Chu thị thấy vậy thì lườm hắn một cái đầy trách móc, rồi kéo Hạ Văn Khê ngồi xuống bàn.
"Đói lả rồi phải không? Mau ăn đi, thuốc đã sắc rồi, ăn xong còn phải uống thuốc." Vừa nói, bà vừa đẩy bát canh trứng đặc sánh kia đến trước mặt nàng.
Mạnh Yến Lãng bưng bát canh trứng loãng toẹt lên húp xì xụp.
Hạ Văn Khê ăn ít, uống hết canh trứng, ăn thêm nửa cái bánh là đã no. Chu thị cũng chỉ ăn nhiều hơn nàng nửa cái, số bánh còn lại đều bị Mạnh Yến Lãng quét sạch sành sanh.
Chu thị nhìn Hạ Văn Khê, lại nhìn đứa con trai cao lớn vạm vỡ thì nhíu mày nói: "Khê Nhi ăn ít thế này, bao giờ sức khỏe mới khá lên được."
Con dâu thân thể yếu ớt nhường ấy, sau này làm sao chịu nổi nỗi khổ sinh nở.
"Nương đừng lo, đại phu đã nói rồi, chịu khó tẩm bổ sẽ khỏe lại thôi. Hôm nay con lên trấn trả xe ngựa, tiện thể cắt ít thịt mang về." Mạnh Yến Lãng nói xong liền đứng dậy thu dọn bát đũa.
Chu thị giành lấy cái bát trong tay hắn rồi xua tay đuổi hắn ra ngoài.
"Con đi sớm về sớm, việc nhà cứ để ta lo."
"Đa tạ cái gì, nó mua đồ cho con là chuyện đương nhiên." Chu thị nói xen vào.
Bà dặn dò hắn mua thêm ít gia vị, sau đó Mạnh Yến Lãng kéo chiếc xe ngựa thuê ra khỏi cửa.
Có lẽ do đã ăn no, uống thuốc xong Hạ Văn Khê cũng không thấy buồn ngủ. Cho nên bèn ở lại bếp giúp Chu thị châm lửa, nhìn bà băm nhỏ rổ rau dại, bỏ vào nồi nấu chung với nước vo gạo rửa bát, rau chín thì trộn thêm cám gạo và cám lúa mạch, sau đó xách ra sân sau cho heo gà ăn.
Sân sau Mạnh gia rất rộng, một nửa trồng vài luống rau, nửa kia dựng hai gian nhà tranh, bên trong nuôi tổng cộng ba con heo và hơn mười con gà.
Cho gia súc ăn xong, Chu thị lại từ nhà kho vác ra nửa bao đậu, đổ vào cái mẹt tre, nhặt bỏ những hạt hỏng và sạn đá, sau đó dùng thùng gỗ rửa đi rửa lại nhiều lần, cuối cùng ngâm vào nước.
Qua lời kể của Chu thị, nàng mới biết Mạnh gia ngoài việc cày cấy mấy mẫu ruộng, cứ đến ngày họp chợ ở các trấn quanh đây còn làm đậu phụ mang đi bán.
Hạ Văn Khê có chút ngạc nhiên, với hoàn cảnh Mạnh gia, canh tác năm mẫu ruộng, ngoại trừ giải quyết vấn đề no ấm cho cả nhà thì hẳn vẫn còn dư dả, đâu cần phải vất vả như thế này.
Chu thị đưa bàn tay già nua thô ráp lên vuốt lại mái tóc hoa râm rối bời bên thái dương, cười khổ: "Thuế má quan phủ năm sau nặng hơn năm trước, không làm thêm chút buôn bán nhỏ để dành dụm ít bạc, lỡ gặp năm mất mùa thì những ngày tháng đó khó sống lắm!"
Hạ Văn Khê rũ mắt không nói, bắt đầu sắp xếp lại những ký ức hỗn độn trong đầu. Quốc gia nàng đang sống vẫn là Đại Diên quốc, năm Văn Xương thứ mười lăm, nói cách khác, tính từ lúc nàng cùng phụ thân chiến tử sa trường, thời gian đã trôi qua ba năm đằng đẵng.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của nàng, nhớ tới chuyện con dâu sớm mồ côi cha Nương, e là những chuyện này chẳng ai dạy bảo, Chu thị sợ lời mình nói quá nặng nề làm nàng sợ hãi nên bèn lảng sang chuyện khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)