Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bài hát "Sugar" của Maroon 5 luôn mang đến một bầu không khí vui tươi. MV của nó đã in sâu vào tâm trí mọi người. Bất cứ ai đã xem đều sẽ tự động được đưa đến một đám cưới ngay khi nghe thấy phần mở đầu, và bắt đầu mường tượng mình đang nhảy múa thật hăng say.
Thực ra, tôi muốn nhân cơ hội này để trò chuyện với ‘Lục’ về video âm nhạc này, để cuộc trò chuyện của chúng tôi có thể kéo dài đến vô tận, bởi vì âm nhạc như một cỗ máy động cơ vĩnh cửu để tiếp cận anh và tôi.
Tiếc thay, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ có một buổi họp bàn ý tưởng, đành phải cắt đứt tâm tư dây dưa này.
Công việc chết tiệt!!!
Tôi trả lời: “Lẽ ra tôi nên chọn cái tên tiếng Anh này ngay từ đầu, ‘Kiki’ nghe không đủ hay nhỉ.” Tôi nói thêm: Nhưng tôi phải đi họp rồi, chưa biết lúc nào xong, có lẽ khoảng trưa?”
Màn hình hiển thị ‘Lục’ đang gõ, và trạng thái biến mất ngay sau khi tôi gửi câu thứ hai.
Một lát sau, tin nhắn đã chỉnh sửa của anh ấy hiện ra trước mắt tôi.
“Được thôi, Kiki.”
Tôi mỉm cười, anh ấy dường như biết cách chạm vào điểm yếu của phụ nữ, hay đúng hơn là của tôi. Chỉ vài lời thôi nhưng rất tế nhị.
Tôi đáp lại bằng biểu tượng cảm xúc vẫy tay chào tạm biệt và đứng dậy đi lấy nước. Trên đường quay lại, cô thực tập sinh hỏi chúng tôi muốn uống gì. Tôi giơ tay và gọi một ly Americano. Cô ấy vừa ra dấu “OK” thì tôi đổi ý:
Trong cuộc họp, chúng tôi không đưa ra được nhiều ý tưởng, vì vậy mọi người bắt đầu buôn chuyện và tán gẫu. Tôi tranh thủ lấy điện thoại ra và xem lướt qua Khoảnh khắc WeChat của Lục.
Anh ấy đã cài đặt để nó chỉ hiển thị trong ba ngày, và chữ ký của anh ấy là "some superhero, some fairytale bliss." Bài đăng cuối cùng của anh ấy là từ hôm kia, nơi anh ấy chia sẻ một bài hát " Waving At Cars."
Tôi cũng có bài hát đó trong danh sách phát của mình. Tôi nghĩ, nếu chúng tôi ghép danh sách phát của cả hai lại và chơi trò chơi so khớp, chắc chúng ta sẽ thắng nhanh thôi.
Nhìn lại quá khứ giúp ta hiểu hiện tại hơn. Tôi nhớ lại hôm nay anh ấy xuống tàu ở đâu, ga Hồ Tây Lâm. Địa điểm này có một khái niệm độc đáo, gần như mọi người đều biết, hầu hết những người trẻ tuổi xuống ga đó đều là nhân viên của trụ sở chính Quang Nữu. Quang Nữu, một công ty internet lớn.
Anh ấy là lập trình viên ư?
Chà, hình ảnh anh ấy mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro đã hiện lên trong đầu tôi rồi, nhưng giọng nói của anh ấy lại giống kiểu người chỉ mặc áo sơ mi trắng…
Tôi không thể ngừng tưởng tượng ra một hình tượng nào đó về anh. May thay, sếp đã vào phòng họp và làm gián đoạn luồng suy nghĩ kia, mọi người ngồi thẳng dậy và ngừng lơ đã, nghiêm túc thảo luận ý tưởng.
Tôi không xuống ăn trưa mà gọi món mì lạnh nướng. Sau khi đặt món xong, tôi mở We Chat và nhắn tin cho Lục: Anh có bận không?
Anh ấy không trả lời nhanh như lúc sáng, nhưng cũng không đến mức phải dùng những từ như "đợi lâu": Một chút.
Tôi nói: Chắc anh không phải là công chức nhỉ?
Anh đáp: Làm công chức thì đã tốt rồi.
Giọng điệu của một nhân viên văn phòng khiến tôi mỉm cười: Anh ăn cơm chưa?
Lục nói: Chưa. Còn em thì sao?
Tôi nói: Tôi cũng vậy, đang đợi đồ ăn giao đến.
Anh ta hỏi: Quán nào vậy? Tôi cũng xem thử.
Tôi nói cho anh ta tên quán: chủ quán đến từ Đông Bắc, và nghe nói đồ ăn rất chuẩn vị, mặc dù tôi chưa bao giờ ăn đồ ăn chuẩn vị bao giờ.
Lục đáp: Tôi đã từng thử đồ ăn ở quán này rồi.
Tôi nói: Có vẻ như chúng ta không cách nhau quá xa nhỉ.
Tôi hỏi lại: Nói chuyện như thế có ảnh hưởng đền công việc của anh không?
Lu hài hước đáp lại: Tôi đúng là đang làm việc, nhưng nó không ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của chúng ta.
Tôi nhanh chóng đáp: Có phải vì anh đang ngồi trước máy tính không? Giọng điệu của Lục như đang ngơ ngác nhìn xung quanh xem xét: Hừm? Em gắn camera ở đây à?
Tôi cười: Em chỉ đoán vậy thôi...
Tôi do dự một chút, nhưng vẫn nói: Anh làm việc ở Quang Nữu.
Lu: Còn nơi nào khác nữa chứ?
Lu: Hồ Tây Lâm, cái nơi chết tiệt này.
Tôi chống mặt bằng một tay, cảm nhận làn da trên mu bàn tay hơi ẩm: “Nhưng Quang nữu cũng khá tốt đấy mà”
Lục đáp lại bằng hai từ: "Kín mít."
Tôi hiểu ý anh ấy, và định nói anh ấy giống như Versailles- thì anh ấy đột nhiên hỏi: “Em tò mò đến thế sao?” Lu nói “Tò mò về tôi ấy”
Nhịp tim tôi tăng nhẹ: Nếu không tò mò thì sao tôi lại xuống xe tìm anh chứ
Anh ấy có vẻ đồng ý với câu trả lời này, nhưng cũng hơi bất lực: “Vốn dĩ tôi muốn giữ chút thần bí mà…”
Tôi đưa tay từ mặt lên trán, nhẹ nhàng xoa, cảm thấy hơi ngượng ngùng. "Nếu anh tò mò về tôi, tôi có thể kể cho anh nghe một chút, nhưng có lẽ tôi sẽ không đi sâu vào chi tiết về công việc của mình."
Lu nói "Không sao, với tôi cô là Sugar, không phải Kiki."
Hừm... Tôi hoàn toàn ấn tượng. Tuyệt vời, anh chàng này thực sự tuyệt vời. Anh ấy thực sự chịu được kiểu trao đổi thông tin không tương đương này trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, ngầm cho phép tôi lợi dụng anh ấy từ sáng đến giờ.
Mặt tôi lại đỏ bừng, nụ cười trở nên hơi gượng gạo vì chút áy náy, vì sự đối xử đặc biệt và tôn trọng riêng tư của anh ấy.
Buổi chiều, tôi kể lại cuộc gặp gỡ kỳ lạ này với bạn mình: "Cậu có tin được không, chỉ trong một buổi sáng, tớ đã bị một người hoàn toàn xa lạ làm cho đau lòng không biết bao nhiêu lần?"
Bạn tôi nói: "Cậu nên gặp mặt anh ta đi. Gặp trực tiếp có thể không chỉ đau lòng thôi đau, có khi cậu còn khóc toáng lên đấy "
Tôi: ...
Bạn tôi hỏi: "Anh ấy không đăng ảnh nào trên trang cá nhân à?"
Nghe theo lời bạn tôi, tôi mở trang của Lục lần thứ hai, và cảm giác như thể dây thần kinh cười của tôi được kích hoạt một cách kì lạ. Tôi phát hiện ra anh ấy đã tắt chế độ hiển thị ba ngày, khiến nó hiển thị rộng rãi hơn. Tôi cuộn xuống vài dòng; không có nhiều nội dung, và tôi nhanh chóng tìm thấy cuộc họp thường niên năm ngoài. Anh ấy quả thực đã ở Quang Nữu; Có một bức ảnh, có lẽ là ảnh chụp nhóm của khoa. Tôi phóng to và nhìn từng người trong ảnh - những anh chàng kỹ sư điển hình, mặc dù một số người khá đẹp trai. Nhưng tôi không nghĩ đó là Lục.
Tôi đang nghĩ gì vậy chứ? Chẳng lẽ anh ta không thể chỉ là một người bình thường như bao người khác sao? Tôi đã phân tích chuyện này quá lâu rồi. Tôi chuyển sang ứng dụng khác và trả lời tin nhắn của một người bạn: "Có lẽ tớ sẽ khóc thật đấy."
Nhìn cô ấy cười nghiêng ngả mà tôi chỉ muốn kéo cô ấy từ bên kia màn hình qua để đấm cho một phát.
Khoảng 9 giờ tối, tôi bắt tàu điện ngầm để về nhà. Khi tàu đi qua ga Hồ Tây Lâm, mắt tôi gần như dán chặt vào cửa, quan sát mọi người lên tàu - cả nam lẫn nữ. Cửa lại đóng. Tôi nhìn xuống, mở hộp tai nghe, lấy chúng ra, đeo vào, tắt tiếng một lúc rồi bắt đầu nghe bài "Sugar” lúc sáng.
Tôi nhắn tin cho Lục: Tôi vừa đi qua Hồ Tây Lâm."
Thực ra mà nói ga Hồ Tây Lâm không có ý nghĩa gì đặc biệt với tôi, nhưng lạ thay, một khi con người ta kết nối với một người khác, con đường của họ tự động giao nhau, giống như những nút thắt trên một sợi dây, anh thắt một nút, tôi thắt một nút.
Anh ấy nhanh chóng phản hồi: "Tôi vẫn đang ở công ty."
Tôi bắt đầu khoe khoang: "Thật sao? Tôi đã tan làm rồi."
Anh ấy hỏi "Bây giờ cũng đâu còn sớm nữa?"
Tôi đáp, "Chẳng lẽ anh không thể nói là mình ghen tị được sao?"
Anh ấy hùa theo: "Được rồi, tôi ghen tị đấy."
Tôi mỉm cười thờ ơ trong toa tàu đông người.
Tôi gọi anh ấy: "Lục."
Anh ấy đáp: "Ừ."
Tôi hỏi: "Tài khoản WeChat Moments của anh được mở ra vì tôi à?"
Anh ấy nói: "Cả tháng nay em là người duy nhất tôi thêm bạn mới."
Tôi ngả người ra sau ghế, tạo cơ hội cho cả hai: "Tôi tuổi mèo, hy vọng anh hiểu cho sự tò mò của tôi.”
Anh ấy có lẽ đã mỉm cười: “Được thôi, nhưng lúc nãy em gọi tôi bằng tên khiến tôi hơi căng thẳng”
Tôi hỏi: “tại sao?”
Anh trả lời: “Không biết nữa”
Anh ấy chuyển chủ đề: “ Em còn nhạc để nghe trên đường về không”
Tôi có rất nhiều bài hát, và cả bài nhạc đang phát trong tai nhưng lại chọn cách nói dối: “Không, tôi không còn bài mới để nghe nữa”
Lục chia sẻ một bài hát mới cho tôi. 《Love in a box》
Tôi bấm vào, một đoạn nhạc dạo nhẹ nhàng, vui tươi ngay lập tức vang lên trong tai nghe của tôi. Giọng năm cực kỳ trong trẻo, mang chất âm mộc mạc, gần gửi với thiên nhiên:
“It’s easy to see how everything is loosely
Put into a box to describe how
It is working
But can you tell me
How did she knock me off of my feet
When she said hello
My name is beautiful…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




