[Tít…]
[Hệ thống đang tiến hành rà soát…]
[Rà soát thất bại?]
[Hả? Ký chủ không còn dấu hiệu sinh tồn, đang tiến hành sốc điện cấp cứu lần thứ nhất…]
[Vô hiệu!]
[Mức độ hoàn thành 1%…]
[Mức độ hoàn thành 1.01%…]
[Chết tiệt, chậm đến mức này sao?]
…
Lúc Đường Tư Kỳ tỉnh mộng, lồng ngực vẫn còn vương lại cơn đau nhói kỳ lạ. Cô nhớ tới giấc mơ đêm qua, hoảng hốt giật mình bật dậy, đưa tay xoa ngực với vẻ bàng hoàng.
“Làm họa sĩ toàn thời gian chỉ có con đường chết.” Cô lẩm bẩm tự giễu.
Cô vậy mà lại mơ thấy bản thân… đột tử!
Giấc mộng này quá mức đáng sợ, thậm chí còn kinh hãi hơn cả việc mơ thấy bố ép đi thi công chức, hay bị mẹ hối thúc đi xem mắt!
Tỉnh dậy, Đường Tư Kỳ thấy mình vẫn nằm trên chiếc giường quen thuộc, căn phòng bừa bộn như mọi khi. Vách tường bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, có lẽ bạn cùng phòng Từ Thiên Ngưng đang thức dậy để đưa bé Tuấn Bảo đến trường mầm non.
Tất thảy đều chứng minh rằng, cô vẫn còn sống.
“May mà chỉ là mơ.” Đường Tư Kỳ thở phào nhẹ nhõm, đang định nằm xuống.
Chiếc điện thoại đang tắt màn hình đặt cạnh gối bỗng nhiên sáng lên.
Cô tò mò cầm điện thoại lên, chợt thấy trên màn hình vừa tải xuống một phần mềm khả nghi, biểu tượng chỉ vỏn vẹn hai chữ "Du lịch".
Đường Tư Kỳ nhấn vào.
[Chúc mừng, Hệ thống điểm danh du lịch liên kết thành công!
Họ tên ký chủ: Đường Tư Kỳ.
Tuổi: 25 tuổi.
Nhóm máu: O.
Cung hoàng đạo: Thiên Bình.
Thành phố đang sống: Thượng Hải.
Trạng thái: Tạm ổn.
Kỹ năng sinh tồn: Cực kém.
Khả năng giao tiếp: Cực kém.
Kỹ năng khác: Kém (Chỉ biết chút kỹ năng hội họa).
Số lượng tiền vàng: 0.
Cấp bậc: Đồ bỏ đi ru rú trong nhà.]
Này, một phần mềm lậu mà cũng ngông cuồng đến thế sao? Nó không chỉ đánh cắp dữ liệu về họ tên, tuổi tác, nhóm máu của cô, mà còn buông lời nhục mạ cá nhân nữa!
Đường Tư Kỳ chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp nhấn giữ biểu tượng rồi kéo phần mềm lên trên cùng màn hình.
[Bạn có muốn gỡ cài đặt Hệ thống điểm danh du lịch không?]
Cô chọn "Có".
Điện thoại hoàn toàn không phản ứng. Cô khởi động lại máy rồi tiếp tục gỡ cài đặt, nhưng kết quả vẫn như cũ.
Nhiễm virus rồi sao?
Sau khi dùng phần mềm diệt virus nhưng không mang lại hiệu quả, Đường Tư Kỳ thậm chí còn sao lưu dữ liệu rồi cài đặt lại toàn bộ hệ thống máy. Cho đến tận lúc bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa, chứng tỏ bạn cùng phòng đã đưa con trai đi học mầm non, cô vẫn ngồi bên mép giường vật lộn với cái phần mềm quái gở này.
Chỉ tiếc là, trải qua một phen vất vả thao tác, phần mềm mang tên "Hệ thống điểm danh du lịch" vẫn ngoan cố tồn tại, không thể xóa bỏ.
Đường Tư Kỳ chán nản vứt điện thoại sang một bên, chuẩn bị nằm xuống ngủ thêm một giấc. Trước khi nhắm mắt, cô đặt báo thức lúc mười hai giờ trưa. Hôm nay tuyệt đối không thể ngủ nướng đến chiều được nữa. Hạn chót giao tranh cho khách hàng đã trôi qua, nếu còn không nộp bản thảo, tiền tiết kiệm của cô sẽ cạn kiệt mất.
Vừa mới buông điện thoại xuống.
[Rung rung…]
Tiếng chuông báo rung bỗng vang lên bên tai.
Đường Tư Kỳ tức điên lên, chộp lấy điện thoại định ném thẳng ra ngoài, nhưng nghĩ lại thì cái sự nghèo túng đã níu tay cô lại.
Cô mở khóa màn hình, chợt thấy phần mềm vừa nhảy ra một bảng thông báo:
[Bởi vì ký chủ nhiều lần cố gắng gỡ bỏ phần mềm, hệ thống quyết định tự động nâng cấp, bổ sung thêm dịch vụ nhắc nhở đếm ngược tuổi thọ đầy ấm áp.]
[Hệ thống này còn có tên gọi khác là hệ thống "Không điểm danh là chết".]
Đường Tư Kỳ: ?
Có ý gì đây?
[Hệ thống phát hiện ra rằng, số bước chân trên vòng bạn bè của bạn đứng bét bảng suốt bảy ngày liên tiếp. Chúc mừng bạn đã nhận được nhiệm vụ đầu tiên.]
Đường Tư Kỳ cầm điện thoại ngẩn người. Lần cuối cùng mình đi xuống lầu là khi nào nhỉ?
Hình như là bảy ngày trước, cô xuống lầu lấy bưu kiện, nhân tiện vứt luôn túi rác.
Việc số bước chân đứng bét bảng vòng bạn bè vốn chẳng có gì lạ lẫm. Cô làm nghề tự do, ngày ngày ở nhà nhận đơn vẽ tranh, một tuần liền không bước chân xuống đường là chuyện cơm bữa. Thế nhưng điều kỳ quái nằm ở chỗ, cái phần mềm dở hơi này vậy mà cũng có thể đo lường được chuyện đó ư?
Đường Tư Kỳ chẳng hề có chút hứng thú nào với việc hoàn thành nhiệm vụ. Cô thầm nghĩ nếu không gỡ cài đặt được, lát nữa đành phải mang ra tiệm sửa điện thoại nhờ người ta xem giúp vậy.
Đúng lúc này, chiếc điện thoại trong tay lại tiếp tục rung lên.
[Sinh mệnh của bạn chỉ còn lại mười phút, bây giờ bắt đầu đếm ngược.]
Đường Tư Kỳ kinh ngạc: “Cái, cái gì cơ?”
Giao diện ứng dụng quả nhiên xuất hiện một đồng hồ đếm ngược từng giây. Thời gian hiển thị bên trên chỉ còn lại chín phút bốn mươi tám giây.
“Thế, thế này là có ý gì?”
[Ý tứ chính là nếu bạn không thể hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên trong vòng mười phút, sinh mệnh sẽ lập tức kết thúc.]
Màn hình lại một lần nữa nhảy ra dòng chữ nhắc nhở.
Giữa lúc cô vẫn còn đang ngẩn người, một cơn tức ngực quen thuộc chợt ập tới. Ngay sau đó, đôi bàn tay cô bắt đầu tê dại… Đường Tư Kỳ hoảng hốt, trên trán lập tức rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm.
Cảm giác khó chịu này quen thuộc đến lạ lùng, khiến cô nhớ lại cảnh tượng đêm qua. Khi đó cô đang gấp rút vẽ bản thảo, lúc đứng dậy rót nước thì đầu óc bỗng nhiên choáng váng. Trong phút chốc, trời đất như quay cuồng, lồng ngực bức bối, hơi thở tắc nghẹn, thậm chí chẳng còn sức để nhấc tay lên nữa.
Cô nhớ rõ ý thức của mình lúc ấy dần trở nên mơ hồ, ý nghĩ cuối cùng xẹt qua trong đầu chính là: Bát canh sườn ngô mà Từ Thiên Ngưng phần cho, mình vẫn chưa kịp húp một ngụm nào…
Lẽ nào giấc mơ đột tử đêm qua là sự thật, cơ thể cô quả thực đã xảy ra vấn đề rồi sao?
Lúc này đây, Đường Tư Kỳ cảm thấy bản thân dần dần không thở nổi, cảm giác cận kề cái chết đó quả thật quá đỗi kinh hoàng.
Cô run rẩy mở điện thoại lên, cất tiếng: “Nhiệm vụ… Nhiệm vụ gì cơ?”
[Vui lòng nhấp vào mục nhiệm vụ.]
Đường Tư Kỳ lúc này vô cùng thống khổ, bởi mười ngón tay đã bắt đầu tê rần. Cô chật vật lướt màn hình, tìm đến mục nhiệm vụ.
[Nhiệm vụ một: Đi xuống khu vườn nhỏ dưới lầu để điểm danh, đồng thời nhận gói quà tặng lớn dành cho người mới. Ký chủ còn năm phút để hoàn thành nhiệm vụ.]
Đường Tư Kỳ: !
Đến nước này, cô hoàn toàn chẳng dám nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của hệ thống nữa. Hơn thế, cô vẫn chưa muốn chết. Cô dốc hết sức lực trườn dậy khỏi giường, lảo đảo lao về phía cửa, sau đó vắt chân lên cổ mà chạy vội xuống lầu.
Mỗi một bước chân đều gian nan vô cùng.
Khu tập thể đã cũ nát, hành lang cực kỳ chật hẹp, vậy mà không ít hàng xóm còn thích chất đống đồ lặt vặt ở lối đi.
Đường Tư Kỳ chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nhiều lời, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy thẳng xuống. Dọc đường, cô va phải vô số thùng carton, hễ lướt qua nơi nào là nơi đó trông hệt như hiện trường thảm họa.
Đợi đến lúc cô từ tầng sáu chạy xuống tới nơi, thời gian chỉ còn vỏn vẹn hai phút.
Điểm danh, điểm danh ở đâu chứ?
Đúng rồi, khu vườn nhỏ dưới lầu!
Đường Tư Kỳ chạy tọt vào trong vườn hoa. Ứng dụng điện thoại im lìm chẳng có phản ứng gì, nhưng đồng hồ đếm ngược trên màn hình vẫn đều đặn nhảy số.
Cô mếu máo kêu lên: “Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể điểm danh đây?”
Cô sốt ruột đến mức giống hệt con ruồi mất đầu, quay cuồng điên đảo giữa khu vườn nhỏ mà chẳng tìm ra cách điểm danh, đành trơ mắt nhìn thời gian từng phút từng giây trôi qua.
[Vui lòng mở mục điểm danh, nhấp chọn điểm danh trong phần điểm danh nhiệm vụ.]
Đường Tư Kỳ vội vã làm theo.
Quả nhiên có tác dụng.
[Chúc mừng ký chủ, bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên. Xin hỏi có muốn nhận gói quà tặng lớn dành cho người mới ngay bây giờ không?]
Trải qua một phen giày vò, Đường Tư Kỳ mệt mỏi đến mức kiệt sức. Cô ngồi bệt xuống bồn hoa, vừa thở hổn hển vừa hỏi: “Tôi có thể không nhận được không?”
[Gói quà tặng lớn dành cho người mới có thể giúp bạn hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn. Hay là ký chủ muốn vĩnh biệt thế giới tươi đẹp này ngay tại đây?]
Cô ngơ ngẩn mất hai giây, cam chịu đáp lời: “Được được được, tôi nhận, tôi nhận là được chứ gì?”
Cô mở mục nhiệm vụ, nhấn chọn nhận quà tặng.
[Gói quà tặng lớn dành cho người mới bao gồm: Hữu nghị trao tặng ký chủ hai mươi tư giờ tuổi thọ, thưởng hai mươi tiền vàng, miễn phí mở khóa Cửa hàng tiền vàng.]
Đường Tư Kỳ quay lại màn hình chính. Quả nhiên, số dư tuổi thọ của cô đã hiển thị thành hai mươi ba giờ năm mươi chín phút.
Cô ngồi bên rìa bồn hoa, chực trào nước mắt. Nói cách khác, nếu không hoàn thành nhiệm vụ mới, một ngày sau cô sẽ phải từ biệt cõi đời tươi đẹp này.
Cô thật sự chẳng thể chấp nhận nổi hiện thực tàn khốc ấy. Một ý nghĩ bỗng lóe lên trong đầu: Nếu như vứt quách cái điện thoại này đi, chẳng phải trò đùa ác ý này sẽ kết thúc sao?
Đúng lúc này, điện thoại dường như nắm bắt được suy nghĩ trong lòng cô, lập tức bật lên dòng thông báo.
[Nếu ký chủ còn tiếp tục cố gắng gỡ cài đặt ứng dụng, hệ thống sẽ tự động nâng cấp, hoặc trực tiếp liên kết với thân xác của ký chủ. Đến lúc đó, cơ chế trừng phạt cũng sẽ được nâng cấp đồng bộ.]
Nhìn thấy dòng chữ này, thân hình Đường Tư Kỳ hơi lảo đảo, đành cúi đầu nhận mệnh.
“Thôi được rồi, tôi làm nhiệm vụ là được chứ gì…”
Đến nước này chỉ đành tới đâu hay tới đó. Thật ra, nói không chừng nếu thiếu đi hệ thống này, ngay đêm qua cô đã chầu diêm vương rồi cũng nên.
Có điều, một kẻ đã từng bước qua quỷ môn quan như cô, lẽ nào còn phải sợ hãi một cái hệ thống ư?
[Bạn có thể xem thử Cửa hàng tiền vàng.]
Đường Tư Kỳ ủ rũ nhấn mở Cửa hàng tiền vàng. Một cái phần mềm kỳ quái thế này thì có thể đổi được thứ gì tốt đẹp chứ?
[Cấp bậc hiện tại của ký chủ là cấp 1, chỉ có thể xem vật phẩm tương ứng với cấp bậc.]
Đúng như dự đoán, cô lướt màn hình xuống dưới, đại đa số vật phẩm đều nhuốm một màu xám xịt, chỉ có lác đác vài món là có thể chọn lựa.
Mà giá trị quy đổi của phần lớn vật phẩm đều từ một nghìn tiền vàng trở lên, nghĩa là với chút tiền còm cõi trong tay, cô hầu như chẳng đổi chác được gì.
Cái cửa hàng rác rưởi gì thế này?
Bỗng nhiên, cô phát hiện ra một mục sàng lọc, sau khi đánh dấu chọn thì chỉ hiển thị những vật phẩm có thể quy đổi hiện tại.
Đường Tư Kỳ đánh dấu xong, phát hiện ra lúc này chỉ có duy nhất một vật phẩm đang khuyến mãi là có thể đổi lấy:
[Một thùng Cherry tươi hạng SSJ loại năm cân, vui lòng nhấp vào đây để xem các cửa hàng hỗ trợ thanh toán hoàn tiền >>]
Đường Tư Kỳ chưa bao giờ mua Cherry, lý do rất đơn giản: Đắt!
Tuy nhiên, mới cách đây không lâu, cô vừa được bé Lạc Tuấn Bảo phổ cập kiến thức về cách phân loại đẳng cấp của loại quả này.
Chữ J đại diện cho đẳng cấp của Cherry. Gồm các hạng L, XL, J, JJ, SSJ, XXSJ, thứ tự càng về sau chất lượng càng tốt, quả cũng càng to.
Hạng SSJ hay còn gọi là ba J, vốn là loại Cherry có chất lượng cực kỳ hảo hạng.
Cô bạn thân Từ Thiên Ngưng cũng nghèo rớt mồng tơi hệt như cô, bình thường chỉ dám mua Cherry hạng J. Hơn nữa, mỗi lần cô ấy chỉ mua một hộp nhỏ, chưa tới nửa cân, cốt để cô và bé Tuấn Bảo giải tỏa cơn thèm, còn bản thân thì chẳng nỡ ăn.
Cửa hàng tiền vàng vậy mà có thể đổi lấy tận năm cân Cherry hạng SSJ ư? Đường Tư Kỳ sững sờ, trong lòng đầy vẻ kinh ngạc.
Chuyện này quả thực… quá mức ảo tưởng rồi!
Thế nhưng, khi nhấn vào danh sách cửa hàng hỗ trợ thanh toán hoàn tiền, cô bất ngờ phát hiện ra những địa điểm trong đó đều lấy vị trí hiện tại của cô làm trung tâm. Mọi tiệm trái cây, cửa hàng tiện lợi và các siêu thị lớn đều được sắp xếp trình tự dựa theo khoảng cách từ gần đến xa.
“Không thể nào, nói vậy tức là mình đến cửa tiệm mua năm cân Cherry thì hệ thống có thể thanh toán hoàn tiền cho mình ư?”
Điện thoại nằm im lìm, không hề có phản ứng.
Được rồi…
Đường Tư Kỳ liên tục tự nhắc nhở bản thân rằng đây chỉ là trò lừa đảo.
Thế nhưng, cô vẫn chẳng thể kìm nén được sự tò mò sục sôi trong lòng, cứ thế đi thẳng tới trước cửa tiệm trái cây có thương hiệu nằm ở góc phố đối diện khu vườn nhỏ. Trước cửa bày biện một tấm biển với mấy dòng chữ to đùng: Khuyến mãi khủng Cherry hạng J! Kỷ nguyên tự do ăn Cherry rốt cuộc cũng đã đến! Một thùng năm cân chỉ với giá 158 tệ!
Đường Tư Kỳ: “…”
Quá đắt!
Dẫu vậy, cô vẫn cất bước đi vào trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
