Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Trọng Sinh, Nương Tử Bệnh Kiều Sát Điên Rồi! Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

"Việc trong nhà con đừng lo, có ta và A Lãng ở đây, nhất định sẽ không để con phải chịu đói." Bà quét mắt nhìn mấy gian nhà đơn sơ, nói tiếp: "Đợi gom đủ bạc sẽ xây nhà mới, hai năm nay để con chịu thiệt thòi rồi."

Hạ Văn Khê mím môi cười nhẹ: "Con không thấy thiệt thòi đâu."

Kiếp trước theo cha trấn thủ biên thành mười mấy năm, thời gian hành quân đánh giặc ngủ ngoài trời chiếm quá nửa. Tuy sinh ra trong gia đình cẩm y ngọc thực, nhưng từ khi hiểu chuyện chưa từng hưởng thụ cái gọi là vinh hoa phú quý, cho nên dục vọng vật chất của nàng vốn rất thấp nên chẳng hề để tâm đến những thứ này.

Đợi Chu thị ngâm xong mẻ đậu, vầng dương đã treo cao trên đỉnh đầu. Bà dùng cái gùi tre đựng mớ quần áo bẩn thay ra, chuẩn bị ra con suối nhỏ ngoài thôn để giặt giũ.

Hạ Văn Khê ở nhà một mình buồn chán khôn tả, bèn nài nỉ xin được đi cùng. Chu thị không lay chuyển được nàng cho nên đành tìm một chiếc nón cỏ úp lên đầu con dâu để che nắng.

Đến bên bờ suối, đã thấy ba bốn phụ nhân đang ngồi xổm trên những tảng đá lớn bằng phẳng giặt giũ.

"Chao ôi, Chu thẩm, sáng sớm chẳng thấy bóng dáng đâu, chúng ta cứ tưởng thẩm không ra nữa chứ." Một người vóc dáng nhỏ thó, khuôn mặt tròn trịa vừa nói vừa nhích người nhường tảng đá bên cạnh: "Lại đây này, ta cũng sắp giặt xong rồi."

Chu thị bảo Hạ Văn Khê đến ngồi dưới bóng cây râm mát đợi mình, rồi xoay người xách gùi tre bước lên nửa tảng đá người phụ nữ kia vừa nhường, ngồi xổm xuống rồi cười nói:

"Nương Trụ Tử, thẩm xưa nay vẫn đi sớm, sao hôm nay lại muộn thế này?"

"Thu hoạch vụ thu xong rồi, tranh thủ nghỉ ngơi mấy hôm ấy mà."

Mấy người còn lại vươn dài cổ, ánh mắt tò mò đánh giá Hạ Văn Khê đang ngồi dưới gốc cây rồi liếc mắt ra hiệu với nhau, có người còn hất hàm về phía nương Trụ Tử.

Thế là nương Trụ Tử cười hỏi Chu thị: "Chu thẩm này, vết thương trên đầu con dâu thẩm sao rồi?"

"Hôm qua mới tỉnh lại, đại phu bảo uống vài thang thuốc là ổn thôi. Con dâu ở nhà không chịu ngồi yên, trời nắng chang chang thế này mà cứ nằng nặc đòi theo." Chu thị miệng thì nói nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt đập rồi vò mớ quần áo bẩn.

Nương Trụ Tử nhíu mày: "Không sao là tốt rồi. Thẩm bảo đám thổ phỉ trên núi ấy ở đâu ra thế nhỉ? Trước tết chúng tôi mới đưa Trụ Tử lên trấn bốc thuốc, chẳng nghe nói trên núi có thổ phỉ bao giờ. Mới qua nửa năm, sao tự dưng lại rước phải họa phỉ hoạn thế này."

"Thời buổi khó khăn, có khi là lưu phỉ từ nơi khác dạt về." Chu thị đáp.

Nhớ tới số lương thực vừa mới thu hoạch đã bị kéo đi, một phụ nhân trẻ tuổi khác mặt ủ mày chau than thở: "Thuế năm nay lại nặng hơn năm ngoái một thành. Làm lụng vất vả quanh năm suốt tháng, đến cái bụng cũng chẳng được no. Các thẩm bảo nhỡ đâu gặp thiên tai gì đó, thì chúng ta biết sống sao đây!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc