Thực ra, bình thường Đường Tư Kỳ và bạn thân mua hoa quả đều đến chỗ ông Lưu dưới nhà. Trái cây của ông Lưu tuy không nhiều loại nhưng lại tươi ngon và rẻ.
Trái cây ở cửa hàng thương hiệu này đóng gói đẹp mắt, kích cỡ đồng đều và có không ít hoa quả nhập khẩu, thế nhưng giá cả lại đắt hơn hẳn.
Đường Tư Kỳ vừa bước vào, nhân viên cửa hàng đã nhiệt tình giới thiệu.
“Chị ơi, hôm nay cửa hàng chúng tôi có chương trình khuyến mãi, một thùng cherry hạng J chỉ bán với giá một trăm năm mươi tám tệ thôi! Chị xem này, hạng J của chúng tôi gần bằng hạng JJ trong siêu thị rồi, vô cùng tươi ngon, chị có thể nếm thử.”
Dứt lời, người đó bưng đĩa dùng thử lên mời cô nếm.
Phần ăn thử không phải là nguyên một quả cherry mà được cắt nhỏ ra một cách tỉ mỉ.
Trái cây ở cửa hàng này bán đắt, nhưng chất lượng quả thực không chê vào đâu được.
Mới là hạng J. Đường Tư Kỳ mang vẻ mặt hờ hững nhìn sang chỗ cherry có chất lượng tốt hơn ở bên cạnh.
Nhân viên mỉm cười nói: “Hạng JJ đương nhiên tốt hơn hạng J, thế nhưng hiện tại hạng JJ không có khuyến mãi, một thùng năm cân giá hai trăm chín mươi tám tệ. Tôi khuyên chị vẫn nên mua hạng J, hôm nay mua đặc biệt hời.”
Đường Tư Kỳ lại cầm điện thoại lên xác nhận. Trên màn hình quả thực ghi rằng có thể đổi cherry hạng SSJ.
Cô nhấn vào trang đổi thưởng.
[Xin hỏi bạn có xác nhận đổi một thùng cherry hạng SSJ tươi ngon loại năm cân không?]
Đường Tư Kỳ chọn có.
[Chúc mừng bạn đã đổi thành công, vui lòng đến bất kỳ cửa hàng nào trong danh sách để mua hàng.]
Đường Tư Kỳ tắt màn hình, nhìn nhân viên cửa hàng rồi hít sâu một hơi: “Lấy cho tôi một thùng hạng SSJ loại năm cân đi.”
Nói xong, trái tim cô như rỉ máu. Đó chính là hạng ba J giá 399 tệ một thùng đấy!
Nếu đổi số tiền này thành mì gói thì cũng đủ để cô sống trong một thời gian rất dài…
Lỡ như phần mềm này không thanh toán lại tiền, cô nhẩm tính mình sẽ khóc ngất mất.
Tuy nhiên chẳng hiểu vì sao cô vẫn muốn đánh cược một phen. Con người vẫn phải có ước mơ, lỡ như… trúng tà thì sao?
Nhân viên hơi ngẩn người, nụ cười trên mặt càng thêm nhiệt tình: “Chị ơi, lúc nãy chị nói muốn một thùng cherry hạng SSJ sao? Hạng ba J ấy hả? Giá của một thùng năm cân là 399 tệ.”
Đường Tư Kỳ nén đau xót gật đầu: “Đúng vậy, không sai.”
Người nhân viên vội vàng ngậm miệng. Đại gia tới rồi, hèn gì người ta không để mắt đến hạng J, có khuyến mãi cũng chẳng cần, hóa ra thứ người ta muốn mua là hạng ba J.
Người đó lật đật bê một thùng tới, còn đặc biệt mở ra cho Đường Tư Kỳ xem chất lượng. Không có lấy một quả hỏng, tất cả đều tròn vo, là loại quả lớn có đường kính vượt quá 30 milimet, hơn nữa màu sắc rất đậm, vừa nhìn đã biết là ăn ngon.
Đường Tư Kỳ nuốt nước bọt: “Lấy thùng này đi.”
Sau khi thanh toán, Đường Tư Kỳ nhìn tin nhắn thông báo mà khó chịu muốn khóc.
“[Ngân hàng Kiến Thiết Trung Quốc] Thẻ Kiến Thiết đuôi 6666 của bạn vào ngày 10 tháng 4 đã tiêu dùng 399 tệ, số dư 3880 tệ.”
Chỉ còn lại hơn ba ngàn thôi sao?
Cô xách thùng cherry bước ra khỏi cửa hàng trái cây, điện thoại lại rung lên.
Đường Tư Kỳ vừa nhìn màn hình đã suýt chút nữa nhảy cẫng lên: “[Ngân hàng Kiến Thiết Trung Quốc] Thẻ Kiến Thiết đuôi 6666 của bạn vào ngày 10 tháng 4 đã nhận 399 tệ, số dư 4279 tệ.”
A a a a!
Thật sự! Hoàn tiền! Lại là thật!
Đường Tư Kỳ vui vẻ chưa quá ba giây thì nghe thấy bà lão dưới nhà đang lớn tiếng mắng chửi. Cô đến Thượng Hải từ hồi học đại học, vậy mà cũng chỉ có thể nghe hiểu được câu "Đầu óc mày úng nước rồi hả" từ một tràng tiếng Thượng Hải trôi chảy của bà cụ.
Nhưng dựa vào động tác, cô vẫn đoán được bà đang mắng mình vì lúc nãy xuống lầu đã vô ý làm đổ những chiếc thùng trong hành lang.
Hôm nay tâm trạng Đường Tư Kỳ cực kỳ tốt, bước đi cũng nhảy nhót tung tăng. Cô tiến lại gần rồi nói với bà lão: “Được rồi được rồi, cháu qua dọn dẹp đây. Cháu đảm bảo sẽ phụ trách đặt thùng của bà về chỗ cũ. Bà ơi, cháu có mua cherry, để cháu chia cho bà một ít nhé.”
Bà lão ngớ người, không nhận lấy cherry mà nhìn Đường Tư Kỳ bắt đầu làm việc, miệng lại lầm bầm: “Ôi chao, mấy đứa thanh niên này, không biết tiết kiệm tiền gì cả?”
Từ Thiên Ngưng đưa con trai đến trường mẫu giáo xong lại nhập thêm chút hàng xách về. Vừa tới đầu cầu thang, cô ấy đã nhìn thấy Đường Tư Kỳ đang quét dọn vệ sinh trong hành lang.
Cô ấy không nhịn được mà bật cười: “Hôm nay cậu dậy sớm phết nhỉ, lại còn quét dọn vệ sinh hành lang nữa, tốt thật đấy.”
Đường Tư Kỳ thở dài: “Ai, đừng nhắc nữa, đều do mình làm bừa bộn cả. Đã dọn xong rồi, đi thôi, chúng ta về nhà.”
Dứt lời, Đường Tư Kỳ liền xách hộ Từ Thiên Ngưng một túi nilon màu đen to bự về nhà.
Từ Thiên Ngưng là bạn thân từ nhỏ đến lớn của cô. Cả hai đều từ vùng quê nhỏ tới Thượng Hải. Từ Thiên Ngưng lớn hơn cô hai tuổi, mấy năm trước sau khi ly hôn thì một mình dẫn theo con trai làm mẹ đơn thân ở Thượng Hải. Bởi vì phải chăm sóc con trai nên cô ấy đã bắt đầu bán đồ trang sức trên WeChat. Sáng nào cô ấy cũng đến miếu Thành Hoàng nhập hàng. Hai năm trước còn rất vất vả nhưng bây giờ đã khá hơn nhiều rồi.
Sau khi tốt nghiệp, Đường Tư Kỳ vốn đi làm ở quê, thế nhưng năm ngoái đã xin nghỉ việc, ở nhà làm họa sĩ tự do toàn thời gian.
Thời gian đầu còn ổn, nhưng ở quê mà làm một kẻ lang thang không nghề nghiệp quả thực quá khổ. Cô bị họ hàng chỉ trỏ đủ điều, lúc nghỉ Tết còn bị đem ra so sánh với anh chị em cùng trang lứa. Người ta sự nghiệp thành đạt, có xe có nhà; người ta xuất ngoại du học, gả vào hào môn; người ta ba năm hai lứa, có nếp có tẻ, còn cô thì sao…
Lớn tuổi, chưa kết hôn, không việc làm và là trạch nữ chính hiệu…
Thế là bố mẹ bắt đầu tiến hành giáo dục cô ngày ba bữa, ra lệnh bắt cô ra giêng phải đi tìm việc và xem mắt.
Đường Tư Kỳ thật sự nhẫn nhịn hết nổi, bèn gọi điện thoại than vãn cùng Từ Thiên Ngưng.
Đối với phiền não của Đường Tư Kỳ, Từ Thiên Ngưng lại chỉ cười cho qua chuyện.
“Cậu như thế thì tính là gì, so với cậu chẳng phải mình còn thê thảm hơn sao. Lớn tuổi, ly hôn, nuôi con nhỏ lại thất nghiệp. À đúng rồi, mình còn không có bằng cấp. Hồi đó mang thai Tuấn Bảo, mình còn chưa học xong đại học cơ mà. Tư Kỳ à, ngày tháng rồi sẽ ngày một tốt lên thôi.”
Vì vậy, sau khi cãi nhau ầm ĩ một trận với bố mẹ, Đường Tư Kỳ đã đến Thượng Hải làm bạn cùng phòng của Từ Thiên Ngưng. Một tháng tiền thuê nhà, điện nước và internet chia ra khoảng hai ngàn tệ. Ăn uống cô cũng góp gạo thổi cơm chung với Từ Thiên Ngưng. Vốn dĩ tiền ăn đã thương lượng là sẽ chia đôi, nhưng Từ Thiên Ngưng bảo thu nhập từ việc vẽ tranh của cô chưa ổn định nên nhất quyết không nhận tiền ăn.
Mặc dù chi phí sinh hoạt quả thực có cao hơn đôi chút so với hồi ở quê, thế nhưng bù lại cô rốt cuộc đã có thể làm những chuyện mà mình muốn.
Sau khi về nhà, Từ Thiên Ngưng mới nhìn thấy thùng cherry đặt trên bàn trà.
Cô ấy bước tới: “Tư Kỳ, cái này do cậu mua sao? Oa, lại còn là loại ba J, thế này thì hết bao nhiêu tiền chứ?”
Đường Tư Kỳ cười hì hì: “Phúc lợi đấy, không tốn tiền đâu.”
Từ Thiên Ngưng khó tin nổi, mở thùng ra xem thử: “Trời đất, quả to thế này, phải tốt hơn nhiều so với loại chúng ta hay mua. Dưới nhà mà bán một thùng ngon nhường này thì ít nhất cũng phải hơn ba trăm tệ! Lấy đâu ra phúc lợi tốt như vậy chứ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Tư Kỳ ửng đỏ: “Thì… là phúc lợi do khách hàng của một đơn đặt hàng trước đó tặng mình.”
Cô thuận miệng bịa một cái cớ. Từ Thiên Ngưng cũng không nghi ngờ, bởi vì cô ấy biết Đường Tư Kỳ chẳng có nhiều tiền.
Đường Tư Kỳ nói tiếp: “Tuấn Bảo thích ăn cherry, lần này thằng bé có thể ăn cho thỏa thích rồi.”
“Đúng vậy.” Vừa nhắc đến con trai, trên mặt Từ Thiên Ngưng không giấu nổi nụ cười tươi rói.
Đường Tư Kỳ rửa hai đĩa cherry trước, đưa một đĩa cho Từ Thiên Ngưng: “Cậu cũng ăn đi, bình thường cậu cũng đâu nỡ ăn.”
Cô bưng đĩa còn lại vào phòng mình, nhét một quả vào miệng. Vừa cắn một miếng, oa, ngọt quá đi mất!
Những quả cherry cỡ nhỏ hay ăn bình thường đa số đều chẳng có vị ngọt gì, thùng mua hôm nay chất lượng quả thực quá tốt.
Đường Tư Kỳ lại cầm điện thoại lên, đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng để kiểm tra số dư. Vẫn là 4279 tệ, quả nhiên không phải ảo giác. Vừa rồi hệ thống thật sự đã chuyển tiền mua cherry cho cô.
Đường Tư Kỳ khó lòng che giấu nổi sự phấn khích mà bắt đầu nghiên cứu Cửa hàng tiền vàng thần kỳ này.
Không ngờ đồ đạc có thể quy đổi ở trong này lại nhiều vô số kể, nhỏ như củi gạo dầu muối cho đến lớn như nhà cửa xe cộ đều có thể đổi được.
Nói như vậy, hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống thì tiền vàng được thưởng có thể dùng để mua những thứ trong hiện thực, mà số tiền đã tiêu cũng sẽ được hệ thống thanh toán lại sao?
Thế này thì quả thực là bước lên đỉnh cao nhân sinh rồi!
Thôi bỏ đi.
Đường Tư Kỳ buông tiếng thở dài rồi mở máy tính lên. Cô nhấp chuột vào tệp tài liệu, bên trong là bản phác thảo vẫn chưa hoàn thành. Hôm nay chính là kỳ hạn cuối cùng phải giao bản thảo như đã hẹn với khách hàng, thế mà cô vẫn chưa vẽ xong…
Hiện tại, Đường Tư Kỳ là một họa sĩ chuyên nghiệp.
Nghề họa sĩ chuyên nghiệp này được phân thành rất nhiều cấp bậc.
Nhóm đứng trên đỉnh kim tự tháp được gọi là đại thần hoặc giám đốc mỹ thuật hàng đầu, mức lương hàng năm bắt đầu từ cả triệu tệ.
Một vài đàn anh đàn chị có chút danh tiếng thì vẽ một bức tranh màu dầu kiếm vài vạn tệ cũng chẳng phải vấn đề lớn.
Tuy nhiên, đối với người vô danh ở tầng chót vừa mới vào nghề chưa bao lâu như Đường Tư Kỳ, hay còn bị gọi là gà mờ, thì tiền kiếm được toàn là tiền mồ hôi nước mắt.
Ví dụ như đơn hàng cô đang nhận trong tay, một bức nhân vật cổ phong báo giá một trăm tệ đã là mức giá cao kỷ lục của cô rồi. Bình thường cô chỉ nhận mấy công việc đi nét và lên màu, số tiền có thể cầm tới tay chỉ khoảng mười mấy tệ.
Tính toán cả tháng trời cũng chỉ kiếm được hơn bốn ngàn tệ.
Tất nhiên là trước khi chính thức bắt đầu làm việc, Đường Tư Kỳ lại không tránh khỏi việc lướt Weibo một lát. Dạo gần đây tin đồn trong giới giải trí cứ xuất hiện liên tục. Ngay sau đó cô lại lướt Douban một chốc, theo dõi vài hội nhóm thú vị mới được đề xuất.
Cuối cùng cô lại lướt Vòng bạn bè thêm một lúc.
Bố cô lại chia sẻ bài viết gì mà “Ba sự tất yếu của việc thi công chức”, rồi cả “Bạn tưởng thi công chức chỉ có phúc lợi tốt thôi sao? Thực ra còn có năm lợi ích ẩn giấu này nữa!” trên Vòng bạn bè.
Đường Tư Kỳ: “…”
Những thứ này rất rõ ràng là cố tình để cho cô xem. Đường Tư Kỳ mang tâm trạng bực dọc tắt điện thoại. Không thèm xem nữa, làm việc, làm việc thôi.
Có điều, Đường Tư Kỳ dán mắt vào màn hình máy tính vẽ vời một chốc thì chân mày liền khẽ cau lại. Hừm, bản thảo này cứ có cảm giác vẫn còn thiếu thiếu thứ gì đó.
Bản thảo mà Đường Tư Kỳ nhận là nhân vật mang phong cách cổ trang. Nét vẽ phác thảo nhân vật thì không có vấn đề gì lớn, nhưng trang phục này lại cứ thấy sai sai ở đâu.
Cô mở thư mục tài liệu mình đã thu thập ra, tìm một vòng nhưng cũng không thấy cái nào phù hợp.
Chợt nhớ tới một bộ phim truyền hình tiên hiệp đang nổi dạo gần đây có phục trang cực kỳ tinh xảo và chứa không ít kiểu mẫu có thể tham khảo, thế là cô liền mở phần mềm xem video lên. Thật trùng hợp là tài khoản thành viên VIP vẫn chưa hết hạn nên cô vui vẻ bắt đầu ngồi xem.
Lần xem này thật là hết thuốc chữa, hết tập này lại sang tập khác. Nam nữ chính gặp nhau, nữ chính mất trí nhớ, nữ chính bỏ nhà ra đi, nam chính trót thích người phụ nữ khác, nam chính cuối cùng cũng phát hiện người mình thích là nữ chính, nhưng nữ chính lại đi thích người khác mất rồi…
“Hu hu hu… tại sao những người yêu nhau lại phải chịu sự giày vò như vậy cơ chứ.” Đường Tư Kỳ một hơi cày hết hơn nửa bộ phim, hai mắt đều sắp khóc tới mức sưng vù cả lên.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Đường Tư Kỳ không buồn ngoảnh đầu lại: “Vào đi.”
Cánh cửa kẽo kẹt bị đẩy ra, một dáng người nhỏ bé bước vào. Nhác thấy Đường Tư Kỳ đang cày phim, biểu cảm trên khuôn mặt cậu bé lập tức trở nên nghiêm túc: “Đường Tư Kỳ, sao dì lại xem phim truyền hình nữa rồi, bài tập của dì đã làm xong chưa?”
Đường Tư Kỳ liếc nhìn đồng hồ, hỏng bét, đã năm giờ chiều rồi. Vốn định xem phim để thu thập tài liệu, ai ngờ lại cứ thế xem suốt cả hơn nửa ngày. Cô quay đầu nhìn Lạc Tuấn Bảo, cậu nhóc đang khoanh hai tay, đôi mắt nhỏ mở tròn xoe nhìn cô, cái miệng nhỏ không kìm được mà bĩu ra, dáng vẻ vô cùng nghiêm khắc.
“Vẫn chưa… được rồi được rồi, dì làm ngay đây… Mà đây không phải bài tập, đây là công việc!” Đường Tư Kỳ chột dạ lên tiếng phân trần.
Lạc Tuấn Bảo lắc đầu thở dài một tiếng: “Biết ngay là dì chưa làm mà. Mẹ cháu bảo dì ra ăn cơm trước, ăn xong hẵng làm bài tập.”
Dứt lời, nhóc tỳ vừa định ra ngoài thì lại quay vào, bám lấy khung cửa. Những ngón tay rối rắm cạy cạy, ấp ủ một lúc lâu cậu bé mới cất lời: “Đường Tư Kỳ, nghe nói dì mua cherry cho cháu. Cháu nếm thử rồi, rất ngon, cảm ơn dì nha…”
Nói xong liền phóng vụt đi mất.
Lúc Đường Tư Kỳ quay đầu lại thì chỉ còn thấy được tàn ảnh của Tuấn Bảo đang chạy trốn. Cô không nhịn được mà bật cười, Lạc Tuấn Bảo tuy có đôi khi hơi độc mồm độc miệng, thế nhưng chẳng thể phủ nhận là cậu bé vô cùng đáng yêu.
Lại đối diện với máy tính, Đường Tư Kỳ nhớ tới bản thảo chưa xong thì chợt thấy hoảng hốt. Nhưng ngẫm lại dù sao cũng phải tới không giờ mới hết hạn, ăn cơm xong vẫn còn vài tiếng nữa. Mặc dù có hơi gấp gáp nhưng chỉ cần không lề mề thì chắc chắn vẫn có thể hoàn thành.
Đúng lúc cô đang thầm may mắn vì thời gian có lẽ vẫn còn kịp thì điện thoại di động lại lần nữa rung lên "ong ong".
[Chúc mừng bạn nhận được một nhiệm vụ mới: Vui lòng di chuyển đến quán mì của bà lão ở hẻm 255 đường Châu Đông quận Dương Phố để thưởng thức một bát mì thịt xốt tương. Thời hạn hoàn thành nhiệm vụ: 3 tiếng.]
Đường Tư Kỳ: “…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)