khê ngồi xuống ghế, vẻ mặt đầy từ ái: "Đầu còn đau không? Hay là đợi ăn cơm xong, bảo Lãng nhi đưa con lên trấn, để đại phu xem lại chút nhé."

"Nương, con đỡ nhiều rồi."

Ánh mắt dịu dàng và đầy tình thương của Chu thị khiến Hạ Văn Khê, người cả hai kiếp đều chưa từng cảm nhận được tình mẫu tử lại có chút không được tự nhiên.

Chu thị đặt một bát canh xuống trước mặt Hạ Văn Khê: "Lãng nhi đã mua thịt và xương trên trấn, lại ghé tiệm thuốc bốc thêm ít dược liệu. Nương hầm cho con bát canh xương dược thiện này, đại phu bảo rất tốt cho thân thể con. Không đắng đâu, con nếm thử xem."

Hạ Văn Khê nhìn bát canh màu trắng sữa đậm đà đang tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng, một dòng nước ấm vô danh dâng lên trong lòng. Nàng bưng bát lên, uống một ngụm.

"Ưm, ngon lắm, cảm ơn nương!" Nàng liếc nhìn Mạnh Yến Lãng, khóe môi cong lên: "Phu quân vất vả rồi."

Mạnh Yến Lãng bị tiếng gọi "phu quân" mềm mại ngọt ngào của nàng làm cho mặt đỏ tía tai, ngượng ngùng gãi đầu. Lườm đứa con trai ngốc nghếch nhà mình một cái, Chu thị cầm đũa gắp một miếng thịt bỏ vào bát hắn: "Ăn cơm."

Tay nghề nấu nướng của Chu thị rất khá, có lẽ do thân thể đã chuyển biến tốt, Hạ Văn Khê ăn được nhiều hơn buổi sáng.

Cơm nước xong xuôi, uống thuốc vào cơn buồn ngủ lại ập đến. Chu thị không để nàng động tay vào việc gì mà đuổi nàng về phòng nghỉ ngơi. Mạnh Yến Lãng cũng lén lút theo chân vào, từ trong ngực móc ra một gói giấy đặt vào tay Hạ Văn Khê.

"Đây là?" Hạ Văn Khê ngước mắt nhìn hắn.

"Mứt quả, nàng uống thuốc xong ăn một viên sẽ không thấy đắng nữa."

Hạ Văn Khê nghe vậy liền mở gói giấy ra, nhón một viên bỏ vào miệng. Vị ngọt ngào lan tỏa, thấm đẫm khắp khoang miệng.

"Ngọt quá!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc