Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lần hội ngộ này như bước ra từ phim ảnh, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi.
May mắn là trước đó tôi đã đổi tên tai nghe.
Tôi từng thêm một biểu tượng cảm xúc hình viên kẹo vào tên tai nghe của tôi. Nếu không có chi tiết nhỏ ấy, có lẽ đối phương cũng chẳng thể nhận ra tôi nhanh đến vậy.
Nhưng mà giọng anh ấy sao lại hay đến thế. Đến công ty rồi, âm thanh anh đọc từng số điện thoại vẫn còn văng vẳng bên tôii tôi.
Cởi chiếc áo khoác len ra, tôi nhanh chóng ngồi xuống, mở ứng dụng ghi chú và chuẩn bị coppy paste số điện thoại vào WeChat ,kết bạn.
Chỉ với một cú chạm tay, tùy chọn “Gọi” hiện lên ở cuối màn hình.
Tim tôi nhảy cẫng lên vì giật mình, đầu óc trở nên rối bời và chậm chạp, hành động và suy nghĩ rời rạc. Không hiểu sao, tôi lại nhấn nút.
Màn hình lập tức tối đi, chuyển sang chế độ “Đang quay số”. Não tôi “đứng hình” mất hai giây, khi tỉnh táo trở lại, tôi vội vàng ấn ngừng cuộc gọi.
Nhưng không kịp nữa rồi, cuộc gọi đã được thực hiện, anh ấy sẽ nhìn thấy nó thôi.
Quá giấu đầu lòi đuôi rồi… Chẳng thà kiên nhẫn chờ anh ấy bắt máy cho xong; bộ dạng cúp máy vội như thế trông thật chột dạ, chả tự nhiên chút nào. Cứ coi như là gãi ngứa một cái thôi.
Tôi trong lòng không thoải mái, miễn cưỡng ném điện thoại xuống bàn.
Giây tiếp theo, anh ấy gọi lại, điện thoại rung lên, tim tôi cũng theo đó mà loạn nhịp.
Tôi xem xung quanh rồi mới dám ấn nghe máy, áp điện thoại vào tôii.
“Alo.”
Màng nhĩ tôi ngứa ngáy không chịu nổi, lại là giọng nói trong trẻo, lay động tâm hồn ấy. Ai có thể cưỡng lại được chứ.
Tôi nín thở, không dám phát ra tiếng thở mạnh: “Ừm.”
“Tai nghe kẹo ngọt của Beats studio buds phải không?”
Mặt tôi nhanh chóng phiếm hồng, anh ấy dùng tên tôii nghe của tôi để xác nhận danh tính. Ngay cả mẫu tai nghe bình thường cũng nghe như một biệt danh đặc biệt với giọng nói ấy. Tiếng anh của anh ấy cũng thật dễ nghe.
Tôi lấy lại bình tĩnh. “Ừm, là tôi.”
Anh ấy khẽ “Ồ” một tiếng “Tìm tôi có chuyện gì sao?”
Giọng điệu của anh ấy ra vẻ đoan chính, nhưng vẫn nghe ra được sự thoải mái và nhẹ nhõm của một người khi đang mỉm cười.
“Ừ thì…” Tôi ngập ngừng: “Chỉ là muốn thử xem có phải anh cho em số giả không…”
Anh cười: “Vậy bây giờ em đã xác nhận được chưa?”
Tôi: “Được rồi….”
Thật không thể chịu nổi nữa. Tôi phải lấy tôiy còn lại ấn mạnh vào má dưới để giữ cho mình không cười toe toét, cảm giác như gò má sắp biến dạng vậy.
Bên kia đầu dây bỗng yên tĩnh.
Hai người xa lạ và sự ngượng ngùng không thể tránh khỏi.
Tôi vội vàng chuyển chủ đề “Tôi sẽ kết bạn với anh sa-…”
Anh cũng đồng thời lên tiếng:”Tôi nghĩ là tôi chưa nhận được-…”
Chúng tôi lại im lặng cùng lúc.
Tiếng cười của anh ấy thoáng vang lên.
Tôi biết chúng tôi đang nói về cùng một việc. Sau một giây im lặng, tôi ho khẽ và trả lời câu hỏi của anh ấy.
“Tôi vừa đến chỗ làm, tôi sẽ gửi lời mời ngay”
“Được rồi.”
“Vậy thì-“ tôi mím môi, kìm lại nụ cười: “Tôi nên cúp máy đây”
“Ừ”.
“Tạm biệt” tôi nói thêm “Hẹn gặp lại trên WeChat”
Anh ấy trả lời “Hẹn gặp lại trên WeChat”
Anh không cúp máy ngay, như thể đang đợi tôi cúp máy trước. Tôi hít một hơi thật sâu, uể oải nhấn vào nút màu đỏ.
Tiếc nuối. Tôi chắc chắn dù là cô gái nào nghe được giọng nói này một lần đều sẽ không rỡ rời đi.
Tôi không lưu số điện thoại, trực tiếp thêm WeChat như lời hứa.
Tên WeChat của anh tôi chỉ có một chữ cái “L”, cái gì vậy? “L” trong Death note à?
Ảnh đại diện đúng chuẩn kiểu tóc điển hình trai đểu ở Chiết Giang.
Tôi một bên chửi thầm một bên gõ lời mời kết bạn,chọn biểu tượng kẹo, dễ nhận biết nhất.
Anh tôi nhanh chóng đồng ý.
Ngay khi tôi chuẩn bị gửi một lời chào “hi”, WeChat tự động nhảy ra một loạt biểu tượng cảm xúc, tôi suy nghĩ một lát rồi chọn cái đáng yêu nhất.
“hi”
Anh tôi trả lời bằng cùng một tin nhắn.
Cứu với. Tôi lại không biết phải nói gì.
Chúng tôi đều không biết nói gì qua điện thoạt, ngay cả nhắn tin cũng khó khăn.
Tôi lúng túng nghịch ngón tay: “tôi còn tưởng anh là một người chị em”
Anh ấy:”?”
Ừm, từ cái dấu chấm hỏi này có thể xác nhận anh tôi là thẳng nam.
Tôi kéo khóe môi giải thích: “Bài hát thứ ba trên tàu hôm nay là do nữ ca sĩ hát”
Anh ấy nhắn: Ồ.
Anh ấy “Bài hát đó là 《Good morning Jay》
Tôi: Cho nên là anh đang hỏi chào buổi sáng tôi sao?
Anh: Gần như là vậy đi.
Tôi khó hiểu: Gần như? Còn có ý khác sao?
Anh: Đại khái là vậy.
Anh ấy không nói thêm, nhưng tôi hiểu, lời bài hát đó khá mơ hồ.
Một số điều cũng không nhất thiết phải nói thẳng ra. Sự minh bạch chắc chắn làm rõ ràng mọi việc nhưng lại làm giảm bớt không gian của trí tưởng tượng.
Tuy nhiên sự tò mò của tôi vẫn chiến thắng.
Tôi hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra với tin nhắn thoại hôm nay vậy?”
Lúc đó tai nghe của anh ấy đang được kết nối nên anh ấy đáng lẽ không thể sử dụng chức năng trò chuyện bằng giọng nói được.
Anh ấy rất thẳng thắn: “Nó đã được ghi âm trước”
Tôi hơi ngạc nhiên. “?”
Anh ấy: “Thứ Sáu tuần trước, em đã nghe nhạc của anh suốt cả quãng đường, khii anh về đến nhà, anh đã nghĩ mình hơi vồi vàng. Nếu chúng ta tình cờ gặp lại nhau, và em muốn làm quen với anh, anh sẽ bật nhạc cho em nghe.”
Anh ấy:”Và nó rất hữu ích vào lần gặp này”
Tôi bắt đầu cười ngây ngô và nói mấy câu cũ rích kiểu “Chúng ta có duyên thật đấy”
Anh ấy: “Ừ”
Tôi hỏi: “Nếu tôi là nam thì sao”
Anh ấy nói: “Con trai có dùng từ ‘sweet’ làm tiền tố sao?”
Tôi nhíu mày: “Có lẽ là ‘sister’ nào đó“
Anh: “Vậy cũng không tệ”
Tôi cười đổi chủ đề: “Tôi thực sự thích playlist của anh”
Tôi: Nhưng em đã nghe rất lâu á.
Anh: Ừ, nên hôm đó anh đã ngồi thêm một trạm tàu nữa.
Tôi thực ngoài ý muốn:???
Anh: Cũng giống em hôm nay xuống tàu sớm vậy.
Tôi không kiềm được lòng ngưỡng mộ: Anh đoán được sao?
Anh: Ừm.
Tôi cũng không giấu giếm: Hôm nay em có tìm anh trên tàu nhưng không thấy.
Anh: Không sao, dù sao cũng không để lạc mất em.
Tôi vô thức muốn uống chút nước để làm dịu ý cười, khi đưa tay lên môi mới nhận ra mình đã mãi trò chuyện cùng anh từ khi đến văn phòng đến nổi chưa uống giọt nước nào, chỉ hít đầy một bụng khí.
Tôi thở dài, đặt cốc xuống và tiếp tục gõ: Nếu em không xuống xe thì sao?
Anh: Anh cũng không biết.
Tôi: Có thể chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa. Sao anh không nhắn tin cho em trước chứ.
Anh: Anh không biết em chỉ là muốn làm ‘khách’, hay là thật sự muốn làm quen với anh. Sợ dọa đến em.
Tôi: Anh cần một tín hiệu rõ ràng mới có thể tự tin trả lời đúng không?
Anh: Ừ, ai biết người Trái Đất đến đây để xâm lược lãnh thổ của tôi hay là để liên minh chứ.
Tôi cười lớn: Được rồi.
May mà không mất liên lạc với anh ây, tôi nghĩ thầm, và cố lấy thông tin cá nhân của anh: “Người ngoài hành tinh, cậu có thể cho mình biệt danh được không? Tên của cậu làm mình không thoải mái, cứ làm mình liên tưởng đến Death Note.
Anh ấy rõ ràng biết cái manga anime đó, mỉm cười đáp lại: Đây là chữ cái tên của tôi mở đầu tên của tôi, tôi họ Lục, em ghi chú “Lục” là được.
Tôi cũng giữ một ít cảnh giác, chỉ trao đổi một tinh nhắn qua loa: “ Tên tiếng anh ở chỗ làm của tôi là Kiki”
Anh ấy có vẻ không quan tâm: “Không cần, tôi đã ghi chú tên của em từ khi vừa thêm bạn rồi.”
Tôi tò mò hỏi: “Hửm? Cái gì?”
Cửa sổ trò chuyện im lặng vài giây, rồi khóe môi tôi lại phủ lên nụ cười bất chợt.
Bởi vì anh đã chia sẻ tới tôi một bài hát:
《Sugar》của Maroon 5
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








