Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Tôi Lỡ Kết Nối Bluetooth Trên Tàu Điện Ngầm Chương 1: Hello

Cài Đặt

Chương 1: Hello

Tôii nghe của tôi đã tự động kết nối bluetooth của cùng một người hai lần liền ở tàu điện ngầm, cách nhau một tuần, vào cùng lúc sáng sớm, tôi nhớ rõ như thế là vì lần trước, lần kết nối nhầm đầu tiên, danh sách phát nhạc của đối phương có tận ba bài hát trùng với danh sách của tôi. Rõ ràng, “nó” cũng giống tôi, có gu âm nhạc không tệ chút nào, xin thứ lỗi vì dùng từ “nó” để gọi người kia, thực sự thì tôi cũng không biết người đó là nam hay nữ.

Nhưng không ngờ trùng hợp đến thế, để hôm nay chúng tôi lại gặp nhau lần nữa.

Lần trước, tôi quá ngạc nhiên và thích thú tận hưởng âm nhạc đến nỗi khi bài hát đột ngột im bặt tôi mới kịp nhận ra người kia có lẽ đã xuống trạm và rời khỏi phạm vi kết nối.

Sau khi đến công ty, tôi mới nghiêm túc suy nghĩ lại chuyện vừa xảy ra. Người kia sau khi điện thoại kết nối tôii nghe của tôi chẳng lẽ không phát hiện tai nghe của mình không phát nhạc sao?

Hay là, người ta chính là cố tình bật nhạc cho tôi nghe?

Quan trọng nhất là, hôm nay khi phát hiện ra sự hiện diện của tôi, cũng chính là người kết nối nhầm hôm trước, nó lập tức phát《Second Time》

Khi tôi nhận ra gì đó và đưa mắt nhìn lên, có phần bối rối.

Có lẽ sợ tôi ngắt kết nối, người kia nhanh chóng đổi bài hát; bài tiếp theo là《Please Don’t Go》.

Khoảng mười giây sau, lại đổi thành《Hello》của Adele.

Tôi bỗng thấy mặt mình nóng bừng, người này vậy mà thực sự đang chào hỏi tôi sao.

Một lát sau, bài hát lại đổi. Một bài hát lạ, tôi chưa từng nghe qua trước đây, giọng nữ có chút lười biếng, lời bài hát cũng khá lạ tôii…

“Guessing games get crazy

Caught up in the daily

Boy you got me craving

If my cheeks turn red would

You lend me your dress shirt”

Kết quả không thực sự khả quan, số người “cắm” mặt vào màn hình di động trong tầm mắt chiếm đến ba phần tư. Điện thoại giống như một chiếc hộp vuông vô hình và khép kín, tự động giam giữ mỗi người chúng ta trong vùng xã giao an toàn của chính mình.

Căn bản là không nhận ra được người đó.

Một tay nắm chặt vòng tròn phía trên để giữ thăng bằng,tôi liếc mắt qua lại vẫn không thu hoạch được gì, trong tai nghe ca khúc cũng đã biến thành《 tái kiến 》của Đặng Tử Kỳ.

Người đó đang tạm biệt sao? Muốn xuống xe?

Chết tiệt, tiếng nhắc đến trạm vang lên trên đỉnh đầu, tôi mím môi, không khỏi cảm thấy tiếc nuối, một thành phố có hàng triệu dân, lượng người tới lui lên xuống như thủy triều, một đợt lại một đợt, để gặp lại “đồng loại” như thế tỷ lệ thấp đến mức nào? Chuyện đó khó nắm bắt như đoàn tàu đang lao vút qua vậy.

Được rồi, đi làm muộn thì đi làm muộn vậy. Tôi nắm chặt điện thoại và nhanh chóng đi theo dòng người xuống tàu, mắt không ngừng đảo quanh như một chiếc máy dò. Xung quanh đông nghịt, tìm người như mò kim đáy bể.

Tôi đi lang thang một lúc thì tiếng nhạc bên tai đột nhiên biến mất.

Bị ngắt kết nối rồi sao?

Tim tôi như thắt lại.

Ngay khi tôi định quay lại và tháo tôii nghe ra, một giọng nam vang lên bên tai, như giọt sương rơi xuống giữa cơn bão cát ồn ào.

“Chào?”

Giọng có chút ngại ngần, trẻ trung và dễ chịu.

“Cậu còn ở đó sao? Sao vẫn còn kết nối với điện thoại của tôi?”

Tôi không thốt nên lời, cứ như chúng tôi ở hai chiều không gian, hai hành tinh khác nhau. Hơn nữa đối phương vậy mà lại là một chàng trai. Trời mới biết mặt tôi đỏ như thế nào, thế mà lại bị bắt quả tang tôi vội vã xuống tàu, lại còn tìm người ta điên cuồng như ruồi mất đầu.

“Cậu nghe được giọng tôi nói chứ? Được rồi, tôi lầm bầm lầu lầu, tự thì thầm với chính mình chính là vì để nói với cậu đó, cậu có đang nghe không” Anh bật cười một tiếng, dường như cười hành vi kì lạ của chính mình.

“Không sao, tôi cũng không biết nữa, nếu có thể nghe được giọng tôi thì đừng cử động, tôi sợ sẽ bị ngắt kết nối mất”.

Tôi lập tức đứng yên, không dám bước thêm một bước nào, hơi thở cũng vì chuyện này mà trở nên hơi hỗn loạn.

“Đừng nhúc nhích ~.” Anh lại nhắc.

“Lấy điện thoại của cậu ra, mở ứng dụng ghi chú và viết cái này lại. Đây là số điện thoại của tôi, cậu có thể kết bạn WeChat.”

Nụ cười lập tức nở trên gương mặt tôi, cả người như được bao trùm bởi niềm vui bất ngờ như màu cam rực rỡ. Xung quanh trở nên yên tĩnh một cách kì lạ, dường như chỉ còn lại giọng nói của cậu ấy và tiếng tim đập thình thịch của tôi…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc