"Việc trong nhà con đừng lo, có ta và A Lãng ở đây, nhất định sẽ không để con phải chịu đói." Bà quét mắt nhìn mấy gian nhà đơn sơ, nói tiếp: "Đợi gom đủ bạc sẽ xây nhà mới, hai năm nay để con chịu thiệt thòi rồi."
Hạ Văn Khê mím môi cười nhẹ: "Con không thấy thiệt thòi đâu."
Kiếp trước theo cha trấn thủ biên thành mười mấy năm, thời gian hành quân đánh giặc ngủ ngoài trời chiếm quá nửa. Tuy sinh ra trong gia đình cẩm y ngọc thực, nhưng từ khi hiểu chuyện chưa từng hưởng thụ cái gọi là vinh hoa phú quý, cho nên dục vọng vật chất của nàng vốn rất thấp nên chẳng hề để tâm đến những thứ này.
Đợi Chu thị ngâm xong mẻ đậu, vầng dương đã treo cao trên đỉnh đầu. Bà dùng cái gùi tre đựng mớ quần áo bẩn thay ra, chuẩn bị ra con suối nhỏ ngoài thôn để giặt giũ.
Hạ Văn Khê ở nhà một mình buồn chán khôn tả, bèn nài nỉ xin được đi cùng. Chu thị không lay chuyển được nàng cho nên đành tìm một chiếc nón cỏ úp lên đầu con dâu để che nắng.
Khép lại cánh cổng sân, hai người men theo con đường mòn bên hông nhà mà bước tới.
Mạnh gia là hộ ngụ cư mới chuyển đến thôn Bộ Sơn, lại sống ở tận cuối thôn cách biệt, nên đường ra suối chẳng cần đi ngang qua làng. Đầu thôn có một cái giếng, phần lớn dân làng đều lấy nước ở đó, chỉ có vài hộ lác đác ở cuối thôn mới ra suối gánh nước.
Mẹ chồng nàng dâu đi suốt một quãng đường dài cũng chẳng gặp bóng người nào trong thôn. Chu thị chốc chốc lại ngoái đầu nhìn Hạ Văn Khê đang lẽo đẽo theo sau, sợ nàng không theo kịp nên cố ý bước chậm lại.
Đến bên bờ suối, đã thấy ba bốn phụ nhân đang ngồi xổm trên những tảng đá lớn bằng phẳng giặt giũ.
"Chao ôi, Chu thẩm, sáng sớm chẳng thấy bóng dáng đâu, chúng ta cứ tưởng thẩm không ra nữa chứ." Một người vóc dáng nhỏ thó, khuôn mặt tròn trịa vừa nói vừa nhích người nhường tảng đá bên cạnh: "Lại đây này, ta cũng sắp giặt xong rồi."
Chu thị bảo Hạ Văn Khê đến ngồi dưới bóng cây râm mát đợi mình, rồi xoay người xách gùi tre bước lên nửa tảng đá người phụ nữ kia vừa nhường, ngồi xổm xuống rồi cười nói:
"Nương Trụ Tử, thẩm xưa nay vẫn đi sớm, sao hôm nay lại muộn thế này?"
"Thu hoạch vụ thu xong rồi, tranh thủ nghỉ ngơi mấy hôm ấy mà."
Mấy người còn lại vươn dài cổ, ánh mắt tò mò đánh giá Hạ Văn Khê đang ngồi dưới gốc cây rồi liếc mắt ra hiệu với nhau, có người còn hất hàm về phía nương Trụ Tử.
Thế là nương Trụ Tử cười hỏi Chu thị: "Chu thẩm này, vết thương trên đầu con dâu thẩm sao rồi?"
"Hôm qua mới tỉnh lại, đại phu bảo uống vài thang thuốc là ổn thôi. Con dâu ở nhà không chịu ngồi yên, trời nắng chang chang thế này mà cứ nằng nặc đòi theo." Chu thị miệng thì nói nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt đập rồi vò mớ quần áo bẩn.
Nương Trụ Tử nhíu mày: "Không sao là tốt rồi. Thẩm bảo đám thổ phỉ trên núi ấy ở đâu ra thế nhỉ? Trước tết chúng tôi mới đưa Trụ Tử lên trấn bốc thuốc, chẳng nghe nói trên núi có thổ phỉ bao giờ. Mới qua nửa năm, sao tự dưng lại rước phải họa phỉ hoạn thế này."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

