Đường Tư Kỳ quả thực mừng rỡ như điên, phần thưởng này mang về tận hai mươi kim tệ, sườn non và tôm hùm đất cho ngày hôm nay đã có tia hy vọng rồi!
Điều khiến cô không ngờ tới nhất chính là cửa tiệm tạp hóa khiêm tốn nằm lọt thỏm trong ngõ hẹp này vậy mà lại đúng là tiệm đồ cổ hệ thống yêu cầu tìm kiếm!
Mặc dù nhiệm vụ đã hoàn thành nhưng xuất phát từ lòng tò mò, Đường Tư Kỳ vẫn cất bước đi vào trong tiệm.
Chiếc đài phát thanh cũ kỹ đang phát vở kịch nói Phố Đông truyền thống mang tên “Thi Công án”. Ông chú ngồi nghe say sưa đầy mải mê, cho dù có khách ghé thăm thì cũng chẳng buồn ngó ngàng tới.
Đường Tư Kỳ cũng mừng vì được tự do tự tại, cô bắt đầu cẩn thận đi dạo một vòng quanh tiệm.
Cách bài trí trong tiệm khác biệt rất lớn so với những cửa hàng đồ cổ mà cô vừa nhìn thấy lúc nãy. Các tiệm đồ cổ thông thường nếu không bày biện gốm sứ với đồ bạc thì cũng trưng bày tiền xu cổ cùng vô vàn món đồ khác, thế nhưng cửa hàng này lại cất giữ rất nhiều món đồ chơi nhỏ bé mang đậm hơi thở cuộc sống.
Nơi đây có chiếc cốc tráng men thường thấy ở những năm bảy mươi tám mươi, có tấm biển báo cũ của một số con đường đã biến mất tại Thượng Hải xưa, còn có đồ nội thất cũ, vali da cũ. Thậm chí cô còn tìm được cả tranh cổ động thời Dân Quốc cùng vài tấm vé xem kịch của những rạp hát lâu đời.
Bước vào cửa tiệm này, Đường Tư Kỳ cảm giác như bản thân được trở về quãng thời gian ấu thơ. Trước kia, trong nhà cũng từng bày biện không ít món đồ cổ kính, chỉ là sau này chuyển sang nhà mới nên rất nhiều đồ vật nhuốm màu thời gian đều biến mất tăm.
Tiếng đài phát thanh dần dần nhỏ lại, ông chú chắp tay sau lưng thong thả bước tới: “Cô gái nhỏ muốn mua món đồ gì vậy?”
Đường Tư Kỳ mỉm cười có chút ngại ngùng: “Cháu chỉ xem tùy ý chút thôi ạ.”
Ông chú đưa tay đẩy gọng kính: “Cháu cứ xem đi, chỗ này đều do chú sưu tầm về cả đấy, có nhiều món tuổi thọ còn lớn hơn cả cháu nữa cơ.”
Nói xong, ông chú lại ngồi xuống góc phòng bắt đầu sắp xếp lại một vài tờ báo cũ, vừa thu dọn vừa trò chuyện cùng Đường Tư Kỳ: “Lúc đầu đây chỉ là sở thích cá nhân của gia đình chú thôi. Ông ngoại chú rất thích sưu tầm đồ vật cổ xưa, sau đó đến lượt mẹ chú. Dạo ấy chú vô cùng phản cảm, luôn cảm thấy mấy thứ này toàn là rác rưởi chứ làm sao có thể coi là đồ sưu tầm được cơ chứ. Chẳng thể ngờ được rằng, sau khi bọn họ qua đời thì sở thích này lại rơi xuống đầu chú. Căn nhà cũ này cũng do ông ngoại chú xây dựng, bây giờ truyền lại cho chú nên chú dứt khoát dùng mặt bằng này làm cửa tiệm, đem toàn bộ những đồ vật cũ kỹ bày biện ra đây. Ai thích ngắm nghía thì hoan nghênh đến tham quan, ai nhắm trúng món nào thì hoan nghênh mua về, coi như kết giao bạn bè vậy.”
Đường Tư Kỳ vừa lắng nghe câu chuyện của ông chú vừa dạo quanh cửa tiệm.
Đường Tư Kỳ dè dặt cất tiếng hỏi: “Cháu có thể chụp một bức ảnh được không ạ?”
Ông chú bật cười sảng khoái: “Ha ha, tất nhiên là được rồi, chỗ này của chú cũng chẳng có món gì quá mức to tát đâu.”
Đường Tư Kỳ lấy điện thoại di động ra rồi chọn lựa một góc độ phù hợp. Ánh nắng rực rỡ hắt xuống chiếu thẳng vào căn nhà gỗ nhuốm màu thời gian này, bố cục bức ảnh thật sự rất tuyệt vời.
Đường Tư Kỳ đã suy tính chu toàn, lúc về nhà cô sẽ lấy khung cảnh này làm chủ đề để vẽ một bức tranh, đồng thời cũng sẽ kể lại câu chuyện của ông chú lên diễn đàn đánh giá.
Sau khi chào tạm biệt ông chú, Đường Tư Kỳ bắt xe buýt trở về. Trước lúc về tới nhà, cô cố ý tạt qua một siêu thị quy mô lớn ở gần đó.
Nhờ vào việc hoàn thành nhiệm vụ, lúc này trong tay cô đã có hai mươi kim tệ rồi!
Cô mở ứng dụng lên để xác nhận lại một lần nữa.
[Năm cân sườn heo non hảo hạng tươi ngon, cửa hàng có thể thanh toán vui lòng nhấn vào mục này >>]
Đúng vậy không sai chút nào, đích thị là sườn heo non của siêu thị này. Chỗ này kinh doanh không ít hàng hóa nhập khẩu, giá cả hàng hóa đắt đỏ đến mức khó tin, nhưng không thể không thừa nhận rằng đồ vật ở đây vô cùng chất lượng, các loại thực phẩm tươi sống đều có đủ mọi thứ trên đời.
Toàn bộ sườn non ở đây đều được chọn lọc vô cùng kỹ lưỡng, từng đoạn chặt ra dài ngắn bằng nhau rồi xếp lại gọn gàng ngăn nắp. Mức giá bán ra cũng khiến người ta phải chùn bước, một cân vậy mà lại bán với giá năm mươi tệ, quả thực chẳng khác nào đi ăn cướp!
Bình thường Đường Tư Kỳ và Từ Thiên Ngưng tuyệt đối sẽ không mua sắm ở nơi này, thế nhưng hôm nay đã có hệ thống thanh toán nên Đường Tư Kỳ chẳng mảy may do dự mà lập tức chọn thẳng siêu thị này.
Bình thường không đủ tiền mua nhưng hôm nay lại tương đương với việc miễn phí hoàn toàn!
Đường Tư Kỳ cẩn thận lựa chọn đồ với tâm trạng vô cùng sung sướng. Không thừa không thiếu, cô mua đúng chuẩn năm cân. Về phần tôm hùm đất, tuy siêu thị này cũng bán nhưng cô lại không hề muốn mua ở đây. Dưới tầng có một tiệm tôm hùm đất cực phẩm nấu ăn rất ngon, hơn nữa hương vị của quán đó có thể tự do chọn lựa, cô hoàn toàn có thể nhờ ông chủ làm vài phần bớt cay đi một chút để bé Tuấn Bảo cũng ăn được.
Lúc thanh toán, bác gái xếp hàng ngay phía sau thực sự không nhịn được bèn lên tiếng hỏi: “Cô gái này, sườn non đang có chương trình khuyến mãi đấy à?”
Đường Tư Kỳ vội đáp: “Hình như không có đâu bác ạ, loại này năm mươi tệ một cân cơ.”
Bác gái ngẩn người: “Năm mươi tệ một cân á?! Chuyện này… Nhìn qua thì chất lượng cũng tốt thật đấy, nhưng giá cả thế này thì đắt đỏ quá rồi! Bác nói cho cháu nghe nhé, cháu có thể ra chợ mua sắm, một cân sườn non cũng chỉ chừng hai ba mươi tệ thôi.”
Đường Tư Kỳ mỉm cười chứ không nói thêm lời nào nữa.
Mới hôm qua thôi, cô cũng cảm thấy loại sườn non hảo hạng này có mức giá đắt đỏ đến tận trời xanh, nhưng hôm nay dùng điểm thưởng đổi lấy nên cô có thể một hơi mua liền năm cân. Cảm giác này quả thực sung sướng vô cùng!
Vừa mới thanh toán xong, điện thoại đột nhiên rung lên. Đường Tư Kỳ cầm điện thoại lên xem, quả nhiên là tin nhắn do ngân hàng gửi tới, trong tài khoản đã nhận được hai trăm năm mươi tệ.
Đường Tư Kỳ xách theo sườn non, tâm trạng cô vui vẻ vô cùng nhảy nhót tiến về phía tiệm tôm hùm đất.
Cửa tiệm tôm hùm đất này vốn nổi tiếng gần xa, nằm ngay dưới lầu nhà Đường Tư Kỳ, việc làm ăn vô cùng phát đạt, nhưng chuyện này cũng làm khổ cô không ít.
Bởi vì cho dù là một trạch nữ ru rú trong nhà, khi ngồi trong phòng cô cũng có thể ngửi thấy hương thơm đầy hấp dẫn bay lên từ tiệm tôm hùm đất dưới lầu.
Lạc Tuấn Bảo đã từng hỏi thăm rất nhiều lần rằng rốt cuộc đến khi nào mới được ăn tôm hùm đất thêm một lần nữa. Lần nào Từ Thiên Ngưng cũng dỗ dành nói đợi đến sinh nhật cậu nhóc thì sẽ được ăn ngay thôi.
Cứ mỗi lúc như vậy, Lạc Tuấn Bảo lại rầu rĩ oán thán rằng tại sao một năm chỉ có một ngày sinh nhật.
Những lúc Đường Tư Kỳ đặt đồ ăn mang đi, cô hận không thể cho luôn cửa tiệm tôm hùm đất này vào danh sách đen. Bởi vì lần nào lướt điện thoại cũng thấy tiệm xuất hiện, mua không nổi nên chỉ đành giương mắt ếch lên nhìn thèm thuồng…
Đường Tư Kỳ cất giọng: “Ông chủ ơi, làm cho cháu năm cân đuôi tôm hùm đất xào cay và một cân ít cay đi nhé.”
Ông chủ tiệm đáp ứng: “Có ngay đây!”
Đường Tư Kỳ trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi lên tiếng bổ sung: “Hay là đổi thành hai cân ít cay đi chú.”
Ông chủ cười rạng rỡ: “Ha ha, tôm hùm đất nhà chú nếu không có yêu cầu đặc biệt thì đều làm không cay mấy đâu. Hay là thế này đi, chú làm cho cháu hai cân vị ngũ vị hương, ba cân còn lại làm cay nhẹ thì cháu thấy sao?”
Đường Tư Kỳ lại liếc mắt nhìn phần hướng dẫn của hệ thống, thứ đổi được là năm cân đuôi tôm hùm đất xào cay, cũng không rõ vị ngũ vị hương có được tính vào đó hay không nữa.
Cô xoắn xuýt một hồi lâu mới cất lời: “Vẫn là thôi đi ạ, làm cho cháu hai cân cay nhẹ và ba cân cay bình thường nhé.”
[Chúc mừng bạn đã đổi thành công năm cân đuôi tôm hùm đất xào cay, tổng tài sản còn lại: không kim tệ.]
Haiz, nghèo kiết xác, lại hết sạch tiền mất rồi.
Đường Tư Kỳ mang theo tâm trạng vừa ngọt ngào lại vừa buồn bã xách hai túi đồ ăn to bự chảng trở về nhà.
Từ Thiên Ngưng đang tất bật chuẩn bị bữa tối, thấy Đường Tư Kỳ trở về bèn cất tiếng hỏi: “Tư Kỳ, bữa trưa bọn mình ăn thịt bò xào xé sợi, có chừa lại cho cậu một phần nhỏ đấy. Buổi tối mình làm món ngô ngọt xào ớt xanh, sau đó nấu thêm món canh cà chua trứng gà nữa thì cậu thấy sao?”
Đường Tư Kỳ tốn bao công sức mới đặt nổi mấy túi đồ ăn trong tay lên bệ bếp: “Tối nay bọn mình ăn tôm hùm đất, mình còn mua thêm cả sườn non nữa đây.”
Từ Thiên Ngưng kinh ngạc quay người lại, cô ấy mở túi đồ ra xem xét: “Trời ơi, Tư Kỳ, cậu mua nhiều thế này cơ à?”
Lạc Tuấn Bảo bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, cậu nhóc nhanh chóng lên tiếng uốn nắn: “Dì Tư Kỳ, sinh nhật của cháu chỉ muộn hơn dì có hai ngày thôi. Cháu sinh vào tháng Mười, thuộc cung Thiên Bình giống hệt dì, sao dì lại quên mất vậy?”
“À…” Đường Tư Kỳ kéo dài giọng: “Lần trước mẹ cháu bảo phải đợi đến sinh nhật cháu thì mới được ăn tôm hùm đất, vậy hôm nay nhà mình ăn tôm hùm đất sẽ không phần cháu nữa đâu nhé.”
Đôi mắt to tròn của Lạc Tuấn Bảo tràn ngập vẻ vui mừng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi ửng đỏ lên: “Tôm hùm đất ạ?”
Cậu bé quay sang nhìn mẹ: “Hôm nay nhà mình ăn tôm hùm đất thật sao mẹ?”
Trông thấy dáng vẻ vô cùng đáng yêu của con trai, Từ Thiên Ngưng đưa tay xoa nhẹ mái đầu cậu nhóc: “Là dì Tư Kỳ của con mua đấy, con mau nói lời cảm ơn dì đi.”
“Cháu cảm ơn dì Tư Kỳ ạ…” Lạc Tuấn Bảo liếm môi, cậu bé ngoan ngoãn đáp lời.
Đường Tư Kỳ “phì” cười một tiếng: “Được rồi, bình thường toàn là mình ăn trực cơm nhà cậu, hôm nay đến lượt mình mua đồ ăn ngon về khao hai mẹ con cậu.”
Ngày hôm đó, nhà bếp ngập tràn trong vô vàn tiếng nói cười vui vẻ. Bình thường vì giá sườn non đắt đỏ nên Từ Thiên Ngưng chẳng lỡ làm món sườn non nướng tỏi. Nếu lấy sườn non đi hầm canh thì sẽ bổ dưỡng hơn, lại còn ăn được thêm mấy bữa, tính ra vô cùng tiết kiệm. Hôm nay số sườn non do Đường Tư Kỳ mua về đều là loại hảo hạng, dùng để làm sườn non nướng tỏi quả thực là sự kết hợp hoàn hảo.
Lạc Tuấn Bảo chủ động nhận lấy trọng trách bóc vỏ tỏi, còn Đường Tư Kỳ thì lăng xăng phụ việc vặt trong bếp.
Chỉ có điều, cho dù Đường Tư Kỳ mua liền một lúc tận năm cân sườn non nhưng Từ Thiên Ngưng cũng không đem nấu sạch sành sanh mà chừa lại ba cân để sau này có thể làm thêm được hai bữa ăn nữa.
Chỗ tỏi bé Tuấn Bảo vừa bóc xong được đem đi băm nhuyễn, sau đó lại thêm vào muối ăn, xì dầu, hắc xì dầu, rượu nấu ăn, bột tiêu trắng để nêm nếm gia vị. Ướp xong thì bỏ thêm trứng gà với bột năng vào, trộn đều cho đến khi hỗn hợp sền sệt lại là có thể bỏ vào chảo rán.
Bình thường Đường Tư Kỳ cực kỳ hiếm khi bước chân vào nhà bếp, đỉnh cao tay nghề nấu nướng của cô chẳng qua chỉ dừng lại ở mức úp mì tôm cùng lẩu ăn liền mà thôi.
Hôm nay là lần đầu tiên cô được theo dõi trọn vẹn quá trình Từ Thiên Ngưng chế biến món sườn non nướng tỏi, quả thực cảm thấy kỹ năng nấu nướng của cô ấy vô cùng thần kỳ.
Chẳng qua cô cũng chỉ dám đứng bên cạnh quan sát. Bàn về tài nấu nướng, mất cả nửa buổi trời mà cô cũng chỉ học được kỹ năng làm sao để bóc vỏ tỏi cho vừa nhanh vừa sạch từ bé Tuấn Bảo.
Cuối cùng cũng đến giờ dọn cơm, Lạc Tuấn Bảo đợi mẹ ngồi vào bàn rồi mới cầm đũa lên. Thế nhưng, nét mặt vô cùng khao khát kia đã bán đứng sự nôn nóng trong lòng cậu bé lúc này.
Gắp miếng sườn non nướng tỏi lên là cắn ngay một miếng: “A, thơm quá! Sườn mẹ làm là ngon nhất quả đất luôn!”
Lạc Tuấn Bảo vừa nhai nhồm nhoàm vừa không ngớt lời khen ngợi.
Từ Thiên Ngưng mỉm cười âu yếm nhìn dáng vẻ thỏa mãn của con trai rồi quay sang nhìn Đường Tư Kỳ: “Tư Kỳ, chỗ sườn non này mua hết bao nhiêu tiền thế, lát nữa ăn xong mình trả tiền cho cậu nhé.”
Vừa nãy cô ấy đã cố ý để mắt tới, vốn định tìm nhãn dán ghi giá cả để xem, ai ngờ Đường Tư Kỳ lại xé luôn nhãn mác trước khi mang đồ về nhà mất rồi.
“Không cần đâu, bình thường mình cũng có đóng góp đồng tiền ăn nào đâu, thỉnh thoảng mua chút đồ ngon về cho cả nhà cải thiện bữa ăn cũng là điều nên làm mà. Tới đây, Tuấn Bảo, đĩa tôm hùm đất này không cay đâu, cháu mau ăn thử xem thế nào.”
“Oa, hôm nay ăn còn ngon hơn cả sinh nhật nữa!”
Lạc Tuấn Bảo chẳng buồn giữ hình tượng nữa, tay trái cầm tôm hùm đất, tay phải thì bốc sườn non nướng tỏi, tựa như một con mèo nhỏ ăn no nê mỡ, cắm cúi ăn vô cùng ngon miệng.
Thấy con trai vui vẻ, Từ Thiên Ngưng cũng vui lây, chỉ là trong lòng cô ấy vẫn còn chút lo lắng: “Tư Kỳ, cậu mua nhiều thứ như vậy thì phí sinh hoạt có đủ dùng không? Nếu lỡ như không đủ tiền tiêu thì tiền phòng quý sau cứ tạm gác lại đã, không cần đóng vội đâu.”
Đường Tư Kỳ trấn an: “Được rồi mà, cậu không cần lo lắng đâu, mình có đủ tiền tiêu mà.”
Cô thầm nghĩ, tuy rằng số tiền trong thẻ không còn nhiều, nhưng mỗi ngày đều đặn nhận phần thưởng kim tệ điểm danh từ hệ thống để mua chút nguyên liệu nấu ăn với nhu yếu phẩm bù đắp cho sinh hoạt gia đình, hình như cũng là một ý kiến không tồi.
Đường Tư Kỳ gắp một miếng sườn non nướng tỏi lên, hương vị độc đáo của món ăn bùng nổ nơi đầu lưỡi. Khẩu cảm của miếng sườn thực sự quá tuyệt vời, quả không hổ danh là loại sườn non hảo hạng mua từ siêu thị nhập khẩu. Thêm vào đó là tay nghề nấu nướng siêu đỉnh của Từ Thiên Ngưng, khiến cho Đường Tư Kỳ ăn xong cảm thấy niềm hạnh phúc như muốn trào dâng. Cô đột nhiên phát hiện ra rằng, những ngày tháng như thế này quả thực quá đỗi mỹ mãn.
Cũng không biết ngày mai sẽ có món hàng xịn xò nào được tung ra để khuyến mãi nữa đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)