Nhà nàng ta mười mấy miệng ăn, nhưng lao động chính chỉ có cha mẹ chồng, đệ đệ và muội tử bên chồng chưa lập gia đình, cộng thêm hai vợ chồng nàng ta là sáu người. Cúi đầu nhìn cái bụng đang nhô lên của mình, nàng ta cắn răng, sinh xong lứa này quyết không sinh nữa, thật sự nuôi không nổi!
Chu thị liếc mắt liền thấu tâm tư người nọ, cũng biết đối phương chẳng dễ dàng gì, cho nên bèn an ủi: "Ngươi là người có phúc, chịu khó một chút, con cái lớn khôn là đỡ thôi."
"Lúa gặt từ đồng về còn chưa kịp phơi khô đã bị người của quan phủ chở đi mất. Trụ tử nhà ta mất một chân, vậy mà bọn họ vẫn nằng nặc đòi thu một nửa thuế lương." Nương Trụ Tử nghiến răng, tay vắt mạnh bộ quần áo, tựa hồ muốn coi tên nha dịch thu lương kia là quần áo mà vắt cho bõ ghét.
"Chẳng phải năm ngoái quan phủ không thu thuế lương của Trụ Tử sao?"
Mọi người đều ngạc nhiên. Ai nấy đều biết ở Đại Diên, binh lính thương tật giải giáp quy điền không những được miễn giảm thuế dịch mà còn được ban thưởng lương thực. Đây là chế độ do Đại Diên khai quốc hoàng đế định ra.
Nương Trụ Tử vẻ mặt bất lực, thở dài thườn thượt: "Quan phủ bảo là chính sách mới của Quan gia năm nay, ngay cả chuyện Trụ Tử đến y quán quốc gia khám bệnh bốc thuốc cũng phải trả tiền, nhiều loại dược liệu còn phải tự ra ngoài mua, đúng là năm sau chẳng bằng năm trước."
Nhìn theo bóng lưng gầy guộc của nương Trụ Tử cắp chậu gỗ đi xa, trong mắt người phụ nữ trẻ mang thai tràn đầy ngưỡng mộ. Dẫu có thế nào, cuộc sống nhà thẩm Trụ vẫn còn khấm khá hơn nhà cô nhiều.
Thu lại ánh mắt, nàng ta nói với Chu thị: "Chu thẩm, mạ củ cải nhà ta ươm hôm qua cấy được hai mảnh ruộng rồi, vẫn còn dư nhiều lắm, năm nay thẩm có trồng không?"
Mắt Chu thị sáng lên: "Trồng chứ! Đám mạ củ cải sau vườn nhà thẩm vừa mới nhú mầm đã bị gà mổ sạch, đang tính xem nhà ai có dư thì xin một ít, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh."
"..."
Hạ Văn Khê ngồi dưới bóng cây râm mát, nghe Chu thị trò chuyện cùng mọi người. Những đốm nắng xuyên qua kẽ lá rải lên người nàng, sưởi ấm cơ thể, lúc này dược lực vừa ngấm, khiến nàng có chút mơ màng buồn ngủ.
Chu thị làm việc nhanh nhẹn, chẳng để nàng đợi lâu đã giặt xong quần áo.
Trên đường về, Hạ Văn Khê gợi chuyện về lời nương Trụ Tử vừa nói: "Nương, con trai thẩm Trụ từng đi lính sao?"
"Từng đi, mười lăm mười sáu tuổi đã lén giấu người nhà đi tòng quân. Nghe nói đánh trận ở biên thành mười mấy năm, ba năm trước mất một chân mới trở về. Giờ ngót nghét ba mươi rồi mà chưa cưới được vợ, làm nương nó rầu thúi ruột."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
