Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi thiên kim thật trở về, cả giới thượng lưu kinh thành đều phải quỳ gối! Chương 9: Vừa Xấu Vừa Lắm Lời

Cài Đặt

Chương 9: Vừa Xấu Vừa Lắm Lời

“Ừm, nói không rõ nhưng rất kỳ lạ.” – Giang Thịnh Vân thở dài – “Lúc xuất phát thì không có gì bất thường, chỉ đến khi gần tiến vào khu trung tâm Nam Thành, bay ngang một khu rừng thì máy bay đột nhiên mất kiểm soát!”

Anh ấy làm bộ nhẹ nhàng nói:

“Đầu còn đau thì nghỉ ngơi nhiều vào. Em còn bảo muốn là người đầu tiên gặp lại Tiểu Lục, nhìn cái bộ dạng này của em, lỡ em ấy thấy em xong sợ phát khóc thì sao?”

“Tất nhiên là em phải là người đầu tiên gặp Tiểu Lục rồi! Mấy người đừng hòng tranh với em, xếp hàng phía sau hết đi!”

“Nhìn em giờ thảm như vậy, lại thêm ‘tàn tật’, bọn anh cũng không nỡ giành giật với em đâu ha ha ha ha ha!”

“Nghe nói thằng nhóc đó cũng đến Nam Thành rồi.”

Giang Yến Lễ hơi nheo mắt, khuôn mặt góc cạnh bỗng hiện lên vài phần lạnh lùng.

“Anh ta đến đây làm gì? Chẳng lẽ nghe được tin gì à?!”

Năm anh em nhà họ Giang chẳng ai có thiện cảm với kẻ ngồi xe lăn đó. Rõ ràng Kinh Thành có biết bao thiếu gia tài giỏi, tại sao cứ phải là anh chứ!

Hai anh em bắt đầu tuôn ra một tràng dài những lời khó nghe.

Cuối hành lang bên ngoài phòng bệnh, có người đang nấp sau cột trụ, nghe thấy trong phòng không còn ai ra vào, bèn vội vã rời khỏi tầng cao nhất.

Con nha đầu quê mùa đó rốt cuộc đang quyến rũ ai vậy?!

Người đàn ông trẻ vừa nãy bước vào cao ráo, khí chất bất phàm. Kính viền vàng, bộ vest nâu cà phê vừa vặn bao lấy thân hình hoàn hảo.

Một vẻ ngoài nho nhã tri thức, vừa nhìn là biết không phải người bình thường!

Còn ông già đi ra sau đó, phía sau còn có cả một đám người đi cùng, khí thế ngút trời!

Nam Thành từ bao giờ có loại nhân vật như thế này? Không ngờ con gái nhà quê kia lại có chút bản lĩnh thật. Trước đây mình đã coi thường nó rồi!

“Cô làm gì ở đây, gọi mãi không nghe máy, đi thôi.” Một người từ phía đối diện đi đến gọi.

“À, tôi vừa đi vệ sinh, đi thôi!”

Hai người cùng xuống lầu, dần dần biến mất nơi sảnh chính tầng một bệnh viện.

—-

Câu lạc bộ golf tư nhân Lộc Hồ – Nam Thành.

Ninh Kim An và vài cậu ấm con nhà giàu trong giới thượng lưu Nam Thành đang chơi golf giết thời gian.

“Nghe nói con nhỏ Khương Điềm đó không phải tiểu thư nhà họ Khương, ba mẹ đều là nông dân trên núi. Thật không nhìn ra luôn á, phí cả cái mặt đẹp!”

Cậu cả nhà họ Triệu – Triệu Trì Long – vung gậy một cú thật mạnh, bóng bay đi xa.

Những năm qua anh ta tốn không ít công sức theo đuổi Khương Điềm, vốn là nhắm vào cái mác tiểu thư nhà họ Khương, tiện thể người cũng xinh. Kết quả là bị cô ngó lơ hoàn toàn! Giờ nghe tin cô không phải con ruột của nhà họ Khương, trong lòng anh ta phải gọi là sướng như mở cờ.

Còn Ninh Kim An, nhờ hào quang của ông nội nên mới có thể tiếp cận được với Khương Điềm.

Ông cụ Ninh rất coi trọng Khương Điềm, còn một mực cho rằng cháu dâu tương lai chỉ có thể là cô! Nhà họ Ninh làm trong ngành dược, Khương Điềm lại hiểu biết chút ít về y thuật, nên thường xuyên lui tới.

Cả cái vòng xã giao ở đây đều tưởng rằng Ninh Kim An và Khương Điềm là một đôi.

“Ninh thiếu, cuối cùng cậu đã ‘xử’ được con nhỏ nhà quê đó chưa?” – Triệu Trì Long cười cợt, giọng điệu đầy mỉa mai.

“Một đứa từ xó xỉnh núi hoang lạc hậu, cũng dám mơ tưởng đến thân thể tôi á? Nếu không phải ông già mắt mù nhà tôi bị cô ta làm cho mê mẩn, thì cô ta có tư cách nói chuyện với tôi sao? Tôi chẳng buồn liếc cô ta một cái.”

Ninh Kim An chỉnh lại góc độ, vung một cú gậy chuẩn xác.

“Hay lắm, Ninh thiếu!” – Vài cậu ấm con nhà giàu đứng bên vỗ tay tán thưởng.

“Mấy người không biết đâu, con nhỏ đó còn mặt dày chủ động làm quen với tôi đấy. Đừng tưởng trước mặt người khác thì ra vẻ đoan trang, sau lưng thì… hừ, không tiện nói ra.” Ninh Kim An cố ý dừng lại nửa chừng, làm mấy cậu ấm khác phá lên cười phụ họa.

Dù có là thật hay không thì cũng chẳng quan trọng. Ninh thị là một trong ba ông lớn ở Nam Thành, đám người này không ngu gì mà đắc tội với Ninh thiếu gia, tất nhiên sẽ hùa theo mà dìm một đứa nhà quê cho bằng được.

Đứng phía sau Ninh Kim An là Khương Dao Dao, từ nãy giờ vẫn im lặng.

“Dao Dao à, trước đây bọn tôi đúng là có mắt như mù, không nhìn ra hàng thật.” Một công tử trong nhóm nói.

“Còn tưởng chị cô… phì, cô ta mà xứng làm chị cô chắc? Cùng lắm cũng chỉ xách dép cho Dao Dao nhà ta thôi! Cô mới là nữ thần mà giới này nên theo đuổi – xinh đẹp, dịu dàng, lại còn có tâm.”

Triệu Trì Long không ngừng nịnh bợ, mong kiếm được chút quan hệ. Với thực lực nhà họ Triệu bây giờ, nếu bấu được vào Khương Dao Dao thì chẳng khác nào một chân đã bước vào cánh cửa của ba đại gia tộc Nam Thành.

“Chắc là mọi người có chút hiểu lầm về chị tôi thôi, thật ra chị ấy là người rất tốt…” Khương Dao Dao ngọt ngào lên tiếng. “Tuy ba mẹ ruột của chị ấy là nông dân trên núi, nhưng mọi người đừng coi thường chị ấy, chị ấy cũng đáng thương lắm.”

“Tự nhiên từ một tiểu thư đài các rơi xuống làm người thường, ai mà chấp nhận nổi. Nếu chị tôi có làm gì không phải, mong mọi người rộng lượng bỏ qua cho.”

“Dao Dao nữ thần đúng là quá tốt bụng!”

“Trước khi đến đây chơi golf với anh Kim An, tôi còn gặp chị ấy ở bệnh viện. Không biết có phải chị bị bệnh gì không, tôi thật sự lo lắng cho chị ấy.”

Khương Dao Dao gương mặt đầy âu sầu, đôi mắt long lanh như sắp khóc, khiến ai nhìn cũng thương.

Cả nhóm công tử đều nhao nhao an ủi:

“Dao Dao nữ thần à, cô tốt bụng quá cũng không được đâu! Người như cô ta, ai biết có mắc bệnh gì dơ dáy không!”

“Cô à, đừng để bị lừa. Loại người như thế tốt nhất nên tránh xa càng sớm càng tốt.”

Đúng lúc này, Khương Điềm bước tới, vừa hay nghe được hết mấy câu nói đó.

“Ồ, mọi người đang bàn tán về tôi à? Xem ra tôi cũng có giá phết đấy. Để tôi xem thử là ai vừa xấu lại vừa nhiều chuyện thế?” Khương Điềm bước tới chậm rãi, giọng điệu nhàn nhã.

Đám công tử bột này, cô không quen thân gì, nhưng nổi tiếng là lũ ăn chơi phá phách trong giới thượng lưu Nam Thành, cô cũng nghe nói ít nhiều.

Sự xuất hiện của Khương Điềm khiến hormone của mấy tên con trai bỗng chốc tăng vọt.

Mái tóc vàng óng như công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Dáng người cao ráo, thân hình chuẩn từng đường nét, chiếc cổ trắng ngần thanh tú nâng lên khuôn mặt đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

Chỉ tiếc là… xuất thân quê mùa, không bì được với Dao Dao tiểu thư!

“Ồ kìa, nhà quê mà cũng mò được vào chỗ cao cấp thế này à? Bảo vệ mù hết rồi chắc?”

“Chỗ này không phải ai có thân phận thấp kém cũng được phép vào đâu!”

“Gọi bảo vệ tới, đuổi cổ cô ta ra ngoài đi!”

Triệu Trì Long cuối cùng cũng bắt được cơ hội trả đũa. Anh ta muốn đem hết những uất ức bị Khương Điềm phớt lờ suốt bao năm ra đổ lên người cô, còn muốn giẫm cô xuống bùn!

“Gà rừng mà cũng muốn vươn mình bay cao à? Ha ha ha ha ha!”

“Khương Điềm ơi là Khương Điềm, cô cũng có ngày hôm nay đấy! Giờ mà quay lại, bọn tôi cũng không thèm để mắt đến đâu. Hồi đó nếu cô đồng ý làm bạn gái tôi, làm người phụ nữ của Triệu Trì Long này, thì giờ đâu đến mức thảm hại như thế!”

“Tôi đau lòng thay cô quá, ha ha ha ha ha ha!”

Thấy Khương Điềm cúi đầu nghịch điện thoại, Triệu Trì Long càng hả dạ. Trong bụng anh ta nghĩ: “Con nhỏ này chắc xấu hổ đến mức ngẩng không nổi đầu lên nữa rồi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc