Ăn cơm xong, Lạc Tuấn Bảo về phòng xem phim hoạt hình, còn Đường Tư Kỳ thì nán lại nhà bếp cùng Từ Thiên Ngưng dọn dẹp bát đũa.
Từ Thiên Ngưng mỉm cười nói: “Tư Kỳ, mình vừa xem vòng bạn bè của mẹ mình, thấy mẹ cậu và mẹ mình cùng đăng ký một chuyến du lịch hội người cao tuổi rồi đấy, mấy ngày nữa là các bà ấy lên đường đi chơi rồi.”
Gia đình của hai người có mối quan hệ rất tốt, chỉ là cả hai đều đang có xích mích với gia đình, rất ít khi về nhà nên bình thường cũng hiếm khi nhắc đến chuyện nhà cửa.
Nghe Từ Thiên Ngưng nhắc đến mẹ mình, Đường Tư Kỳ hơi cau mày nhưng vẫn đáp lời: “Thế thì tốt quá, cuối cùng mẹ mình cũng chịu đi du lịch rồi. Thế này thì chắc là bà ấy sẽ buông tha cho mình một thời gian, mà sao bố mình lại không đi cùng nhỉ.”
Từ Thiên Ngưng cười đáp: “Nhà cậu trồng nhiều hoa như thế, chắc chắn bố cậu không nỡ xa mấy chậu hoa của ông ấy rồi.”
Đường Tư Kỳ gật gù đồng tình: “Cũng đúng.”
Nhưng cứ nhắc đến bố là Đường Tư Kỳ lại thở dài thườn thượt: “Cậu biết không Thiên Ngưng, mấy hôm trước mình còn gặp ác mộng, mơ thấy bố gửi cho mình cả một thùng sách luyện thi công chức. Cậu bảo chuyện này là sao cơ chứ.”
Cô vừa dứt lời thì Lạc Tuấn Bảo đã khệ nệ kéo một thùng các-tông đựng bưu kiện từ trong phòng đi ra.
“Dì Tư Kỳ, cháu suýt nữa thì quên mất, có bưu kiện của dì này.”
Đường Tư Kỳ mang theo vẻ mặt đầy nghi hoặc bước tới. Cô cầm con dao rọc giấy trên bàn trà lên rồi rạch lớp băng dính mở thùng ra xem. Vừa nhìn thấy bên trong, sắc mặt cô lập tức biến đổi, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu: “Thế mà không phải ác mộng, lại biến thành giấc mộng trở thành hiện thực rồi.”
Từ Thiên Ngưng ngạc nhiên hỏi lại: “Bố cậu thật sự gửi sách luyện thi cho cậu sao?”
Đường Tư Kỳ rút một tờ giấy từ trong thùng ra: “Chứ còn gì nữa, cậu xem này, đây còn là tờ giấy do chính tay bố mình viết nữa cơ: ‘Bảo kiếm phong tùng ma lệ xuất, mai hoa hương tự khổ hàn lai.’ [1] Tư Kỳ, bố mong con sẽ nỗ lực cố gắng, năm nay có thể thi đỗ công chức.”
[1] Câu thơ cổ mang ý nghĩa: Lưỡi kiếm sắc bén phải được mài giũa nhiều, hương hoa mai thơm ngát nhờ trải qua sương tuyết giá lạnh. (Nguồn: Baidu)
Lạc Tuấn Bảo cũng tò mò ghé đầu vào xem, bên trong là mấy cuốn sách dày cộp.
“Lý luận chung… cái gì mà đề thi thật gì gì đó. Dì Tư Kỳ ơi, mấy cuốn sách này viết về cái gì thế ạ?” Cậu bé tò mò đặt câu hỏi.
“Dì làm sao mà biết được… dì cũng chẳng muốn biết đâu.”
Trong lòng Đường Tư Kỳ vang lên đoạn nhạc nền bi thảm: Cảm giác cát bụi đắng cay thổi rát khuôn mặt…
Cô tiện tay vớ lấy cuộn băng dính trên bàn trà rồi dán kín thùng hàng vừa mới mở ra lại.
“Cứ để tạm ở đây đã, lát nữa mình sẽ đăng mấy cuốn sách này lên Xianyu để bán lại.” Đường Tư Kỳ rất nhanh đã đưa ra quyết định.
Từ Thiên Ngưng đứng bên cạnh cũng chỉ biết mỉm cười bất đắc dĩ: “Thực ra bố mẹ cậu vẫn luôn quan tâm đến cậu đấy chứ.”
Đường Tư Kỳ rụt cổ lại, trốn tránh như một con đà điểu: “Hồi trước bố mình chê bai công việc của mình không có tiền đồ, bây giờ mấy tháng trôi qua, quả thực mình cũng chẳng có chút tiến triển nào, thu nhập cũng bấp bênh, thôi bỏ đi, có về thì cũng chỉ làm cho ông ấy thêm chướng mắt mà thôi.”
Cô ngẩng đầu lên: “Thôi được rồi, đừng nhắc đến chuyện của mình nữa, còn cậu thì sao?”
Trước khi đặt câu hỏi, Đường Tư Kỳ cố ý liếc nhìn về phía phòng ngủ, thấy bé Tuấn Bảo đã quay lại xem phim hoạt hình, cô mới hạ thấp giọng hỏi: “Mối quan hệ giữa cậu và gia đình vẫn còn căng thẳng lắm à?”
Từ Thiên Ngưng cũng cúi đầu thở dài: “Haiz, hoàn cảnh của mình thì cậu cũng rõ rồi đấy. Hồi đó mình cãi lời bố mẹ, quyết tâm bảo lưu việc học để lấy chồng xa rồi sinh ra bé Tuấn Bảo. Sau đó mình lại bất chấp sự phản đối của họ mà ly hôn, một mình nuôi nấng thằng bé. Những năm qua… mình đã làm quá nhiều chuyện bồng bột và nổi loạn, thế nên mâu thuẫn giữa mình và bố mẹ ngày càng hố sâu khó lấp.”
Thấy cô ấy buồn bã, Đường Tư Kỳ không nhịn được lên tiếng an ủi: “Thiên Ngưng à, mình thấy cậu đã rất tuyệt vời rồi. Một mình cậu vừa phải xoay sở kinh doanh, lại còn phải chăm sóc cho bé Tuấn Bảo, thật sự chẳng dễ dàng chút nào.”
Vừa nhắc đến Tuấn Bảo, ánh mắt của Từ Thiên Ngưng liền ánh lên vẻ dịu dàng: “Cái hồi mình vừa mới ly hôn, mình cũng từng có cảm giác như bầu trời sắp sụp đổ đến nơi, tưởng chừng như bản thân đã bị dồn vào bước đường cùng, không thể gượng dậy nổi nữa. Chính bé Tuấn Bảo đã mang đến cho mình niềm an ủi, thằng bé là nguồn động lực mạnh mẽ nhất giúp mình vượt qua mọi khó khăn. Vì thằng bé, mình nhất định phải sống thật tốt. Bây giờ, những ngày tháng gian khổ nhất đã qua đi, tương lai phía trước chắc chắn sẽ ngày một rực rỡ hơn. Tư Kỳ à, cậu cũng vậy thôi, khó khăn nào rồi cũng sẽ trôi qua, cậu cứ vẽ cho thật tốt vào, mình tin rằng sẽ có một ngày bố mẹ cậu chấp nhận sự lựa chọn của cậu.”
Nghe xong những lời này, trong lòng Đường Tư Kỳ dâng lên muôn vàn cảm xúc ngổn ngang. Từ Thiên Ngưng nói rằng vào khoảng thời gian khó khăn nhất cô ấy may mắn có bé Tuấn Bảo ở bên cạnh, còn đối với cô, vào lúc cô lạc lối và mất phương hướng nhất, cô may mắn có được người bạn thân như Từ Thiên Ngưng.
Bây giờ công việc kinh doanh của Từ Thiên Ngưng tuy đã có chút khởi sắc, nhưng cô ấy vẫn còn phải nuôi con nhỏ. Rửa bát đĩa xong, Đường Tư Kỳ trở về phòng, không kìm được mà suy nghĩ: Nếu công việc vẽ tranh có thể kiếm thêm được nhiều tiền thì tốt biết mấy, như vậy mình có thể giúp Từ Thiên Ngưng giảm bớt một phần gánh nặng rồi…
Chỉ là muốn làm một họa sĩ toàn thời gian cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Cô đã làm công việc này được vài tháng rồi mà lượng người theo dõi trên Weibo mới lẹt đẹt chạm mốc ba chữ số, lượt tương tác gần như bằng không. Chẳng biết trong số đó có bao nhiêu là tài khoản ảo nữa. Không có danh tiếng thì rất khó để nhận được đơn đặt hàng. Mấy hôm trước vất vả lắm cô mới nhận được một đơn vẽ minh họa cổ trang, vậy mà cuối cùng lại bị chính tính hay trì hoãn của mình làm cho hỏng việc.
Đường Tư Kỳ buông tiếng thở dài, ăn một miếng không thể béo lên ngay được, vẫn là nên viết xong bài đánh giá về cửa hàng đồ cổ Gia Thúc đã điểm danh hôm nay trước đã.
Cô mở điện thoại lên, nhìn những món đồ mang đậm dấu ấn thời gian được chụp trong cửa hàng đồ cổ, Đường Tư Kỳ bỗng có xúc động muốn vẽ tranh minh họa cho chúng.
Những nét vẽ thanh thoát, gam màu ấm áp, ánh nắng rực rỡ hắt vào cửa tiệm. Bức áp phích từ những năm hai mươi ba mươi, con tem bưu điện của những năm năm mươi, chiếc cốc tráng men của những năm sáu mươi, chiếc phích nước nóng của những năm bảy mươi, viên bi ve thủy tinh của những năm tám mươi, cuốn truyện tranh của những năm chín mươi. Và cả hình ảnh ông chú đang ngồi giữa đống đồ đạc ngổn ngang, cúi đầu cẩn thận lau chùi chiếc máy ảnh cũ kỹ, trên môi nở một nụ cười nhạt đầy bình thản.
Cũng chẳng rõ cô đã cắm cúi vẽ suốt bao lâu, lúc hoàn thành thì đêm đã về khuya. Cô ngáp một cái thật dài, vươn vai thư giãn gân cốt rồi đăng cả bài viết đánh giá lẫn bức tranh minh họa lên diễn đàn đánh giá, sau đó đi tắm rửa rồi leo lên giường đi ngủ.
Sáng ngày hôm sau, Đường Tư Kỳ bị tiếng điện thoại rung đánh thức.
Cô mơ màng cầm điện thoại lên xem, mới có tám giờ sáng! Bình thường cô toàn là kiểu người có thể ngủ một mạch đến tận mười hai giờ trưa.
Cô vừa nhắm mắt định ngủ tiếp thì điện thoại lại rung lên “bzz bzz”.
Đường Tư Kỳ hết cách, đành phải mở khóa màn hình.
[Chúc mừng ký chủ, tính đến tám giờ sáng nay, bài viết về sạp mì của bà cụ do bạn đăng tải trên mạng thu về tổng cộng năm mươi lăm lượt thích, hai mươi lượt chia sẻ cùng sáu mươi lăm lượt bình luận. Hệ thống thưởng cho bạn năm mươi kim tệ, tổng tài sản: năm mươi kim tệ.]
[Chúc mừng ký chủ, tính đến tám giờ sáng nay, bài viết đề cử cửa hàng đồ cổ Gia Thúc do bạn đăng tải trên mạng thu về tổng cộng hai mươi lượt thích, tám lượt chia sẻ cùng ba mươi lượt bình luận. Hệ thống thưởng cho bạn hai mươi bảy kim tệ, tổng tài sản: bảy mươi bảy kim tệ.]
[Chúc mừng ký chủ, đã nắm vững kỹ năng bóc tỏi, thưởng mười kim tệ, tổng tài sản tám mươi bảy kim tệ.]
[Chúc mừng ký chủ, thông qua việc luyện tập vẽ tranh, kỹ năng vẽ tranh của bạn đã được nâng cao. Hiện tại hệ thống đã tiến hành đánh giá năng lực tổng hợp của bạn, bạn đã được thăng cấp lên cấp hai. Bạn có thể xem và mua các mặt hàng cấp hai trong cửa hàng tiền vàng.]
Cơn buồn ngủ của Đường Tư Kỳ bay biến đi đâu mất.
Cái gì cơ!
Hôm qua mải mê vẽ tranh quá nên cô không để ý đến thông báo của hệ thống. Không ngờ hôm nay vừa mới ngủ dậy, hệ thống đánh giá lại thưởng cho cô tận tám mươi bảy kim tệ!
Hôm qua dùng mười kim tệ đã mua được tận năm cân tôm hùm đất, hôm nay hệ thống lại chơi lớn thưởng cho cô một hơi tám mươi bảy kim tệ!
Đúng là vớ bở rồi!
Đường Tư Kỳ cảm giác như mình đang nghe thấy tiếng kim tệ rơi loảng xoảng. Cứ đà này thì chẳng mấy chốc cô sẽ trở thành phú bà mất thôi?
Chỉ tiếc là kim tệ không thể đổi trực tiếp ra tiền mặt được, nếu không thì… he he he!
Nhưng mà cô không ngờ là hai ngày nay liên tục vẽ tranh, thế mà hệ thống lại còn thăng cấp cho cô nữa. Cô liền mở trang cá nhân ra để kiểm tra cấp độ.
[Họ tên ký chủ: Đường Tư Kỳ, tuổi: hai mươi lăm tuổi, nhóm máu: O, chòm sao: cung Thiên Bình
Thành phố hiện tại đang sinh sống: Thượng Hải
Trạng thái: Tạm ổn
Kỹ năng sinh tồn: Cực kém
Kỹ năng giao tiếp: Cực kém
Kỹ năng khác: Kém (chỉ biết một chút kỹ năng vẽ tranh)
Số lượng kim tệ: tám mươi bảy
Cấp độ: Tiểu rác rưởi thỉnh thoảng ra khỏi nhà]
Đường Tư Kỳ: …
Phần mô tả năng lực chẳng có lấy một chút xíu thay đổi nào, chỉ là cấp độ được nâng cấp từ "Tiểu rác rưởi ru rú trong nhà" thành "Tiểu rác rưởi thỉnh thoảng ra khỏi nhà"…
Cô là tiểu rác rưởi hồi nào!
Tranh minh họa cô vẽ trên mạng vẫn có người biết thưởng thức cơ mà!
Đường Tư Kỳ cũng chẳng buồn đôi co lý lẽ với hệ thống. Bây giờ trong tay đã rủng rỉnh kim tệ rồi, à đúng rồi ban nãy hệ thống thông báo cô đã có thể mua sắm những mặt hàng ở cấp độ hai, không biết là sẽ có những món đồ gì nhỉ.
Cô vội vàng mở cửa hàng tiền vàng ra xem. Trước đây những mặt hàng ở cấp một đều là rau củ quả, trái cây tươi cùng một vài món đồ ăn giao hàng tận nơi. Còn bây giờ, mặt hàng ở cấp hai đã xuất hiện thêm một số đồ nội thất và đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, thậm chí còn có thể dùng kim tệ để đổi lấy đồ điện gia dụng nữa.
Nhưng mà… giá cả thật sự là đắt cắt cổ!
Sau cảm giác phấn khích ban đầu, Đường Tư Kỳ lập tức nhận ra một sự thật phũ phàng: Cấp độ càng cao, số lượng kim tệ cần thiết để đổi lấy hàng hóa tương ứng cũng tăng vọt theo một đường thẳng tắp.
Một chiếc máy giặt lồng ngang cần đến tận năm mươi nghìn kim tệ, một tấm nệm cao su nhập khẩu từ Thái Lan cần mười ba nghìn kim tệ. Thậm chí chỉ một chiếc nồi cơm điện của một thương hiệu nổi tiếng cũng cần đến bảy nghìn kim tệ.
Không mua nổi…
Đường Tư Kỳ mang theo tia hy vọng cuối cùng, chọn lọc mục hàng hóa khuyến mãi trong ngày.
Thế mà những món đồ ăn được khuyến mãi hôm nay toàn là các loại đồ ngọt tráng miệng!
Bánh Black Forest kích cỡ mười lăm centimet giá mười kim tệ, bánh Mousse Cherry kích cỡ hai mươi centimet giá mười lăm kim tệ, bánh kem Socola hai tầng kích cỡ hai mươi lăm centimet cũng chỉ có hai mươi kim tệ.
Thật sự quá mức hời luôn!
Tuy mỗi món chỉ được đổi một phần, nhưng chỉ cần nhìn hình ảnh minh họa thôi cũng đủ biết hương vị ngon đến mức nào rồi. Xem lại danh sách một lượt, thế mà lại có thể chọn loại bánh kem của Mod, thương hiệu bánh ngọt đang nổi đình nổi đám dạo gần đây tại Thượng Hải nữa chứ!
Phải biết rằng chiếc bánh Black Forest kích cỡ mười lăm centimet của tiệm này có thể bán với giá lên đến ba trăm tệ đấy!
Lần này lãi to rồi!
Đã có kinh nghiệm đổi hàng mấy lần trước, hiện giờ trong tay cũng đang sẵn có kim tệ, cô không còn rụt rè đợi đến lúc đến cửa hàng mới dám ấn nút đổi nữa mà lập tức ấn đổi ngay.
Không ngờ hệ thống lại gửi đến một thông báo.
[Thật đáng tiếc, hệ thống phát hiện ký chủ đã lâu không vận động dẫn đến việc tích tụ quá nhiều mỡ thừa ở vùng eo và bụng, không thể đổi các mặt hàng thuộc nhóm bánh kem bơ. Muốn mở khóa các mặt hàng thuộc nhóm này, vui lòng đạt top 1 về số bước chân trên vòng bạn bè WeChat liên tục trong vòng một tuần.]
Đường Tư Kỳ sững sờ, vậy mà lại có thứ cô không đổi được ư!
Hệ thống thế mà lại chê eo cô nhiều mỡ thừa không cho cô ăn bánh kem!
A!
Đúng là không thể nhẫn nhịn nổi mà!
Chẳng phải chỉ là đạt vị trí top 1 về số bước chân trên vòng bạn bè thôi sao!
Từ nay ngày nào cô cũng ra ngoài đi bộ là được chứ gì?
Hôm nay không đổi được mặt hàng đồ ăn, Đường Tư Kỳ tiếp tục lướt xem các mặt hàng nội thất đang có chương trình khuyến mãi giới hạn thời gian.
Các mặt hàng đồ dùng nội thất có vài món đang được khuyến mãi. Đường Tư Kỳ lập tức để mắt tới một món đồ ngay từ cái nhìn đầu tiên.
[Bộ bàn ghế học sinh cao cấp có thể điều chỉnh độ cao kèm theo đèn bàn học đồng bộ đang có chương trình khuyến mãi giới hạn thời gian, giá chỉ còn một trăm hai mươi kim tệ!]
Vừa nhìn thấy bộ bàn ghế trẻ em này cô đã ưng ý vô cùng. Mặc dù so với những món đồ khác, món hàng này sau khi giảm giá cô vẫn chưa đủ điểm để mua, nhưng cô vẫn rất khao khát có được nó.
Căn phòng hiện tại cô đang ở vốn dĩ là phòng ngủ của bé Tuấn Bảo. Kể từ khi cô chuyển đến đây sống, bé Tuấn Bảo đành phải ngủ chung phòng với mẹ. Không gian vui chơi của cậu bé bị thu hẹp lại, chơi game hay học vẽ cũng chỉ đành thu mình ngoài phòng khách.
Ánh sáng ngoài phòng khách hơi mờ ảo, Đường Tư Kỳ luôn lo lắng điều này sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến thị lực của bé Tuấn Bảo. Cô vẫn luôn cảm thấy áy náy trong lòng và muốn sắm cho cậu bé một bộ bàn ghế học tập, ngặt nỗi những bộ bàn ghế học sinh chất lượng tương đối ổn trên mạng cũng đã có giá lên đến hàng nghìn tệ. Loại được trang bị sẵn đèn đọc sách chống cận và kệ sách đi kèm thế này, tệ nào cũng phải tốn đến mấy nghìn tệ.
Bộ bàn ghế này được thiết kế rất chu đáo, có thể điều chỉnh độ cao nên mai này bé Tuấn Bảo lớn lên cũng vẫn dùng được.
Chỉ là, hiện tại trong tay cô chỉ có tám mươi bảy kim tệ. Muốn đổi được bộ bàn ghế này thì phải kiếm thêm ba mươi ba kim tệ nữa càng sớm càng tốt. Thời gian kết thúc chương trình khuyến mãi thỉnh thoảng là vào lúc mười hai giờ đêm, đôi khi lại sớm hơn. Cô đã từng nếm trải mùi vị đánh mất đơn hàng vì tính trì hoãn của bản thân rồi, hôm nay tuyệt đối không thể bỏ lỡ bộ bàn ghế trẻ em này nữa.
Hệ thống tạm thời chưa có nhiệm vụ mới, cô liền chia sẻ bài viết đã đăng trên diễn đàn đánh giá lên các nền tảng mạng xã hội khác nhau, đồng thời đồng bộ hóa tên tài khoản thành "Nhất Kỳ Khán Thế Giới" giống hệt tên Weibo của cô.
Hồi trước cô đăng ký tài khoản Weibo là để thuận tiện hơn cho việc nhận đơn đặt hàng minh họa, nhưng kể từ khi trở thành họa sĩ toàn thời gian, cô rất hiếm khi đăng tải tác phẩm lên Weibo nên lượng người theo dõi trên đó chỉ có vỏn vẹn hơn một trăm người. Sau khi chia sẻ nội dung bài viết lên nhiều nền tảng khác nhau, cô cũng đăng tải những bức tranh vẽ sạp mì của bà Trần và cửa hàng đồ cổ Gia Thúc lên Weibo, xem như đó là hồ sơ lưu trữ những tác phẩm của chính bản thân mình.
Cô hy vọng có thể gia tăng mức độ phủ sóng của tác phẩm để lần hệ thống tính toán kim tệ tiếp theo sẽ thưởng cho cô một khoản kha khá.
[Chúc mừng bạn nhận được một nhiệm vụ mới: Vui lòng đến Công viên Giải trí Thiếu nhi Thất Thể ở quận Mẫn Hành để trải nghiệm năm trò chơi và điểm danh, thời hạn hoàn thành nhiệm vụ: ba giờ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
