Đường Tư Kỳ thót tim, chuyện cô lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra.
Tất cả là tại cô không tranh thủ cả buổi chiều để hoàn thành bản phác thảo, bây giờ khách hàng yêu cầu hủy đơn cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chỉ là Đường Tư Kỳ vẫn không cam lòng từ bỏ như vậy. Dù sao đây cũng là đơn hàng đầu tiên cô nhận một cách nghiêm túc, tuy chưa vẽ xong bản phác thảo nhưng quá trình trao đổi và lên ý tưởng trước đó cũng tốn không ít thời gian.
“Anh Trương, anh xem thế này có được không? Anh cho tôi thêm một ngày nữa, ngày mai tôi nhất định sẽ hoàn thành bản phác thảo, sau đó tôi cũng sẽ thức đêm thức hôm để hoàn thiện tác phẩm này.”
Đối phương lập tức trả lời: “Tốc độ của cô thật sự quá chậm. Tôi đã cho cô thêm một ngày rồi nhưng quả thực không thể đợi thêm được nữa, để dịp khác có đơn hàng tôi lại tìm cô vậy.”
Đường Tư Kỳ buông tiếng thở dài, cô chạm ngón tay lên màn hình rồi gửi lại phong bao lì xì hai mươi tệ tiền cọc.
Đơn hàng đầu tiên cứ thế mà đổ vỡ, tâm trạng cô không tránh khỏi cảm giác buồn bực.
Nằm dài trên giường đánh liền hai ván Vương Giả Vinh Diệu, đến ván thứ hai cô đang cầm tướng Lý Bạch gánh vác cả đội hình thì điện thoại chợt hiện lên thông báo: [Chúc mừng ký chủ, bài viết bạn đăng tải trên mạng thu về tổng cộng ba lượt thích, hai lượt chia sẻ cùng năm lượt bình luận. Hệ thống thưởng cho bạn mười kim tệ, tổng tài sản: năm mươi kim tệ. Xin hỏi có muốn tiêu hao năm mươi kim tệ để mở khóa chức năng điểm danh đánh giá không? (Sau khi chức năng này được mở, khi hoàn thành nhiệm vụ điểm danh, hệ thống sẽ dựa vào phản hồi từ bài đánh giá để thưởng kim tệ.)]
Vừa nhìn thấy dòng tin nhắn này, Đường Tư Kỳ lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà đoạt mạng đối thủ nữa. Cô nhanh chóng kết thúc trận đấu, thoát khỏi trò chơi rồi bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng.
Chức năng này được đấy chứ!
Nói cách khác, sau khi mở khóa chức năng điểm danh đánh giá, nếu cô để cho càng nhiều người biết đến địa điểm điểm danh thì cô càng nhận được nhiều kim tệ.
Hiện giờ cô đang nghèo rớt mồng tơi, nhưng kim tệ lại có thể dùng để đổi lấy đồ vật trong cửa hàng tiền vàng, tính ra cũng tương đương với nhân dân tệ rồi còn gì.
Cân nhắc một phen, Đường Tư Kỳ lập tức nhấn nút mở khóa.
[Chúc mừng bạn đã mở khóa chức năng điểm danh đánh giá, tổng tài sản còn lại: không kim tệ. Vui lòng đăng tải thông tin về sạp mì của bà cụ lên nhiều nền tảng hơn nữa để nhận được nhiều lượt tiếp cận hơn, hệ thống sẽ tiến hành kết toán kim tệ sau hai mươi giờ nữa.]
Đường Tư Kỳ lại thở dài, thật đáng tiếc, tối nay lúc đến đó cô lại chẳng chụp bức ảnh hay quay đoạn video ngắn nào cả.
Hôm nay vì mải mê đi tìm sạp mì của bà Trần, thế mà cô đã đi bộ chừng mười lăm nghìn bước, con số này ngang ngửa với lượng vận động cả một tháng bình thường của cô rồi!
Đường Tư Kỳ đặt điện thoại xuống rồi chìm vào giấc ngủ say sưa. Suốt mấy tháng nay, cô chưa từng ngủ sớm đến vậy.
Ngày hôm sau vừa mở mắt ra, Đường Tư Kỳ đã nghĩ ngay ra một kế sách hoàn hảo.
Ban ngày bà Trần phải chăm sóc bạn đời, đến tối mới dọn hàng ra bán. Cô chạy đến đó chụp ảnh rồi đăng lên mạng xã hội cũng được thôi, nhưng làm vậy thì phải đợi đến tận quá nửa ngày.
Dù sao cô cũng là một họa sĩ, hoàn toàn có thể vẽ lại sạp mì của bà Trần. Như vậy đem đăng lên mạng chắc chắn sẽ thu hút được nhiều lượt tiếp cận hơn hẳn những bài viết không có hình minh họa.
Nếu đổi lại là bình thường, có lẽ ba ngày Đường Tư Kỳ cũng chẳng vẽ nổi. Dù sao cái nết của cô là cứ kéo dài thời gian được lúc nào hay lúc ấy, chơi game không vui sao, cày phim hoạt hình không sướng sao?
Thế nhưng Đường Tư Kỳ tiện tay mở cửa hàng tiền vàng lên, sắp xếp vật phẩm theo thứ tự giá từ thấp đến cao.
Hôm nay cửa hàng đang chạy chương trình khuyến mãi mấy món thực phẩm tươi sống. Năm cân sườn heo non hảo hạng giá mười kim tệ, năm cân cánh gà giữa giá mười kim tệ, thậm chí năm cân đuôi tôm hùm đất xào cay cũng chỉ tốn có mười kim tệ!
A, cô muốn mua quá đi mất!
Bình thường do túi tiền eo hẹp nên cô chẳng nộp đồng tiền ăn nào. Từ Thiên Ngưng thường ngày sống cũng vô cùng tằn tiện, có khi ăn liền mấy bữa chỉ toàn món chay. Nếu cô kiếm được kim tệ, vậy là có thể bù đắp chi phí sinh hoạt cho gia đình rồi!
Chính cơn đói khát và sự nghèo khó đã thúc giục Đường Tư Kỳ lồm cồm bò dậy. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cô ngồi vào bàn máy tính rồi bắt tay vào vẽ bản nháp. Hiếm khi cô bước vào trạng thái vô cùng tập trung như lúc này.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cộc cộc, nhưng Đường Tư Kỳ hoàn toàn không nghe thấy.
Một bàn tay nhỏ nhắn bụ bẫm đẩy cửa ra, ngay sau đó, một cục bột nhỏ xinh xắn như ngọc tạc bưng đĩa thức ăn bước vào.
Đôi mắt đen láy của cậu bé tràn ngập vẻ lo lắng: “Dì Tư Kỳ…” Lạc Tuấn Bảo vừa cất tiếng gọi thì phát hiện cô không hề xem phim hoạt hình mà đang dán mắt vào màn hình máy tính để vẽ vời.
“Chậc…” Cậu nhóc thầm nghĩ, ngủ dậy làm vệ sinh cá nhân xong mà không biết đường ăn sáng, thật khiến người ta phải bận tâm.
Lạc Tuấn Bảo ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định không làm phiền cô. Cậu nhóc nhẹ nhàng đặt đĩa bánh trứng chiên lên chiếc bàn bên cạnh, sau đó tự mình leo lên chiếc giường gần đó, nghiêng chiếc đầu nhỏ chăm chú xem cô vẽ.
Vẽ xong bản nháp, Đường Tư Kỳ tiến hành đi nét dựa theo đường viền có sẵn. Hoàn tất công việc, cô vươn vai thư giãn gân cốt. Lúc quay đầu lại, cô mới phát hiện bé Tuấn Bảo đang chống cằm ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Cháu vào đây từ lúc nào thế?” Đường Tư Kỳ thấy cậu nhóc mang dáng vẻ ông cụ non thì không kìm được bèn đưa tay vò rối mái tóc của cậu bé.
Lạc Tuấn Bảo chu môi, dùng ngón tay vuốt lại mái tóc vừa bị làm rối tung lên: “Mẹ cháu làm bánh trứng chiên cho dì đấy, dì mau ăn lúc còn nóng đi.”
Nói xong, cậu bé nhảy xuống giường. Vừa định ra ngoài, cậu nhóc lại quay đầu buông một câu: “Dì vẽ cũng đẹp đấy, chỉ là có mấy đường nét hơi run tay thì phải.”
Đường Tư Kỳ cạn lời: “…”
Trẻ ranh như cháu thì biết cái gì gọi là nét vẽ run tay chứ?
Đường Tư Kỳ quay đầu bưng đĩa lên, gắp miếng bánh trứng chiên rồi cắn một miếng to. Ôi chao, ngon tuyệt! Tay nghề của Từ Thiên Ngưng thừa sức đem ra ngoài mở sạp bán đồ ăn vặt rồi!
Cô vừa nhai nhồm nhoàm vừa quan sát lại bức tranh của mình. Chậc, quả thực nét vẽ ở vài chỗ vẫn chưa được mượt mà cho lắm.
Tên nhóc này mới đi học lớp vẽ nét đơn giản cho trẻ mầm non được vài hôm mà cũng nhìn ra cơ đấy.
Thôi được rồi…
Đường Tư Kỳ bỗng nhớ tới việc dạo trước cô gửi bản thảo đi, có biên tập viên trước khi từ chối đã khéo léo góp ý bảo cô nên rèn luyện thêm kỹ năng cơ bản. Mấy tháng nay, cô vẫn luôn xếp việc này vào danh sách những việc cần làm, có điều…
Mỗi khi sắp sửa bắt tay vào thực hiện thì luôn có việc chen ngang làm trì hoãn.
Chuyện này cũng chẳng thể trách tính hay trì hoãn của cô được. Ở ru rú trong nhà có biết bao nhiêu thứ thú vị để chơi. Cày phim, cày rank trò chơi điện tử thì không nói làm gì, thỉnh thoảng hầu bao rủng rỉnh một chút cô còn phải nạp tiền nuôi nhân vật ảo, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi để luyện tập kỹ năng cơ bản cơ chứ?
Ăn xong chiếc bánh, Đường Tư Kỳ lại cắm cúi hoàn thiện nốt công đoạn tô màu.
Đợi đến khi bức tranh hoàn thành thì đồng hồ đã chỉ sang buổi trưa.
Cô nhanh chóng cập nhật bức tranh vừa vẽ xong vào bài đánh giá đã đăng lúc trước. Bức tranh vừa mới tải lên đã lập tức có người bình luận.
“Oa, bức tranh này đẹp đấy, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp, sạp mì này cũng thú vị ghê.”
“Ha ha, tôi xem rồi, sạp mì của bà cụ này nằm cách tòa nhà văn phòng của công ty tôi không xa lắm. Chiều nay tan ca tôi phải ghé qua ăn thử mới được.”
“Trời ạ! Đây chẳng phải sạp mì của bà Trần mà tôi ăn từ nhỏ đến lớn sao? Dạo gần đây không thấy bà ấy dọn hàng, hóa ra bà vẫn bán nhưng đổi chỗ khác rồi! Đi đi đi, tối nay tôi phải qua đó ngay!”
Đường Tư Kỳ nhìn số lượt bình luận cùng lượt chia sẻ đang dần tăng lên mà trong lòng sướng rơn. Đợi đến lần kết toán kim tệ tiếp theo, chắc chắn cô sẽ thu hoạch được không ít.
Cô đang mải mê làm mới bài viết đánh giá liên tục thì điện thoại bỗng rung lên bần bật.
Cô mở màn hình lên xem.
[Chúc mừng bạn nhận được một nhiệm vụ mới: Vui lòng đến cửa hàng đồ cổ Gia Thúc trên đường Bảo Luân, quận Hồng Khẩu để điểm danh, thời hạn hoàn thành nhiệm vụ: ba giờ.]
Oa, có nhiệm vụ mới rồi!
Chỉ có điều…
Cửa tiệm đồ cổ sao?
Hệ thống điểm danh này thú vị thật đấy, thế mà lại bảo cô đến cửa tiệm đồ cổ để điểm danh. Đây là đang nghĩ cô có đủ tiền mua đồ cổ hay sao?
Nhưng may mắn là nhiệm vụ chỉ yêu cầu cô đến điểm danh chứ không bắt ép cô phải bỏ tiền túi ra mua món đồ cổ nào về nhà, đồ đắt đỏ như vậy chắc chắn cô không với tới rồi.
Nếu có thể thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, cô không những kéo dài được thời gian sinh tồn mà còn nhận được thêm kim tệ nữa!
Biết đâu trước bữa tối hôm nay, cô đã có thể đem sườn non, cánh gà cùng tôm hùm đất về nhà rồi!
Đã rút kinh nghiệm từ lần trước, chuyến này trước khi xuất phát, Đường Tư Kỳ liền mở bản đồ Baidu lên để tìm đường. Lần này nếu đi bằng tàu điện ngầm thì phải đổi trạm rất nhiều lần, bù lại đi xe buýt khá thuận tiện nên cô quyết định ra ngoài bắt xe buýt.
Lúc bước xuống lầu, Đường Tư Kỳ cảm thấy bắp chân truyền đến một trận đau nhức.
Haiz, ngày hôm qua cô đi bộ nhiều quá, cũng không rõ cửa tiệm đồ cổ hôm nay có dễ tìm hay không nữa.
Hôm nay là thứ Bảy nên đường xá hơi kẹt xe. Ngồi xe buýt mất khoảng bốn mươi phút, cuối cùng Đường Tư Kỳ mới đến được đích.
Bụng dạ bắt đầu cồn cào, cô rẽ vào cửa hàng tiện lợi FamilyMart ở đầu phố mua một phần cơm sườn gà xốt cà ri Thái Lan lót dạ trước.
Ở một nơi tấc đất tấc vàng như Thượng Hải, đối với những người làm nghề tự do túi tiền rỗng tuếch, cách ăn uống tiết kiệm và thuận tiện nhất mỗi khi ra ngoài chính là mua một nắm cơm nắm hoặc phần cơm hộp hâm nóng bằng lò vi sóng trong cửa hàng tiện lợi. Vừa rẻ vừa nhanh chóng tiện lợi.
Còn về giá trị dinh dưỡng ấy à, đó là chuyện dành cho những người có tiền có thời gian rảnh rỗi quan tâm.
Sau khi lấp đầy chiếc bụng đói, Đường Tư Kỳ thả bộ dọc theo đường Bảo Luân để tìm kiếm cửa hàng đồ cổ Gia Thúc như trong nhiệm vụ.
Đặt chân đến đường Bảo Luân, Đường Tư Kỳ mới nhận ra nơi này quả là cảnh sắc khác biệt so với bên ngoài.
Con đường này hẹp và quanh co, thế nhưng hai bên đường lại rợp bóng cây xanh. Dọc phố toàn là những dãy nhà lầu kiểu Tây sang trọng, toát lên bề dày lịch sử. Tuy con phố này không dài lắm nhưng lại mang đậm bầu không khí văn hóa. Hai bên mọc lên san sát những phòng tranh, cửa hàng đóng khung nghệ thuật, nhà sách, tiệm đồ nội thất và có không ít cửa tiệm đồ cổ, thậm chí còn có hai viện bảo tàng chễm chệ ở đó.
Hồi còn học đại học, Đường Tư Kỳ từng sống ở Thượng Hải suốt bốn năm trời. Nhưng mãi cho đến lúc tốt nghiệp rời đi, cô rất ít khi ghé qua những khu vực này để dạo chơi. Cô chưa bao giờ biết rằng, giữa một Thượng Hải sầm uất nhộn nhịp thế này lại ẩn chứa một nơi kỳ diệu đến vậy.
Cô không kìm được bèn mở Baidu lên để tra cứu thông tin về con phố này.
Không ngờ nơi đây lại nằm trong danh sách những địa danh có tiếng tăm trong lịch sử văn hóa cận đại Trung Quốc.
Bởi vì từ khi con phố này được xây dựng cho đến thời kỳ kháng chiến, lần lượt có những danh nhân như Lỗ Tấn, Diệp Thánh Đào, Trương Quốc Đảo từng sinh sống tại đây. Có thể nói là một thời quần tinh hội tụ. Có lẽ chính nhờ bề dày lịch sử này nên khu phố hiện tại mới sở hữu khí chất khác hẳn những nơi khác.
Chỉ là, giữa vô vàn cửa tiệm đồ cổ thế này, tiệm nào mới là cửa hàng đồ cổ Gia Thúc mà hệ thống nhắc tới?
Đường Tư Kỳ đi rảo bước một vòng rồi cẩn thận kiểm tra đường phố hai lần, vậy mà chẳng có tiệm nào mang biển hiệu tên là “Gia Thúc”.
Cô đành phải ghé vào thử từng nhà một. Sau khi bước vào một cửa hàng đồ cổ, cô mở ứng dụng lên, nhấn nút điểm danh.
[Điểm danh thất bại. Vui lòng đến cửa hàng đồ cổ Gia Thúc theo yêu cầu của nhiệm vụ rồi mới tiến hành điểm danh.]
Haiz… Lại không phải rồi.
Lúc này, ông chủ tiệm mỉm cười bước tới hỏi han: “Cô gái nhỏ, cháu muốn tìm món đồ gì sao?”
Đường Tư Kỳ bấy giờ mới nhớ tới việc hỏi đường: “Xin hỏi gần đây có tiệm đồ cổ nào tên là Gia Thúc không ạ?”
“Gia Thúc?” Ông chủ ngẩn người: “Ý cháu là tên tiệm sao?”
Nhưng không phải là hết cách. Nếu Gia Thúc không phải là tên tiệm chính thức, vậy những tiệm đã có biển hiệu rõ ràng đều có thể loại trừ. Mấy tiệm còn lại, cô chỉ cần ghé vào thử từng chỗ một là biết ngay có phải hay không.
Sau khi đi thử một vòng, Đường Tư Kỳ cạn lời khi phát hiện ra rằng, dọc cả con đường Bảo Luân này, chẳng có cửa tiệm đồ cổ không biển hiệu nào là nơi cô đang tìm kiếm cả.
Cô chợt nảy ra một suy nghĩ, nếu như vị trí của quán mì bà Trần trước kia sai lệch so với gợi ý của hệ thống, vậy thì rất có khả năng cửa hàng đồ cổ Gia Thúc này cũng không nằm trên đường Bảo Luân.
Sau khi điều chỉnh lại hướng tư duy, Đường Tư Kỳ liền mở rộng phạm vi tìm kiếm ra các ngõ hẻm quanh con đường Bảo Luân.
Rất nhanh, cô đã phát hiện ra một cửa hàng đồ cổ không có biển hiệu. Bên trong có một ông chú lớn tuổi đang ngồi nghe đài phát thanh. Cửa tiệm này, nói là tiệm bán đồ cổ thì thà nói là một tiệm tạp hóa còn đúng hơn.
Đường Tư Kỳ cất bước đi vào, cô mở ứng dụng lên để thử xem sao.
[Chúc mừng ký chủ, bạn đã tìm thấy cửa hàng đồ cổ Gia Thúc và điểm danh thành công, nhận được hai mươi kim tệ, tổng tài sản: hai mươi kim tệ, thời gian kéo dài sinh mệnh: hai mươi bốn giờ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)