Đường Tư Kỳ nhìn dòng chữ trên màn hình mà ngẩn ngơ.
Nâng cấp bí ẩn… Đó là cái gì?
Cô nhìn dòng chữ này, nghĩ mãi cũng không hiểu hệ thống muốn tiến hành nâng cấp mang ý nghĩa gì. Đường Tư Kỳ chợt nhớ lại lần trước, nó cũng bày ra cái trò đếm ngược sinh mệnh, không biết bây giờ nó lại định giở thêm trò gì nữa đây?
Tuy nhiên, nếu xâu chuỗi lại toàn bộ bối cảnh thì dường như nâng cấp không hẳn là chuyện xấu.
Đường Tư Kỳ lắc đầu, thôi bỏ đi, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, nghĩ nhiều cũng vô ích. Cứ đợi hoàn thành mười lần điểm danh hạng A rồi tính tiếp.
Từ Thiên Ngưng đang đứng ngoài cửa thay giày, nghe thấy tiếng động trong nhà vệ sinh liền nói vọng vào: “Tư Kỳ, cậu dậy rồi à? Mình phải ra ngoài nhập hàng đây, trong tủ lạnh có bánh ngàn lớp, cậu cho vào chảo rán qua là ăn được nhé.”
Đường Tư Kỳ mở cửa bước ra: “Hôm nay mình xuống lầu ăn. À đúng rồi, Thiên Ngưng, cậu có biết quanh đây có tiệm ăn sáng nào ngon không?”
“Tiệm ăn sáng á? Cậu muốn ăn gì?”
“Gì cũng được, bánh bao hay màn thầu đều xong, chỉ cần ngon là duyệt.”
Từ Thiên Ngưng cười đáp: “Thế thì đơn giản, đi thôi, mình đưa cậu đi. Ở ngõ sau nhà chúng ta có một tiệm bánh bao, Tuấn Bảo cực kỳ thích bánh bao nhỏ ở đó, sáng nay thằng bé còn mè nheo với mình mãi đòi ăn cơ.”
“Ây da, thế thì tốt quá!”
Cô vội vàng thay giày rồi đi theo Từ Thiên Ngưng ra khỏi nhà.
Bình thường Đường Tư Kỳ rất ít khi bước chân ra ngoài nên cũng chẳng rõ quanh đây có món gì ngon. Thế nhưng đi theo Từ Thiên Ngưng thì rất dễ dàng tìm thấy tiệm bánh bao nhỏ này. Điều khiến cô hoàn toàn bất ngờ là trước cửa tiệm lại có một hàng người xếp dài dằng dặc.
“Oa, buôn bán đắt khách thế cơ à?” Đường Tư Kỳ nhìn dòng người, cảm thán.
Từ Thiên Ngưng nói: “Đừng nói là bây giờ, kể cả giữa mùa đông giá rét cũng có rất nhiều người đứng xếp hàng đấy. Cậu ấy à, chính là do bình thường quá ít ra ngoài, đi bộ xuống lầu tới đây cũng chưa đến hai phút đâu. Thôi được rồi, cậu đứng xếp hàng đi nhé, mình đi lấy hàng đây.”
“Được rồi, cậu mau đi đi.”
Đường Tư Kỳ đứng xếp hàng ở tít phía cuối, tâm trạng vô cùng mới mẻ.
Chuyển đến Thượng Hải cũng được mấy tháng, trước kia cô còn học đại học ở đây ròng rã bốn năm trời, nhưng nếu hỏi quanh đây có món gì ngon thì cô thực sự mù tịt.
Hồi học đại học, cô chỉ ru rú trong ký túc xá chơi game, chẳng bao giờ tham gia tiệc tùng hội họp với bạn học, lại càng hiếm khi dạo phố.
Tiệm bánh bao nhỏ xíu, bên trong không có chỗ ngồi. Dọc theo con hẻm, người ta kê vài bộ bàn ghế thấp lè tè. Vài người mua xong liền ngồi luôn trên những chiếc ghế đẩu nhỏ mà ăn, nét mặt ai nấy đều lộ vẻ vội vã. Đường Tư Kỳ đứng nhìn một lát liền cảm thấy bụng dạ cồn cào. Cô cũng chẳng rõ bánh bao nhỏ ở đây có thực sự ngon lành như lời Từ Thiên Ngưng nói hay không.
Mặc dù vậy, cô vẫn rất tin tưởng khẩu vị của nhóc tỳ Tuấn Bảo. Những món mà cậu nhóc cảm thấy ngon thì thường sẽ không quá tệ.
Xếp hàng chừng hai mươi phút, cuối cùng Đường Tư Kỳ cũng mua được một lồng bánh. Cô bưng đến trước bàn, ngay lúc chỗ này vừa vặn trống một vị trí. Cô vội vàng ngồi xuống, rút một đôi đũa rồi không kìm được sự háo hức mà gắp ngay một chiếc bánh cắn thử một miếng.
“Á! Nóng quá!” Cô bất thình lình bị bỏng.
Một ông cụ ngồi bên cạnh lên tiếng: “Cô gái nhỏ đừng vội, cứ ăn từ từ thôi, vội vàng thì không ăn được bánh bao nóng đâu.”
Đường Tư Kỳ cười ngượng ngùng. Cô đành bất lực chờ bánh nguội bớt một chút rồi mới tiếp tục ăn.
Đến khi có thể ăn được, Đường Tư Kỳ lại cắn thêm một miếng, lúc này mới thực sự nếm được hương vị tuyệt diệu của món bánh này. Lớp vỏ bánh được cán rất mỏng nên dễ dàng cắn ngập vào phần nhân. Bên trong chỉ là nhân thịt lợn vô cùng quen thuộc nhưng nhờ có phần nước cốt ngọt thanh mà khiến người ta chẳng thể ngừng đũa. Cứ cắn một miếng lại muốn ăn thêm miếng nữa, nuốt trôi một chiếc thì liền thèm thuồng chiếc tiếp theo. Bất tri bất giác, cô đã ăn sạch bách cả lồng bánh bao lúc nào không hay. Dùng xong một lồng, cô càng cảm nhận rõ thứ nước súp sền sệt, đậm đà mà không hề ngấy mỡ. Lượng thức ăn trong một lồng cũng vừa vặn vô cùng, đủ để lấp đầy dạ dày mà chẳng gây cảm giác ấm ách khó tiêu.
“A… Ngon quá đi!”
Quả nhiên không hổ danh là mỹ vị đã được nhà ẩm thực nhí Lạc Tuấn Bảo đích thân kiểm chứng, hương vị thực sự tuyệt vời.
Đường Tư Kỳ lưu luyến đứng dậy. Cô vừa mới rời đi, lập tức có vị thực khách khác bưng mâm bánh bao ngồi vào chỗ.
Cô rút điện thoại di động ra, mở ứng dụng lên, mang theo tia nghi hoặc không biết tiệm bánh bao này có thể dùng làm nhiệm vụ điểm danh hằng ngày được hay không?
[Chúc mừng bạn đã hoàn thành điểm danh "Tiệm bánh bao nhỏ Vô Danh". Xếp loại hạng A. Hệ thống thưởng cho bạn 24 giờ sinh mệnh, 100 tiền vàng. Tổng tài sản là 262 tiền vàng.]
Oa, thật sự không tồi chút nào.
Chẳng ai ngờ tới, chỉ tốn chút thời gian xuống lầu ăn một bữa sáng mà cô đã thu về phần thưởng 100 tiền vàng, lại còn kèm theo 24 giờ đồng hồ sinh mệnh!
Lời to rồi!
Vậy có phải những quán ăn vặt khác cũng có thể tùy ý điểm danh, hơn nữa còn nhận được 100 tiền vàng hay không?
Nghĩ là làm, Đường Tư Kỳ lại chọn một tiệm bánh xèo. Buôn bán ở đây cũng khá sầm uất. Cô gói mang đi một phần bánh, cắn bừa một miếng rồi thử tiến hành điểm danh.
[Do ký chủ điểm danh hai quán ăn vặt trong thời gian ngắn, hơn nữa cũng không thực lòng cảm thấy đồ ăn ở tiệm này ngon. Việc nạp quá nhiều calo trong thời gian ngắn sẽ dẫn đến béo phì, gây bất lợi cho sức khỏe. Lần điểm danh này được xếp loại F. Trừ 10 giờ sinh mệnh, sinh mệnh còn lại: 28 giờ. Phạt 50 tiền vàng, tài sản còn lại: 212 tiền vàng.]
Đường Tư Kỳ: A a a a!
Cô nào đâu có ngờ việc tùy tiện điểm danh lại dẫn đến tình trạng bị trừ ngược cả tiền vàng lẫn sinh mệnh cơ chứ. Sớm biết thế này thì cô đã chẳng hành động thiếu suy nghĩ như vậy rồi, hu hu hu.
Đường Tư Kỳ khóc không thành tiếng, cảm giác như toàn bộ sinh lực trong cơ thể đều bị rút cạn.
Trở về nhà, cô nằm ườn trên giường lướt Weibo hóng hớt tin đồn. Chợt nhớ ra hôm nay vẫn chưa ghé thăm Cửa hàng tiền vàng, ngày nào nơi này cũng có những chương trình khuyến mãi khác nhau, cô vội vàng nhấn chọn giao diện cửa hàng.
Các mặt hàng thực phẩm được giảm giá hôm nay trông vô cùng hấp dẫn.
[Cá quả tươi sống thượng hạng: 10 tiền vàng/con (khoảng 1500g).]
[Bào ngư tươi sống nội địa: 10 tiền vàng/con.]
[Tôm hùm Boston tươi sống: 50 tiền vàng/con (khoảng 500g), 100 tiền vàng/con (khoảng 1500g).]
Trông có vẻ không tồi chút nào, chỉ là cái giá của tôm hùm dường như hơi đắt đỏ thì phải.
Đường Tư Kỳ tiện tay lên mạng tra cứu giá tôm hùm Boston. Trời đất quỷ thần ơi, một con tôm nặng chừng một cân đã có giá hai ba trăm tệ, còn loại ba cân thì phải tốn đến hơn năm trăm tệ.
Tính toán qua loa một phen, việc dùng tiền vàng để mua có vẻ vẫn hời chán.
Ngó sang gian hàng đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, ừm, chẳng có chương trình khuyến mãi nào khiến cô hứng thú cả.
Cô chớp mắt nhìn vào món tôm hùm rồi thẫn thờ. Ôi chao, nếu ban nãy cô không bấm điểm danh bừa bãi thì đã chẳng bị trừ oan uổng 50 tiền vàng. Sự ngu ngốc này đã làm tổn thất hẳn một con tôm hùm to bự đấy!
Thôi được rồi, dù sao hiện tại trong tay vẫn còn hơn 200 tiền vàng, mang đi đổi tôm hùm cũng tàm tạm. Cô lạch cạch nhấn nút quy đổi, thế nhưng trên màn hình lại nhảy ra một dòng thông báo:
[Hệ thống phát hiện ký chủ vẫn còn nhiệm vụ công việc chưa hoàn thành. Vui lòng hoàn tất công việc trước khi vào cửa hàng tiến hành quy đổi.]
Cái gì cơ?
Đường Tư Kỳ ngơ ngác như lọt vào sương mù: “Đâu có đâu!”
[Chẳng phải hôm nay ký chủ vừa nhận một nhiệm vụ vẽ ảnh đại diện sao?]
Đường Tư Kỳ: “…”
“Nhưng tôi đã hẹn với người ta là ba ngày nữa mới giao bản thảo mà, hôm nay mới là ngày đầu tiên thôi.”
[Yêu cầu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian sớm nhất.] Thật không ngờ, Hệ thống điểm danh lại có thể phát hiện ra chuyện cô nhận đơn hàng nào, thậm chí còn biết luôn cả tiến độ công việc của cô nữa chứ.
Nếu làm việc theo nhịp điệu bình thường thì cô chắc chắn sẽ kéo dài thời gian đến mức tối đa. Với loại bản thảo có thời hạn ba ngày như thế này, nội trong ngày thứ ba mà vẽ xong bản nháp đầu tiên đã được coi là kỳ tích rồi.
Theo kế hoạch ban đầu, hôm nay cô dự định cày lại mấy bộ anime, sau đó còn gánh đám bạn trong nhóm vẽ leo rank game. Mấy ngày nay phải dậy khá sớm nên cô chỉ muốn ngủ nướng thêm một giấc mà thôi.
Nhưng nếu cứ tiếp tục chây ì thế này, e rằng hôm nay cô sẽ chẳng thể nào đổi được tôm hùm về tay.
Suy đi tính lại một hồi, Đường Tư Kỳ vẫn miễn cưỡng xoay người rời giường, mặt ủ mày ê ngồi bệt xuống trước màn hình máy tính.
Mở tin nhắn lưu bút của vị fan hâm mộ nọ ra, đối phương yêu cầu vẽ một chú thỏ theo phong cách hoạt hình ấm áp để làm ảnh đại diện.
Vốn dĩ Đường Tư Kỳ chẳng có chút cảm hứng nào. Thế nhưng cô chợt nhớ ra người hâm mộ này đã tìm đến tận cửa sau khi chiêm ngưỡng mấy bức tranh cô vẽ cho khu vui chơi Thất Thái. Chắc hẳn đối phương rất ưng ý những tấm ảnh đại diện mang phong cách tương tự.
Nghĩ vậy, cô lập tức tìm thấy mạch cảm xúc.
Cô vớ lấy cọ vẽ, thành thạo phác thảo những đường nét trên bảng vẽ điện tử. Một chú thỏ đang ôm chặt củ cà rốt dần hiện ra giữa khung tranh, một bên tai dựng đứng kiêu hãnh, bên tai còn lại thì rủ xuống đầy vẻ tinh nghịch.
Sau khi chốt xong bản nháp, Đường Tư Kỳ bắt tay vào vẽ chi tiết đường nét. Ở công đoạn này, cô đã bổ sung thêm không ít điểm nhấn cho chú thỏ nhỏ. Chẳng hạn như bộ lông trên đỉnh đầu không hề mượt mà mướt mát mà lại hơi rối bời, sau đó cô còn ưu ái khoác cho nó một chiếc áo gile với vô số chiếc túi to nhỏ khác nhau.
Cuối cùng là khâu lên màu. Toàn bộ bức tranh được hoàn thiện vô cùng chớp nhoáng, bởi lẽ phong cách hoạt hình này hoàn toàn không thể làm khó được cô.
Xong xuôi đâu đấy, Đường Tư Kỳ gửi tấm ảnh đại diện cho khách hàng.
Tiên Tiên: [A a a a, ưng ý cực kỳ, thỏa mãn vô cùng!]
Tiên Tiên: [Em ôm ảnh về đây, phải đi thay hình nền ngay lập tức mới được. Chụt chụt.jpg]
Nhất Kỳ Khán Thế Giới: [Hi hi.jpg, em thích là tốt rồi.]
Oa, từ lúc cầm bút lướt trên mặt bảng cho đến lúc bàn giao thành phẩm, vậy mà cô chỉ tiêu tốn chưa đến một giờ đồng hồ.
Đây chắc chắn là kỷ lục vẽ tranh nhanh nhất từ trước đến nay của Đường Tư Kỳ.
Khoảng thời gian trước kia, khi vừa mới tốt nghiệp ra trường, cô cũng từng thử sức làm nhân viên thiết kế đồ họa cho một công ty. Ấy thế nhưng gắn bó chưa đầy hai tháng thì cô đã nộp đơn xin nghỉ việc.
Công ty đó có quy mô rất lớn, nhân sự đông đúc, nghiệp vụ lại chồng chất như núi. Bọn họ yêu cầu bản thảo vừa phải đạt chất lượng cao, lại vừa phải giao hàng với tốc độ tên lửa. Cô thực sự không thể nào thích nghi nổi với cường độ làm việc điên cuồng đến mức vắt kiệt sức lực ấy. Chính vì thế, cho dù mức lương sau giai đoạn thử việc mà công ty đưa ra khá hậu hĩnh, cô vẫn quyết định dừng bước, không muốn tiếp tục tự đày đọa bản thân.
Về sau trở về quê nhà tìm việc, tuy công ty ở quê trả lương ba cọc ba đồng nhưng bù lại công việc khá nhàn nhã. Đáng tiếc, đó lại chẳng phải là công việc liên quan đến hội họa mà cô hằng yêu thích. Làm việc được một thời gian, cô lại đưa ra quyết định táo bạo: làm lại từ đầu để trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, công việc tự do lại đòi hỏi tính kỷ luật cá nhân cao hơn bất cứ ngành nghề nào khác. Còn khả năng tự giác của cô thì… về cơ bản là bằng không. Gần đây, nhờ có sự giám sát sát sao của hệ thống, cô đã hoàn thành được một lượng tranh khá khẩm. Có thể nói đây là khoảng thời gian làm việc đạt hiệu suất cao nhất kể từ khi Đường Tư Kỳ dấn thân vào con đường họa sĩ toàn thời gian.
Cô mở lại ứng dụng điểm danh, thử nhấn nút đổi tôm hùm một lần nữa.
[Chúc mừng ký chủ, bạn đã quy đổi thành công 2 con tôm hùm Boston (1500g/con). Vui lòng đến cửa hàng được hỗ trợ để mua tôm hùm. Tài sản còn lại: 12 tiền vàng.]
Oa, quả nhiên là đổi được rồi!
Đường Tư Kỳ mặt mày hớn hở bước ra khỏi nhà. Để mua loại hải sản tươi sống chất lượng cao như thế này thì đương nhiên phải ghé thăm siêu thị đồ nhập khẩu rồi.
Từ ngày chuyển đến đây sinh sống, đây mới là lần thứ hai cô đặt chân đến chốn này. Lần trước tới là để mua sườn lợn, và tất nhiên cũng là dùng tiền vàng để quy đổi.
Cô âm thầm cảm thán, tiêu chuẩn sống của bản thân quả thực đã được cải thiện rõ rệt kể từ khi gắn kết với cái hệ thống điểm danh kỳ lạ này.
Đường Tư Kỳ đi thẳng một mạch đến khu vực bày bán hải sản: “Dì ơi, phiền dì chọn giúp cháu hai con tôm hùm Boston nhé, loại nặng ba cân ấy ạ.”
Người phụ nữ chịu trách nhiệm cân đo liếc nhìn cô một cái: “Cô gái nhỏ mua con tôm hùm lớn đến thế cơ à, đắt đỏ lắm đấy. Hay là để dì chọn cho cháu loại khoảng một cân nhé, mua loại này sẽ có lợi hơn rất nhiều.”
“Dạ không không, dì cứ lấy loại to giúp cháu đi ạ.”
Dì ấy vớt hai con tôm lên, một con vừa vặn nặng đủ ba cân, con còn lại thì chỉ nặng hai cân rưỡi.
“Loại hai cân rưỡi trông cũng bự chảng rồi đấy. Lấy con này được không cháu?”
Đường Tư Kỳ thừa hiểu những cạm bẫy mà hệ thống giăng ra. Nó đã quy định rõ là loại ba cân thì tốt nhất cô cứ nên chọn kích cỡ sát sao với con số đó. “Dì ơi, phiền dì đổi con khác giúp cháu với, cháu chỉ lấy loại ba cân thôi ạ.”
“Ây dà, vậy cũng được.”
Thái độ của nhân viên bán hàng khá kiên nhẫn. Cuối cùng, dì ấy cũng lựa được cho cô hai con tôm hùm với trọng lượng vừa vặn ba cân. Lúc in hóa đơn tính tiền, dì ấy nhịn không được mà thốt lên: “Kích cỡ to bự thế này chắc chắn là đắt rồi, mua hai con mà đã tốn đến hơn một ngàn tệ đấy!”
Đường Tư Kỳ cười tươi rói xách hai túi tôm hùm ra quầy thanh toán. Vừa bước chân khỏi cửa siêu thị, quả nhiên điện thoại liền báo tin nhắn nhận được tiền.
Lại là một ngày ăn chực nguyên liệu nấu ăn đắt đỏ thành công, xõa thôi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



