Oa, có nhiệm vụ mới rồi này!
Ủa, khoan đã…
Có nhầm lẫn gì không đây, công viên giải trí thiếu nhi á? Lại còn là công viên ở tận quận Mẫn Hành nữa chứ.
“Haiz, hệ thống không thể tìm cho tôi nhiệm vụ nào gần đây một chút được sao! Rõ ràng tôi đang ở quận Hoàng Phố mà.”
[Sau khi ký chủ hoàn thành xong nhiệm vụ thứ ba, có thể lựa chọn xem có muốn mở khóa chức năng điểm danh hằng ngày hay không. Đến lúc đó, ký chủ sẽ được tự do lựa chọn địa điểm điểm danh.]
Đường Tư Kỳ reo lên: Oa!
Có thể tự mình lựa chọn, vậy chẳng phải là chỉ cần đi xuống lầu cũng có thể điểm danh được sao?
Điểm danh xong lại còn được nhận kim tệ để đổi lấy đồ ăn ngon nữa chứ? Tuyệt vời ông mặt trời!
Đường Tư Kỳ vội vàng nghiên cứu nhiệm vụ thứ ba này. Vị trí tuy hơi xa một chút nhưng cũng không tính là khó tìm. Khổ nỗi cô thân là cẩu độc thân lại mò đến công viên giải trí thiếu nhi để trải nghiệm, sao cứ thấy là lạ kiểu gì ấy nhỉ.
Nhưng mà Đường Tư Kỳ không hề hoang mang, cũng may cô vẫn còn người để nhờ cậy!
Cô mở cửa phòng ngủ bước ra phòng khách, đập vào mắt là hình ảnh bé Tuấn Bảo đang ngồi ngoan ngoãn trên sô pha cắm cúi đọc sách.
“Tuấn Bảo à, dì thương lượng với cháu chuyện này được không?”
“Vâng, dì nói đi ạ.”
Lạc Tuấn Bảo đặt cuốn sách trên tay xuống, giọng điệu đáp lời như một ông cụ non.
Đường Tư Kỳ nở một nụ cười nịnh nọt, cô nhích lại gần thêm một chút: “Tuấn Bảo này, cháu xem bình thường cháu cũng ít khi được đi công viên giải trí chơi. Hôm nay là ngày nghỉ cuối tuần, cháu lại đang rảnh rỗi, hay là dì cháu mình đi công viên giải trí chơi một chuyến nhé?”
Đôi mắt Lạc Tuấn Bảo sáng rực lên, nhưng cậu nhóc lại cúi đầu suy nghĩ cẩn thận một lúc rồi lắc đầu từ chối: “Cháu không đi đâu, cuối tuần mẹ cháu bận bán hàng lắm.”
Đường Tư Kỳ vội vàng thuyết phục: “Mẹ cháu cứ lo việc của mẹ cháu, dì cháu mình ra ngoài chơi, dì dẫn cháu đi, để mẹ cháu yên tâm làm việc.”
Lạc Tuấn Bảo lại trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Dì Tư Kỳ, dì làm xong bài tập chưa? Sao suốt ngày không xem phim hoạt hình thì lại đòi ra ngoài chơi thế ạ.”
Đường Tư Kỳ khựng lại một nhịp, bèn tiện miệng nói bừa: “Đây là một phần công việc của dì mà. Dì nhận được một dự án liên quan đến công viên giải trí thiếu nhi, nên phải đến tận nơi để khảo sát thực tế. Cháu xem, đã là công viên giải trí thiếu nhi thì đương nhiên phải dẫn theo bạn nhỏ đi cùng mới có thể hoàn thành công việc một cách xuất sắc nhất chứ.”
Nghe vậy, Lạc Tuấn Bảo liền nhảy tót xuống khỏi sô pha, chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn: “Vậy chúng ta đi thôi ạ.”
Nhóc tỳ này tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng bình thường trong cái đầu nhỏ bé ấy cũng chẳng biết đang suy tính chuyện gì. Hôm nay cậu nhóc chịu đi công viên giải trí cùng cô quả thực là chuyện hiếm thấy, Đường Tư Kỳ vội vàng chạy đi báo với Từ Thiên Ngưng một tiếng.
“Trưa nay cậu không cần để phần cơm cho bọn mình đâu, bọn mình ăn ở bên ngoài luôn.”
“Mẹ ơi, con đi cùng dì Tư Kỳ ra ngoài một chuyến, hai dì cháu sẽ về nhanh thôi ạ.”
Thế là, hai dì cháu cùng nhau ra khỏi nhà.
Thông tin về Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể trên mạng rất ít ỏi, chỉ có mỗi một vị trí đại khái để chỉ đường. Cũng may là chỗ này tuy hơi hẻo lánh nhưng vẫn có trạm tàu điện ngầm chạy qua. Đường Tư Kỳ dẫn theo Lạc Tuấn Bảo chuyển trạm hai lần, cuối cùng cũng đến được cổng Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể.
Hai người đứng trước cổng, cả hai đều có cảm giác ngơ ngác như lạc vào cõi mộng.
Chỗ này… sao trông có vẻ vắng tanh vắng ngắt thế nhỉ!
Lạc Tuấn Bảo lạch bạch chạy tới quầy bán vé, cậu bé kiễng mũi chân lên hỏi: “Ông ơi, vé vào cổng ở đây bao nhiêu tiền một người ạ?”
Ông lão bảo vệ ngó đầu ra mới nhìn thấy Lạc Tuấn Bảo: “Cháu bé chưa đủ chiều cao nên được miễn phí nhé.” Ông cụ lại đưa tay đẩy gọng kính rồi nhìn sang Đường Tư Kỳ: “Người lớn bốn mươi lăm tệ.”
Đường Tư Kỳ rút tiền ra mua vé, cô mang theo vẻ lo lắng hỏi thăm: “Chú ơi, công viên này vẫn đang mở cửa hoạt động chứ ạ?”
“Vẫn mở cửa bình thường mà, bên trong có nhân viên túc trực đấy, cháu muốn chơi trò gì thì cứ bảo với nhân viên một tiếng là được.”
Đường Tư Kỳ và Lạc Tuấn Bảo bước vào trong công viên giải trí thiếu nhi. Nơi này lác đác vài du khách, rất nhiều trò chơi đều không có người chơi, khung cảnh trông vô cùng đìu hiu. Nhưng nhìn vẻ bề ngoài thì có vẻ công viên này mới khai trương chưa được bao lâu, cơ sở vật chất các thứ vẫn còn rất mới.
Lạc Tuấn Bảo càng đi sâu vào trong, khuôn mặt nhỏ nhắn càng trở nên nghiêm túc. Cuối cùng, cậu bé không nhịn được bèn lên tiếng: “Dì Tư Kỳ, dự án dì nhận làm nằm ở chỗ này sao? Chỗ này thực sự chẳng ra sao cả, dì mau chóng khảo sát đi, làm xong thì hai dì cháu mình về nhà.”
Đường Tư Kỳ cười có chút ngại ngùng, xem ra ngay cả một bạn nhỏ như bé Tuấn Bảo cũng chẳng có hứng thú với nơi này, vừa mới đến đã giục về rồi.
Nhưng mà theo như yêu cầu của nhiệm vụ, cô bắt buộc phải trải nghiệm năm trò chơi. Thế nên Đường Tư Kỳ chỉ đành muối mặt nói: “Tuấn Bảo à, dì cháu mình cất công đến tận đây rồi, hay là cứ trải nghiệm thử một chút nhé.”
Dọc đường đi vừa nãy, mấy trò chơi này về cơ bản đều dành cho trẻ em, chẳng thấy trò nào dành cho người lớn cả. Ngay cả vòng đu quay cũng là phiên bản mini, chỉ dành cho các bạn nhỏ cao dưới một mét hai mươi.
Đường Tư Kỳ cạn lời, thế này thì phải làm sao bây giờ…
À đúng rồi, cho bé Tuấn Bảo lên chơi thử xem sao, biết đâu như vậy cũng được tính là hoàn thành nhiệm vụ.
“Tuấn Bảo này, cháu lên chơi thử đi, chơi xong xuống kể lại cho dì nghe xem có vui không nhé?” Đường Tư Kỳ bày ra giọng điệu năn nỉ ỉ ôi.
Lạc Tuấn Bảo bất đắc dĩ thở dài: “Haiz, đành vậy ạ.”
Thế là Lạc Tuấn Bảo bị ép phải ra trận, cậu bé lần lượt trải nghiệm cầu trượt xoắn ốc, bạt nhún, ống trượt thời gian, bát xoay và chui hầm lưới. Trò ngựa gỗ xoay tròn với vòng đu quay mini thực sự quá trẻ con nên cậu bé nhất quyết không chịu chơi. Nhưng Đường Tư Kỳ nhẩm tính lại thì thấy cũng đã đủ năm trò rồi.
Cô lấy điện thoại ra, mở ứng dụng lên.
[Chúc mừng ký chủ, bạn đã điểm danh thành công tại Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể, nhận được hai mươi kim tệ, tổng tài sản: một trăm lẻ bảy kim tệ, thời gian kéo dài sinh mệnh: hai mươi bốn tiếng.]
Oa, hóa ra để Lạc Tuấn Bảo trải nghiệm trò chơi cũng được tính là hoàn thành nhiệm vụ điểm danh!
Lại kéo dài thêm được hai mươi bốn tiếng sinh mệnh nữa rồi.
Chỉ tiếc là sau khi được thưởng hai mươi kim tệ, cô vẫn còn thiếu mười ba kim tệ nữa mới đủ để mua bộ bàn ghế học tập cho bé Tuấn Bảo.
Rời khỏi công viên giải trí, hai dì cháu ghé vào cửa hàng McDonald's ngay trước cổng gọi đồ ăn.
Bé Tuấn Bảo chơi đùa mướt mải mồ hôi, lúc này bụng cũng đã đói meo, cậu nhóc ôm chiếc bánh hamburger đùi gà cay cắn từng miếng rõ to.
Đường Tư Kỳ thì cầm khăn giấy cẩn thận lau mồ hôi cho cậu bé.
“Haiz, dì cũng không ngờ công viên này lại tẻ nhạt đến vậy. Đợi dì kiếm được tiền, dì sẽ dẫn cháu đi Disney chơi bù một bữa thật hoành tráng nhé.”
Nửa chiếc hamburger đùi gà cay trôi xuống bụng, tâm trạng của Lạc Tuấn Bảo cũng khá hơn rất nhiều. Bình thường cậu bé rất ít khi có cơ hội được ăn McDonald's, một phần vì mẹ bảo phải tiết kiệm tiền, phần nữa là mẹ bảo trẻ con ăn nhiều đồ ăn nhanh không tốt cho sức khỏe.
Cậu bé cầm tờ khăn giấy lau lau đôi tay nhỏ bé, bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc rồi phân tích: “Thực ra công viên giải trí này cũng không đến nỗi hết thuốc chữa đâu ạ.”
“Hả?” Đường Tư Kỳ có chút bất ngờ.
Lúc ở bên trong chơi, bé Tuấn Bảo rõ ràng mang dáng vẻ bị ép buộc phải ra trận cơ mà, sao bây giờ lại khen công viên này không đến nỗi tệ chứ?
“Dì xem nhé, bên trong công viên trồng rất nhiều cây cối, môi trường xung quanh cũng rất trong lành. Lúc chơi trò thử thách rừng rậm, quả thực mang lại cảm giác như đang ở trong rừng rậm vậy, chứ không phải kiểu thiết kế qua loa để lừa gạt trẻ con. Cháu còn thấy rất nhiều loài hoa, tuy không biết hết tên nhưng ngắm hoa cũng thích lắm ạ.”
Đường Tư Kỳ tò mò hỏi lại: “À… vậy cháu thấy chỗ nào không tốt?”
Lạc Tuấn Bảo trịnh trọng trả lời: “Chỗ không tốt thì nhiều vô kể. Trò chơi thì chán phèo, các bạn nhỏ cũng chưa chắc đã thích mấy trò vô vị và ấu trĩ như vậy. Hơn nữa, cháu không muốn dẫn mẹ đến đây chơi đâu, trò chơi ở đây toàn dành cho trẻ con, chẳng có trò nào để mẹ và cháu cùng chơi chung cả, chẳng có ý nghĩa gì hết, thảo nào không có khách.”
Nghe đến đây, Đường Tư Kỳ vội vàng lấy điện thoại ra ghi chép lại hết những lời Tuấn Bảo vừa nói.
Lát nữa sắp xếp lại một chút là có thể đăng lên diễn đàn đánh giá được rồi. Lạc Tuấn Bảo gặm xong một chiếc cánh gà, cậu nhóc lại bổ sung thêm: “Thực ra nếu họ nuôi thêm vài con vật nhỏ bên trong để các bạn nhỏ cùng người lớn chơi đùa với chúng thì chắc là sẽ thú vị hơn đấy ạ.”
Đường Tư Kỳ: !
Cô vội vàng ghi chép lại ngay vào sổ tay.
Hôm nay dẫn bé Tuấn Bảo đi cùng quả là một quyết định sáng suốt. Nếu để cô tự đi một mình thì có vắt óc suy nghĩ cô cũng chẳng thể nghĩ ra được những điều này.
Ăn trưa xong, trong lúc ngồi nghỉ ngơi, cô liền dùng những ý tưởng do bé Tuấn Bảo cung cấp để đăng một bài viết.
[Nhật ký khám phá Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể mới khai trương ở vùng ngoại ô Thượng Hải]
Bài viết chỉ đính kèm vài bức ảnh, thế nhưng phần nội dung bằng chữ lại được viết vô cùng chi tiết và cụ thể.
Bài vừa mới đăng lên đã có cư dân mạng vào bình luận.
“Oa, chủ thớt đẻ bài nhanh như lợn nái vậy! Lại ra bài mới nữa rồi này!”
Đường Tư Kỳ cạn lời: “…”
“Em bé đáng yêu quá, hóa ra chủ thớt đã kết hôn và có em bé rồi à! Ngưỡng mộ quá đi mất.”
Hiểu lầm tai hại rồi, Đường Tư Kỳ vội vàng thanh minh: Không phải con của tôi đâu, là con của bạn thân đấy.
“Tôi rất thích văn phong của chủ thớt, nhẹ nhàng mà lại rất sắc sảo. Lần trước tôi cũng từng đến Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể này chơi, cũng cảm thấy có điểm gì đó không ổn nhưng lại không thể phân tích cặn kẽ được như chủ thớt.”
“Chỗ này môi trường trong lành thật đấy, chỉ là cách quy hoạch có phần hơi ba chấm, đúng là đáng tiếc thật.”
“Hôm nay tôi còn có cơ hội được ngắm tranh của chủ thớt nữa không? Thích theo dõi bài viết của chủ thớt chính là vì những bức tranh do cô vẽ trông rất có hồn!”
Đường Tư Kỳ trả lời: Sẽ vẽ chứ, nhưng chắc phải muộn muộn một chút mới có.
Không ngờ là cô lại có người hâm mộ trên diễn đàn đánh giá rồi cơ đấy. Hơn nữa bài viết thứ ba này vừa mới đăng lên đã thu hút được một lượng tương tác nhất định, độ phổ biến còn cao hơn cả hai bài viết trước đó, chắc hẳn lát nữa số kim tệ hệ thống thưởng cho cô sẽ nhiều hơn.
[Chúc mừng ký chủ, nhờ vào những lời nhận xét chân thực cùng những góp ý mang tính chất định hướng cải thiện dành cho công viên trong bài viết, hệ thống quyết định thưởng cho bạn: hai mươi kim tệ, tổng tài sản: một trăm hai mươi bảy kim tệ.]
Oa!
Thì ra đưa ra phương án chỉnh sửa cũng được thưởng thêm kim tệ nữa!
Thế này đúng là kiếm bộn tiền rồi!
Như vậy chẳng phải cô đã gom đủ kim tệ để đổi lấy món quà tặng cho bé Tuấn Bảo rồi hay sao.
“Chúng ta đi thôi.”
“Vâng, về nhà thôi ạ.”
Đường Tư Kỳ nở nụ cười đầy bí ẩn: “Tuấn Bảo à, trước khi về nhà, dì dẫn cháu đến trung tâm thương mại xem một món đồ nhé.”
Lạc Tuấn Bảo nghiêng đầu nhìn cô: “Dì Tư Kỳ, dì đừng có tiêu tiền phung phí nhé.”
Giọng điệu kia nghe hệt như Từ Thiên Ngưng đang đứng trước mặt răn dạy cô vậy.
Đường Tư Kỳ vui vẻ đáp: “Cháu cứ đi xem rồi sẽ biết, không tính là tiêu xài phung phí đâu.”
Hai người đi thẳng tàu điện ngầm đến một trung tâm thương mại quy mô lớn nằm ngay gần khu nhà đang ở. Đường Tư Kỳ nhớ mang máng là toàn bộ tầng ba ở đây đều bày bán đồ dùng trẻ em, hơn nữa trung tâm thương mại này cũng nằm trong danh sách các cửa hàng liên kết có thể sử dụng kim tệ để thanh toán.
Rất nhanh, Đường Tư Kỳ đã nhắm trúng một thương hiệu chuyên bán bàn ghế trẻ em. Bộ bàn ghế của thương hiệu này được gia công vô cùng tinh xảo, không hề mang lại cảm giác nhựa kém chất lượng như một vài thương hiệu khác.
Bàn ghế ở đây đều được làm từ gỗ nguyên khối. Hơn nữa còn có thể điều chỉnh độ cao, đi kèm theo đó là đèn đọc sách và kệ sách nhỏ nhắn xinh xắn, trông hệt như hình ảnh minh họa trên ứng dụng vậy.
Đường Tư Kỳ mỉm cười ấn Lạc Tuấn Bảo ngồi xuống ghế: “Cháu thấy thế nào?”
Lạc Tuấn Bảo gật gù, bộ bàn ghế này hoàn hảo đến mức cậu nhóc chẳng thể tìm ra điểm nào để bới lông tìm vết: “Thoải mái lắm ạ, nhưng mà dì Tư Kỳ ơi, chiếc ghế này thực sự quá thấp so với dì rồi.”
Đường Tư Kỳ bật cười: “Ai bảo là dì mua cho dì chứ, dì mua cho trẻ con dùng mà.”
Cậu nhóc cau mày suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cũng nhớ ra từ ngữ bị kẹt trong đầu: “À, thường xuyên thu không đủ chi.”
Đường Tư Kỳ cười đầy gượng gạo: “Hôm nay cháu đi công viên giải trí cùng dì, giúp dì hoàn thành xuất sắc công việc, món quà này coi như là để cảm ơn cháu. Với lại ban nãy chẳng phải cháu đã đóng góp rất nhiều ý kiến quý báu cho công viên giải trí đó sao. Những ý kiến ấy rất hữu ích nên số tiền này không cần dì phải bỏ ra đâu.”
“Thật sao ạ?” Đôi mắt Lạc Tuấn Bảo sáng bừng lên, quả thực là món quà tặng cho cậu bé rồi, trong lòng cậu nhóc lúc này vô cùng mừng rỡ và bất ngờ. Cậu bé đã ao ước có được một chiếc bàn học riêng từ rất lâu rồi.
“Thật mà, không tin lát nữa cháu xem tin nhắn điện thoại của dì, sẽ có tiền gửi vào tài khoản ngay thôi.”
“Cháu… thực ra cháu cũng có đóng góp gì to tát đâu…” Lạc Tuấn Bảo cảm thấy bản thân mình chẳng làm gì to tát, món quà này quả thực là… quá lớn lao rồi.
“Mỗi câu nói của cháu đều vô cùng quan trọng đấy!” Đường Tư Kỳ làm mặt vô cùng nghiêm túc khẳng định.
“Thế… thế đành vậy ạ… Cháu cảm ơn dì Tư Kỳ…” Sự cám dỗ của bộ bàn ghế này quá lớn khiến Lạc Tuấn Bảo không thể cưỡng lại được, cậu bé lí nhí nói lời cảm ơn.
Đường Tư Kỳ bật cười sảng khoái: “Thôi bỏ đi, cháu cứ gọi tên dì như bình thường đi, dì nghe quen tai hơn.”
Nói xong, Đường Tư Kỳ liền đi theo nhân viên cửa hàng ra quầy thanh toán rồi để lại địa chỉ nhận hàng. Một lát nữa sẽ có nhân viên giao hàng chở đồ đến tận nhà, lại còn bao luôn cả phí lắp ráp nữa chứ. Đúng là dịch vụ của trung tâm thương mại lớn với thương hiệu uy tín có khác.
Bước ra khỏi trung tâm thương mại, Đường Tư Kỳ đưa tin nhắn điện thoại cho Lạc Tuấn Bảo xem. Lúc này Lạc Tuấn Bảo mới hoàn toàn tin tưởng rằng Đường Tư Kỳ quả thực không tốn một đồng xu nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
