Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi lao vào phòng tắm ngay khi về đến nhà. Thường thì tôi chỉ thỉnh thoảng mới bôi sữa dưỡng thể, nhưng hôm nay tôi lại lấy lọ sữa dưỡng thể mùi trà trắng – cái đang nằm tuốt phía dưới lọ tẩy tế bào chết - đặt ở chỗ dễ thấy nhất để nhắc mình dùng thường xuyên hơn.
Sau khi dùng tăm bông ngoáy tai, tôi quay lại phòng ngủ, lấy điện thoại ở cuối giường và thấy tin nhắn của Lục. Đó là một bức ảnh phong cảnh đêm, ánh đèn ở bờ đối diện phản chiếu trên mặt nước như dài Ngân hà.
Như một cậu nhóc loai choai, tôi phóng to để xem kỹ, xác nhận đó là hồ Tây Lâm trước khi lưu vào album và gõ: "Anh tan làm rồi à?"
Anh ấy nói: "Ừ."
Tôi hỏi: "Anh không bắt taxi về à?”
Anh ấy nói: " Muốn đi dạo."
Tôi nói: "Để tiêu cơm á hả?"
Anh ấy nói: "Vẫn còn đói."
Tôi nói: "Anh không ăn tối à?"
Anh ấy nói: "Không ăn kịp."
Tôi lại trơ mắt nhìn mình bất chợt gõ: "Tôi sẽ mời anh ăn khuya nhé."
Lúc đó, tôi cũng không biết chính mình đang đùa hay nghiêm túc đề nghị. Phản ứng của anh ấy thì tôi đoán trước được: "Bây giờ sao?"
Tôi hùa theo: "Không được à?"
Lu nói: "Muộn rồi." Tôi liếc nhìn mình trong gương toàn thân, vẫn còn đeo mặt nạ, và chợt tỉnh lại: À đúng rồi, mình cũng đã tẩy trang rồi.
Anh ấy vẫn đang nhắn tin: "Ngày mai anh mời em ăn trưa nhé?"
Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Tôi nhíu mày: "Hả?"
Anh ấy bắt chước tôi: "Không được à?"
Được rồi, là lỗi của tôi, tôi xin lỗi vì đã là một tấm gương xấu, tôi cũng không biết phải cư xử sao cho ổn thỏa: "Được,…thì cũng được thôi."
Anh ấy dường như đoán trước được câu trả lời của tôi: "Nhưng mà?"
Mặt nạ của tôi cứ xê dịch đi: Tôi chưa chuẩn bị tinh thần sẵn sàng.
Anh ấy nhắc lại tin nhắn tôi mời anh ấy ăn khuya: "Vậy đây là..?"
Tôi cam chịu nằm xuống giường, cố gắng che giấu dấu vết: "Là… một bài kiểm tra."
Anh ấy đáp lại bằng biểu tượng cảm xúc hình bàn chân mèo giơ lên"Anh đầu hàng, anh đầu hàng" anh vẫn tốt bụng như vậy: "Vậy, anh đã vượt qua bài kiểm tra chưa?"
Thông báo “đang soạn tin nhắn” của Lục ngừng lại một giây, như thể anh đang suy nghĩ về sự mâu thuẫn trong lời nói của tôi.
Anh ấy tiếp tục: Để tôi nghĩ xem chúng ta nên đi đâu.
Rồi anh ấy hỏi: Em thích ăn gì?
Nhận ra chuyện gì đang xảy ra, tôi trả lời lại lời đề nghị mời ăn trưa của anh ấy, giả vờ cảnh giác: "Đây có phải là một bài kiểm tra không?”
Anh ấy trả lời: "Không, đây phải là bài kiểm tra thứ hai của em dành cho anh mới đúng."
Anh ấy nói: "Cảm ơn em đã đồng ý."
Tôi lấy điện thoại che mặt, vui mừng khôn xiết.
Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc nữa. Lục nói anh ấy đã về nhà. Tôi liếc nhìn giờ, đã quá nửa đêm. Tôi bảo anh ấy cứ làm việc của mình và hẹn gặp lại vào ngày mai. Sau khi chúc ngủ ngon, tôi nhớ ra một chi tiết quan trọng và mở lại cửa sổ trò chuyện để hỏi: "Anh bao nhiêu tuổi?"
Anh ấy nói: "27."
Tôi nói: "Ok."
Anh ây ngạc nhiên: "Sao em tự nhiên hỏi tuổi tôi?"
Tôi nói, "Tôi đã quyết định sẽ mặc gì ngày mai rồi.
Anh ấy lại gửi cho tôi biểu tượng cảm xúc con mèo đầu hàng. Tôi nhận ra rằng mỗi lần anh chàng này gửi biểu tượng cảm xúc con mèo đầu hàng đó, rất có thể anh ấy đang cười - giống như một dấu hiệu cố định vậy. Trước khi vào giấc ngủ, tôi vẫn không thể bình tĩnh lại, nên tôi đã xem lại toàn bộ cuộc trò chuyện trong ngày với Lục một lần nữa. Đến khi xem xong đã hơn 1 giờ sáng, và má tôi đau nhức vì cười. Tôi để ý thấy anh ấy đã cập nhật khoảnh khắc của mình. Là một bài hát khác đó, "Insomnia Flight"*. Tôi cười tủm tỉm đọc lời bài hát và nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần cho đến khi ngủ quên.
Ngày hôm sau, tôi lôi mười bộ quần áo ra khỏi tủ và thử từng bộ một, nhưng không có cái nào khiến tôi vừa ý. Tôi không còn nhiều lựa chọn khác, nên tôi chỉ đành mặc một chiếc váy mà tôi thấy tạm chấp nhận được. Trước khi đến tàu điện ngầm, tôi gội đầu ở tiệm làm tóc gần khu chung cư của mình và nhờ thợ làm tóc uốn tạo kiểu . Sau hơn một giờ bị phân tâm, tôi đến đúng giờ hẹn vào buổi trưa. Địa điểm hẹn là một trung tâm mua sắm gần công ty tôi, Cổng 1. Tôi đi bộ đến đó, thời gian còn nhiều nên tôi không đi nhanh, nhưng trong lồng ngực tim tôi vẫn đập thình thịch như muốn vỡ tung. Tôi cố gắng thở đều. Hôm nay là thứ Sáu, một ngày nắng đẹp. Mặc dù là ngày trong tuần, khu mua sắm không bao giờ yên tĩnh, mọi lối ra đều đông nghịt người. Băng qua đường, tôi dừng lại bên lề và nhắn tin cho Lục: Tôi đến rồi. Tin nhắn cuối của anh ấy là vào mười phút trước, anh ấy đã nhắn tin cho tôi: Tôi đi đây.
Tôi hỏi: Anh mặc gì vậy?
Anh ấy bỗng nhắn: Tôi đang ở lối vào.
Lục trả lời tin nhắn của tôi: Áo trắng.
Tôi đi về phía lối ra, cố gắng nhận diện từng người đàn ông mặc áo trắng đi ngang qua, nhưng Lục dường như đứng im tại chỗ. Cứu tôi với! Tôi lại căng thẳng, lần nữa giống như con ruồi không đầu tìm người bên ngoài toa tàu hôm trước. Ngay lúc đó, anh ấy gọi điện tới. Tiếng chuông điện thoại làm tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi nhấc máy, và trước khi tôi kịp nói gì, anh ấy đã nói, "Tôi nghĩ tôi đã nhìn thấy em rồi".
"Nhìn phía trước xem." Giọng nói của anh ấy như một ngọn hải đăng giữa biển người. Tôi nhìn về hướng cậu ấy chỉ. Trong tầm mắt, một chàng trai cao gầy vẫy tay chào tôi. Đầu óc tôi ong ong. Từ ngạc nhiên cũng không đủ diễn tả được cảm giác lúc đó. Tôi gần như theo bản năng nheo mắt, không phải vì ánh nắng mặt trời, không phải vì những tấm kính phản chiếu của trung tâm thương mại, mà chỉ vì vẻ ngoài của cậu ấy. Cậu ấy bước nhanh hơn về phía tôi. Cảnh tượng giống như xem một bộ phim truyền hình Hàn Quốc - ánh sáng dịu nhẹ, chuyển động chậm. Tôi đứng giữa khung hình, như đông cứng tại chỗ bởi sự choáng ngợp của trái tim đang đập thình thịch, không thể cử động, gần như nghẹt thở. Cậu ấy dừng lại trước mặt tôi và gọi, "Kiki." Giọng cậu ấy bình tĩnh và tự tin, không phải như đang xác nhận danh tính của tôi, mà như thể chúng tôi đã quen biết nhau từ trước.
Giọng cậu ấy hơi khác so với giọng nói trên điện thoại - chân thực hơn, rõ ràng hơn, nhưng vẫn dễ chịu. Tôi gật đầu, cảm thấy mình không cần phải giấu tên nữa, và nói với cậu ấy, "Cứ gọi tôi là Kỳ Diệu."
Công việc của tôi đòi hỏi phải gặp gỡ khách hàng trực tiếp, nên tôi hiếm khi cảm thấy lo lắng khi giao tiếp bằng mắt. Mặc dù vậy, tôi cảm thấy nhiệt độ hai bên tai mình dâng lên nhanh chóng. Ánh mắt anh ấy như thiêu đốt tôi, hay đúng hơn, chỉ cần ánh mắt của anh ấy thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy nóng bừng. Lục chắc hẳn không bị cận thị, bởi vì đôi mắt anh ấy rất trong và sáng. Sau đó, anh ấy đổi cách xưng hô: "Kỳ Diệu." Anh ấy khẽ cong môi cười: "Đúng là kì diệu thật."
Đây là lần đầu tiên tôi gặp người có thể cười rạng rỡ đến vậy mà không cần để lộ răng. Anh ấy thực sự rất đẹp trai. Hay chỉ là do tác dụng của dopamine, hay đơn giản là thời tiết hoàn hảo? Anh ấy trông hoàn hảo đến khó tin, giống như một chàng trai chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn mùa hè trong phim tình cảm - trẻ trung, rạng rỡ, với đôi mắt trìu mến, mái tóc mềm mại và hàng mi dày, mềm mại khiến bạn muốn với tay chạm vào. Tôi không thể rời mắt: "Anh không phải người đầu tiên nói điều đó với em."
Để công bằng anh ấy cũng nói tên đầy đủ của mình: "Lục Thành Tắc"
Tôi nhắc lại, " Lục Thành Tắc."
Anh ấy khẽ gật đầu đồng ý, giọng mũi hơi nặng nề, rồi lúng túng dụi mũi và ho khẽ, như thể vừa gọi tên ai đó trong lớp rồi cảm thấy xấu hổ. Chết tiệt, vẻ quyến rũ trẻ trung này, thật đáng ghét, sao lại có ở một người đàn ông 27 tuổi chứ. Vẻ đẹp như vậy làm sao có thể không khiến người khác mềm lòng mà rung động đây. Khóe môi tôi gần như mất tự chủ: “Chữ ‘Thành’ trong chữ nào và chữ ‘Tắc’ trong chữ nào? Đợi em về nhà, em sẽ đổi tên gợi nhớ.”
Anh ấy đáp: " Thành tắc vi vương, bại tắc vi lỗ." Tôi giả vờ già dặn nhận xét anh ấy: "Whoa, anh tham vọng thật đấy." Đây là lần đầu tiên anh ấy thể hiện cảm xúc mạnh mẽ kể từ khi chúng tôi gặp nhau. Anh ấy đang mỉm cười, và nụ cười ấy thậm chí còn đẹp trai và cuốn hút hơn cả khi anh ấy mím môi.
"Thực ra thì không," anh ấy nói. "Bố mẹ tôi cho rằng không có luật lệ thì không thể có trật tự."
Tôi nói, "Vậy hẳn là anh rất quy củ nhỉ?"
Có lẽ anh ấy không ngờ tôi lại hỏi tiếp câu đó, và ngập ngừng một chút: "Chắc là vậy?"
Tôi vẫn nhìn anh ấy: "Nhưng trông anh chẳng giống người tuân thủ luật lệ chút nào."
Cuối cùng anh ấy mỉm cười và quay mặt đi, để lộ một chút ngại ngùng, một chút dè dặt, một chút kiêu hãnh và bất lực đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành. Đúng là đàn ông, Lục ngoài đời thực sự hơi khác một chút so với lúc trò truyện qua tin nhắn cùng tôi. Trong cuộc trò chuyện, anh ấy có vẻ chủ động và kiểm soát hơn, mang nhiều yếu tố "nam tính" hơn. Nhưng khi tôi đối mặt với anh ấy trực tiếp, từ khóa trong đầu tôi tự động chuyển thành "Chàng trai". Khi anh ta quay lại nhìn tôi, vẻ mặt anh ta trở nên nghiêm túc hơn: "Anh nên nói lời cảm ơn hay giải thích điều gì đó không?"
Anh ấy biết rõ lợi thế của mình và không hề né tránh chúng, nhưng anh ta có vẻ hơi ngại ngùng, cho tôi một ảo tưởng rằng mình có thể nắm thóp được anh ấy.
Vì vậy, tôi có tình hỏi: "Giải thích cái gì cơ?"
Anh ấy nói: : bộ dáng không quy củ này của anh… Anh không muốn để lại ấn tượng đầu cho em như vậy”
Tôi giúp nói đỡ " Cái này là do di truyền rồi. Anh cũng là “thân bất do kỷ” thôi." Anh ấy lại cười, tôi cũng bật cười theo. Nhưng tôi vẫn phải khéo léo thu liễm, không thể thể hiện mình quá bạo dạn hay quá ngây ngốc.
Tôi tự hỏi có phải chuyện hẹn hò nam nữ có tác dụng hiệu quả trong việc tập thể dục làm săn cơ mặt không? Không biết có nhà khoa học nào đi nghiên cứu cái vấn đề này không nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








