Suốt dọc đường, cậu bé Lạc Tuấn Bảo vốn tính tình trầm ổn vậy mà cũng chẳng giấu nổi sự phấn khích trào dâng. Cậu nhóc cứ chốc chốc lại lo lắng hôm nay nhân viên giao hàng sẽ không đến kịp, chốc chốc lại cảm thấy ban nãy cái miệng mình có vẻ hơi đanh đá quá, thật ra công viên giải trí đó cũng không đến nỗi tệ đến vậy.
Dáng vẻ ấy khiến Đường Tư Kỳ không nhịn được mà bật cười.
Hai người về đến nhà chưa được bao lâu thì nhân viên giao hàng đã mang bàn ghế lên tận nơi. Hành lang tuy nhỏ hẹp nhưng tác phong của nhân viên giao hàng lại vô cùng chuyên nghiệp, việc lắp ráp bàn ghế diễn ra vừa nhanh chóng lại vừa gọn gàng.
Từ Thiên Ngưng đứng nhìn bộ bàn ghế học tập cho trẻ em đang dần thành hình mà vẻ mặt lộ rõ sự ngỡ ngàng.
“Bộ bàn ghế này chắc phải tốn kém lắm nhỉ?”
Đường Tư Kỳ vừa rửa xong một rổ anh đào, cô nhón lấy một quả bỏ vào miệng, ngọt thật!
“Không tốn bao nhiêu đâu, hôm nay bé Tuấn Bảo giúp mình một việc lớn, đây là món quà do phía công viên tặng đấy.”
Từ Thiên Ngưng cảm thấy chuyện này thật khó tin: “Tuấn Bảo mà cũng giúp được việc cho cậu cơ à?”
“Chứ sao nữa, thằng bé đóng góp cho công viên biết bao nhiêu là ý kiến hay luôn ấy chứ!”
Đường Tư Kỳ thầm nghĩ, nói như vậy chắc cũng không tính là nói dối đâu nhỉ, cứ lấp liếm cho qua chuyện trước đã.
Bàn ghế và kệ sách được bố trí ngay tại một góc ngoài phòng khách. Vừa lắp ráp xong xuôi, Lạc Tuấn Bảo liền sốt sắng mang hết sách vở, truyện tranh cùng đủ loại bút màu của mình ra, lấp đầy mọi khoảng trống trên kệ sách.
Sau đó, cậu nhóc lại bày ra vẻ mặt vô cùng trịnh trọng ngồi vào bàn học, lấy ra một cuốn vở trắng tinh rồi bắt đầu hí hoáy vẽ vời.
Từ Thiên Ngưng để ý thấy rằng, từ khi có bộ bàn ghế này, bé Tuấn Bảo không còn phải còng lưng cuộn mình trên ghế sô pha để đọc sách hay vẽ tranh nữa. Hơn nữa, ánh sáng từ chiếc đèn đọc sách tỏa ra rất dịu nhẹ. Bình thường cô ấy cũng cảm thấy ánh đèn trong phòng khách của căn nhà cũ này quá đỗi tù mù, không tốt cho thị lực của con trai, nhưng vì điều kiện kinh tế eo hẹp, có quá nhiều khoản phải chi tiêu nên nhiều lúc cô ấy đành phải nhắm mắt cho qua.
Cô ấy không ngờ rằng Đường Tư Kỳ chỉ dẫn bé Tuấn Bảo ra ngoài một chuyến mà lại rinh về được một bộ bàn ghế học tập cao cấp và tiện dụng đến vậy. Chuyện này quả thực đã giúp cô ấy giải quyết được một nỗi lo lớn trong lòng.
“Tư Kỳ à… Cảm…” Cô ấy còn chưa kịp nói hết câu thì Đường Tư Kỳ đã xua tay ngắt lời.
“Cậu đừng khách sáo với mình, hôm nay người mình cần phải cảm ơn là bé Tuấn Bảo mới đúng. Nếu cậu thực sự muốn cảm ơn mình thì bữa tối nay làm món sườn xào chua ngọt được không?”
Từ Thiên Ngưng không nhịn được mà bật cười: “Cậu đấy, được rồi được rồi, lát nữa mình sẽ nấu ngay.”
Trước khi quay về phòng, Đường Tư Kỳ tình cờ liếc nhìn bức tranh trên bàn bé Tuấn Bảo, ánh mắt cô lập tức bị những cây nấm nhỏ xinh thu hút.
“Cháu đang vẽ gì thế này?”
“Cháu nghĩ nếu trong công viên giải trí hôm nay mà xây thêm vài ngôi nhà nấm mọc giữa những khóm hoa thế này thì chắc chắn sẽ mang đậm màu sắc cổ tích luôn. Hoặc là xây thêm mấy cái cối xay gió nữa cũng được ạ.” Lạc Tuấn Bảo vừa cắm cúi vẽ vừa giải thích.
Oa, ý tưởng này cũng tuyệt vời lắm đấy chứ.
“Lát nữa dì cũng phải vẽ tranh cho công viên giải trí, dì có thể mượn ý tưởng nhà nấm của cháu được không?”
Lạc Tuấn Bảo gật đầu đồng ý: “Dạ được ạ.”
Thế là Đường Tư Kỳ trở về phòng, cô mở máy tính lên.
Tuy Lạc Tuấn Bảo chỉ mới biết vẽ mấy đường nét đơn giản của trẻ mẫu giáo, lại không rành về bố cục, thế nhưng ánh nhìn của trẻ thơ luôn có khả năng phát hiện ra những điểm sáng mà cô không thể nào nhìn thấu.
Sau khi trở về phòng, Đường Tư Kỳ liền chìm đắm vào thế giới sáng tạo nghệ thuật.
Lần vẽ này khác hẳn với hai lần trước. Nếu như sạp mì của bà Trần và cửa hàng đồ cổ Gia Thúc đều được cô vẽ dựa trên những hình ảnh trong thực tế, thì lần này cô lại chắp cánh cho trí tưởng tượng bay xa dựa trên nguồn cảm hứng từ bé Tuấn Bảo. Sự kết hợp giữa hiện thực và những nét sáng tạo độc đáo này chắc chắn sẽ mang đến một tác phẩm thú vị hơn rất nhiều.
Đường Tư Kỳ cặm cụi vẽ suốt mấy tiếng đồng hồ. Sau khi ăn xong bữa tối, cô lại tiếp tục miệt mài làm việc đến tận đêm khuya mới hoàn thành xong bộ tranh minh họa lấy bối cảnh từ Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể. Đóng dấu bản quyền xong xuôi, cô đăng tải toàn bộ hình ảnh lên các diễn đàn đánh giá và Weibo rồi mới an tâm chìm vào giấc ngủ.
Sáng ngày hôm sau vừa mới tỉnh giấc, việc đầu tiên cô làm là với lấy chiếc điện thoại để xem phản hồi từ các diễn đàn đánh giá.
“Oa, trâu chậm uống nước đục, chim dậy sớm bắt được sâu! Tôi đã canh me được lúc chủ thớt đăng bài mới rồi, mấy bức tranh này mang lại cảm giác tuyệt vời quá đi mất!”
“Tôi mê mẩn mấy bức tranh này quá, nét vẽ hệt như đang kể một câu chuyện cổ tích vậy. Hai bức trước tuy ấm áp nhưng mấy bức này lại mang đến một cảm giác chữa lành đến lạ kỳ.”
“Lặng lẽ lưu ảnh về máy, nếu chủ thớt có thể cung cấp thêm một phiên bản kích thước lớn thì tốt quá, tôi rất muốn dùng làm hình nền điện thoại.”
“Chủ thớt thực sự quá đỗi tài năng, xem xong tranh mà tôi cũng muốn đến đó chơi một chuyến luôn rồi.”
“Lầu trên tỉnh táo lại đi, đây là thế giới ảo do chủ thớt tự tay sáng tạo ra dựa trên bối cảnh công viên, chứ không phải hình dáng thực tế của công viên đâu. Ngày hôm qua chủ thớt đăng bài đánh giá bằng chữ cô không đọc à?”
Đường Tư Kỳ lướt đọc từng bình luận một, hôm nay có rất nhiều người phản hồi lại bài viết.
Tin nhắn thứ nhất: [A a a, em lướt Weibo thì thấy được bộ tranh công viên giải trí của chị, em thích phong cách vẽ của chị quá đi mất. Em có thể đặt chị vẽ một bức ảnh đại diện hình một chú thỏ hoạt hình được không ạ? Em cũng muốn có được cảm giác đáng yêu và ấm áp như thế này, hóng báo giá từ đại thần nhé!]
Trời ạ, thế mà lại có người chủ động nhắn tin trên Weibo để đặt cô vẽ tranh!
Đường Tư Kỳ lúc này vui sướng đến mức chỉ muốn chạy một mạch xuống lầu làm ngay một vòng tám trăm mét.
Đơn hàng lần trước còn phải nhờ bạn bè trong nhóm giới thiệu cho, đơn hàng lần này tuy chỉ là vẽ ảnh đại diện nhưng lại là đơn hàng do chính fan hâm mộ theo dõi Weibo của cô chủ động đặt hàng. Đối với cô mà nói, chuyện này mang một ý nghĩa vô cùng to lớn.
Đường Tư Kỳ đưa tay vuốt ngực mấy cái để ép bản thân bình tĩnh lại, sau đó cô tiếp tục mở tin nhắn thứ hai ra.
[Xin chào, tôi là ông chủ của Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể. Phiền cô sau khi đọc được tin nhắn này thì liên lạc lại với tôi nhé, số điện thoại của tôi là: 13789******]
Nhìn thấy dòng tin nhắn này, Đường Tư Kỳ không kìm được mà thót tim một cái, á á…
Chẳng lẽ những bình luận cô đăng trên diễn đàn đánh giá đã bị ông chủ công viên đọc được nên người ta tìm đến để tính sổ với cô sao?
Trong lòng Đường Tư Kỳ bỗng dâng lên một cảm giác chột dạ khó tả. Cô lại mở diễn đàn đánh giá ra, đọc đi đọc lại những nội dung mình đã đăng tải. Hình như… cô cũng chẳng viết gì quá đáng thì phải.
Nhưng đúng là cô có nhắc đến những điểm yếu kém của công viên này. Chắc hẳn ông chủ đọc xong cảm thấy không vui nên mới tìm cô gây rắc rối, lại còn để lại số điện thoại yêu cầu cô liên lạc lại nữa chứ. Không khéo cô lại rước họa vào thân thật rồi?
Đường Tư Kỳ ngồi thất thần trên mép giường. Cô mở trò chơi lên với tâm trạng vô cùng rối bời. Đồng đội ghép đội hôm nay chơi tệ hại vô cùng, đội của cô bị đối phương ép sân đánh cho tơi tả. Kết thúc một ván đấu, Đường Tư Kỳ bực bội tắt trò chơi đi. Cô cắn răng quyết định sao chép số điện thoại kia rồi ấn nút gọi.
Sau khi xưng danh xong, Đường Tư Kỳ nắm chặt chiếc điện thoại, thấp thỏm chờ đợi phản ứng từ phía đối phương.
“À… Xin chào cô Đường. Chuyện là thế này, tôi là ông chủ của Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể, tôi họ Phùng. Ngày hôm qua tôi có lướt diễn đàn đánh giá và vô tình đọc được bài đánh giá của cô về công viên của chúng tôi. Những khuyết điểm cùng hướng đi để cải thiện mà cô vạch ra đã truyền cho tôi nguồn cảm hứng rất lớn. Tôi muốn gửi tặng cô một chút đỉnh tiền mọn xem như là phí cảm ơn cho những góp ý quý báu đó. Không biết cô có tiện gửi số tài khoản ngân hàng cho tôi không?”
Đường Tư Kỳ vốn tưởng đối phương sẽ yêu cầu cô xóa bài hoặc đưa ra những yêu cầu vô lý khác, không ngờ người ta lại muốn gửi tiền cảm ơn cô.
“À chuyện này… ông chủ Phùng không cần phải khách sáo thế đâu. Tôi cũng chỉ tiện tay viết ra vài dòng cảm nhận sau khi đi chơi về thôi mà, ông chủ Phùng thực sự không cần làm vậy đâu.”
Ông chủ Phùng im lặng chừng hai giây rồi cất giọng: “Kỳ thực có một số chuyện cô không biết đâu. Trước đây tôi lúc nào cũng bận rộn với công việc kinh doanh, hai vợ chồng rất hiếm khi có thời gian gần gũi bên nhau. Thế nên cô ấy đã đệ đơn ly hôn, mang theo đứa con trai tròn một tuổi của tôi đi bước nữa rồi. Những năm qua… tôi luôn cảm thấy mình mắc nợ thằng bé quá nhiều. Tôi quyết định xây dựng công viên giải trí thiếu nhi này với mong muốn tặng cho thằng bé một món quà trên chặng đường khôn lớn. Nhưng chẳng ngờ thằng bé mới đến chơi có một lần mà đã thẳng thừng chê bai, bảo là chẳng thích chút nào và không bao giờ muốn quay lại nữa. Mấy người bạn hợp tác làm ăn đều khuyên tôi nên sang nhượng lại khu đất này để kinh doanh bất động sản, nhưng tôi lại không nỡ từ bỏ, tôi vẫn muốn thử thêm một lần nữa… Ngay lúc tôi đang tuyệt vọng nhất thì vô tình đọc được bài viết của cô. Đến lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra những năm qua mình đã sai lầm đến mức nào. Tôi chỉ xây dựng công viên này dựa trên trí tưởng tượng của một người lớn, chứ chưa từng một lần đặt bản thân vào vị trí của con trai để tìm hiểu xem thằng bé thực sự thích điều gì. Cảm ơn cô, chính cô là người đã mang đến cho tôi những định hướng mới. Xin cô nhất định phải gửi số tài khoản cho tôi, tôi chỉ muốn bày tỏ chút lòng thành thôi.”
Đường Tư Kỳ nghe vậy cũng không tiện từ chối thêm nữa: “Vậy… vậy đành làm phiền ông vậy.”
Cúp điện thoại xong, Đường Tư Kỳ vẫn có cảm giác lâng lâng như đang ở trong mộng. Nhưng cô vẫn nhanh tay gửi số tài khoản ngân hàng của mình cho đối phương.
"[Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc] Thẻ ngân hàng (***6666) của bạn vào ngày 13 tháng 4 đã nhận được số tiền chuyển khoản là 2000.00 nhân dân tệ, số dư tài khoản: 6029.00 nhân dân tệ."
Oa, ông chủ Phùng thế mà lại gửi cho cô tận hai nghìn tệ! Cô chẳng làm gì to tát cả, chỉ đăng một bài đánh giá trên mạng mà thôi.
Cô vội vàng nhắn lại một tin nhắn: Tôi đã nhận được tiền rồi, vô cùng cảm ơn ông!
Đối phương cũng nhanh chóng trả lời: Cô không cần phải khách sáo, tôi mới là người phải cảm ơn cô.
Đường Tư Kỳ cầm lấy điện thoại, ngắm nghía dòng tin nhắn kia mãi không thôi, trong lòng cô lúc này như nở hoa.
Đã lâu lắm rồi cô mới lại có được cảm giác hạnh phúc như thế này.
Kỳ thực, trước kia khi làm họa sĩ toàn thời gian, thỉnh thoảng cô cũng nhận được những khoản tiền thù lao từ công việc. Nhưng những đơn hàng lúc đó toàn là mấy công việc tô màu đi nét rẻ mạt, chỉ cần có tay là làm được, tác phẩm hoàn thành cũng chẳng thuộc quyền sở hữu của mình. Lúc đó cô luôn có cảm giác mình chẳng khác nào một nữ công nhân đang bán sức lao động trên dây chuyền sản xuất.
Nhưng ngay lúc này, cô lại bỗng nhiên có một cảm giác vô cùng đặc biệt. Những việc cô đang làm đều mang lại những giá trị vô cùng to lớn.
Cô lại mở hai bài viết trước đó của mình lên xem.
Từ sau khi cô đăng bài, sạp mì của bà Trần đã thu hút được rất nhiều những người khách cũ từng ăn mì của bà từ tấm bé tìm đến ủng hộ.
Còn cửa hàng đồ cổ Gia Thúc, dưới bài đăng đề cử của cô, việc buôn bán dường như cũng khởi sắc hơn đôi chút.
Được người khác công nhận năng lực của bản thân, lại còn có thể góp chút sức lực giúp đỡ người khác, quả thực là một chuyện vô cùng ý nghĩa và mang lại cho cô cảm giác thành tựu lớn lao.
À đúng rồi, trước đó trên Weibo còn có một cô bé nhắn tin đặt cô vẽ ảnh đại diện nữa chứ. Khách hàng xịn xò đến tận cửa mà cô suýt chút nữa thì quên béng mất.
Đường Tư Kỳ vội vàng để lại tin nhắn cho đối phương: [Nếu là ảnh đại diện hoạt hình thông thường thì giá là hai mươi tệ, giao tranh trong vòng ba ngày, thanh toán trước năm mươi phần trăm tiền cọc nhé.]
Đối phương trả lời lại ngay tức khắc: [A a a, đại thần trả lời tin nhắn của em rồi! Có hai mươi tệ thôi á, đúng là giá rẻ như cho luôn. Bây giờ em sẽ thanh toán tiền luôn, em có thể đợi được.]
Nói xong, đối phương lập tức gửi ngay một phong bao lì xì hai mươi tệ sang.
Đường Tư Kỳ nhấn nút nhận tiền: [Sau khi vẽ xong chị sẽ gửi cho em xem qua trước, em sẽ có một lần yêu cầu chỉnh sửa miễn phí nhé.]
[Vâng ạ.]
Thật không ngờ, hôm nay mới sáng bảnh mắt ra mà đã trải qua biết bao nhiêu chuyện chấn động rồi.
Đường Tư Kỳ vui vẻ bước ra khỏi giường đi làm vệ sinh cá nhân. Vừa đánh răng, cô vừa mở hệ thống lên để kiểm tra tin nhắn.
“Khụ khụ khụ…” Vừa nhìn thấy một loạt tin nhắn hệ thống gửi đến, cô suýt chút nữa thì sặc luôn cả bọt kem đánh răng vào bụng.
[Chúc mừng ký chủ, tính đến tám giờ sáng nay, các bài đánh giá do bạn đăng tải trên mạng thu về tổng cộng hai trăm năm mươi lăm lượt thích, tám mươi lượt chia sẻ cùng một trăm bốn mươi lăm lượt bình luận. Hệ thống thưởng cho bạn hai trăm lẻ năm kim tệ, tổng tài sản: hai trăm mười hai kim tệ.]
[Xin hỏi có muốn tiêu hao năm mươi kim tệ để mở khóa chức năng điểm danh hằng ngày không? Chú ý: Sau khi mở khóa chức năng này, bạn có thể tự do tìm kiếm bất kỳ địa điểm nào xứng đáng để tiến hành điểm danh. Sau khi hoàn thành quá trình điểm danh, hệ thống sẽ tiến hành đánh giá dựa trên một số quy tắc nhất định, sau đó tùy theo từng cấp độ sẽ tiến hành ban thưởng thời gian sinh mệnh và kim tệ. Các bài đánh giá được đăng tải sau đó vẫn sẽ nhận được kim tệ tương ứng với lượng tương tác thu được.]
Oa, điểm danh hằng ngày! Nghe có vẻ hấp dẫn đấy chứ!
Nói như vậy tức là cô không cần phải há miệng chờ sung đợi hệ thống phân phát nhiệm vụ nữa, hoàn toàn có thể tự mình tìm kiếm những địa điểm phù hợp để điểm danh.
Đường Tư Kỳ nhấn vào nút “Đồng ý”.
[Ký chủ đã mở khóa thành công chức năng điểm danh hằng ngày, chi phí: năm mươi kim tệ, tổng tài sản: một trăm sáu mươi hai kim tệ. Chú ý: Nếu trong vòng một tháng bạn có thể thu thập đủ mười lần điểm danh đạt cấp độ A, hệ thống sẽ tiến hành nâng cấp theo phương thức bí ẩn.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



