Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

"Chẳng phải năm ngoái quan phủ không thu thuế lương của Trụ Tử sao?"

Mọi người đều ngạc nhiên. Ai nấy đều biết ở Đại Diên, binh lính thương tật giải giáp quy điền không những được miễn giảm thuế dịch mà còn được ban thưởng lương thực. Đây là chế độ do Đại Diên khai quốc hoàng đế định ra.

Nương Trụ Tử vẻ mặt bất lực, thở dài thườn thượt: "Quan phủ bảo là chính sách mới của Quan gia năm nay, ngay cả chuyện Trụ Tử đến y quán quốc gia khám bệnh bốc thuốc cũng phải trả tiền, nhiều loại dược liệu còn phải tự ra ngoài mua, đúng là năm sau chẳng bằng năm trước."

"Trụ Tử bị thương giải ngũ, chẳng phải triều đình còn ban thưởng hậu hĩnh sao?" Có người phụ nữ ướm lời hỏi, tuy nói Trụ Tử đi đánh giặc mất một chân, nhưng số bạc tuất được phát cũng khiến người ta đỏ mắt thèm thuồng.

"Hầy, đừng nhắc nữa, chút bạc tuất ấy còn chẳng đủ tiền thuốc thang." Nương Trụ Tử vắt khô chiếc áo cuối cùng ném vào chậu, đưa tay áo quệt mồ hôi trên trán rồi nói tiếp: "Ta phải về xới đất đây, cha nó bảo năm nay phải trồng thêm ít lúa mì vụ đông, kẻo sang năm không đủ lương thực mà ăn."

Mấy người phụ nữ khác trêu chọc: "Nhà thẩm có thằng cả thằng hai tháo vát, con dâu cưới về cũng cần cù, nếu đến nhà thẩm mà còn không có cơm ăn, thì bọn ta chắc phải dắt díu nhau ra đường ăn mày hết lượt."

Nhìn theo bóng lưng gầy guộc của nương Trụ Tử cắp chậu gỗ đi xa, trong mắt người phụ nữ trẻ mang thai tràn đầy ngưỡng mộ. Dẫu có thế nào, cuộc sống nhà thẩm Trụ vẫn còn khấm khá hơn nhà cô nhiều.

Thu lại ánh mắt, nàng ta nói với Chu thị: "Chu thẩm, mạ củ cải nhà ta ươm hôm qua cấy được hai mảnh ruộng rồi, vẫn còn dư nhiều lắm, năm nay thẩm có trồng không?"

Mắt Chu thị sáng lên: "Trồng chứ! Đám mạ củ cải sau vườn nhà thẩm vừa mới nhú mầm đã bị gà mổ sạch, đang tính xem nhà ai có dư thì xin một ít, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh."

"..."

Hạ Văn Khê ngồi dưới bóng cây râm mát, nghe Chu thị trò chuyện cùng mọi người. Những đốm nắng xuyên qua kẽ lá rải lên người nàng, sưởi ấm cơ thể, lúc này dược lực vừa ngấm, khiến nàng có chút mơ màng buồn ngủ.

Chu thị làm việc nhanh nhẹn, chẳng để nàng đợi lâu đã giặt xong quần áo.

Trên đường về, Hạ Văn Khê gợi chuyện về lời nương Trụ Tử vừa nói: "Nương, con trai thẩm Trụ từng đi lính sao?"

"Từng đi, mười lăm mười sáu tuổi đã lén giấu người nhà đi tòng quân. Nghe nói đánh trận ở biên thành mười mấy năm, ba năm trước mất một chân mới trở về. Giờ ngót nghét ba mươi rồi mà chưa cưới được vợ, làm nương nó rầu thúi ruột."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc