Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi thiên kim thật trở về, cả giới thượng lưu kinh thành đều phải quỳ gối! Chương 10: Vạch Trần Thân Phận Con Hoang

Cài Đặt

Chương 10: Vạch Trần Thân Phận Con Hoang

“Chỉ cần cô hầu hạ tôi cho sướng, tôi sẽ suy nghĩ lại chuyện không tống cô về cái xó núi đó!”

Triệu Trì Long ngang ngược phát tiết, say sưa tận hưởng cảm giác được giẫm đạp Khương Điềm dưới chân!

Đám công tử đứng quanh thì tỏ vẻ khinh bỉ nhìn Khương Điềm, ai nấy đều chờ xem cô bẽ mặt.

“Triệu Trì Long, con cả của Triệu Vệ Quốc ông chủ Tập đoàn Triệu thị!” Khương Điềm liếc qua anh ta, mắt lóe lên một tia lạnh lùng.

“Ai mà không biết anh ta là cậu ấm nhà họ Triệu chứ, cần gì một con nhà quê như cô nhắc lại!” Có người lên tiếng cười nhạo.

“Nếu Triệu Vệ Quốc biết anh không phải con ruột của ông ta, anh nói xem, ông ta sẽ phản ứng thế nào?”

Giọng Khương Điềm nhẹ nhàng, như đang kể một câu chuyện tầm phào không mấy quan trọng.

“Cô… cô nói cái gì vậy!” Triệu Trì Long lập tức nổi đoá, mắt trợn trừng.

“Mẹ anh, bà Ngụy Mai, có vẻ rất thân thiết với tài xế Lý Cương nhà các người đấy.”

Cả nhóm người xung quanh liền xì xào, vẻ mặt ai cũng đầy kinh ngạc. Sắc mặt Triệu Trì Long lập tức chuyển sang xanh mét.

“Khương Điềm, con tiện nhân kia, cô có ý gì! Ai cho cô vu khống gia đình tôi ở đây!”

Triệu Trì Long lao lên định tát cô, nhưng bị Khương Điềm dùng gậy golf chặn lại gọn gàng.

Phía sau, Ninh Kim An và Khương Dao Dao vẫn đứng im, ai cũng mang tâm sự riêng.

Không ngờ Khương Điềm còn có một mặt này. Ninh Kim An hoàn toàn không nghĩ đến! Đối đầu mà không chút sợ hãi, ánh mắt kiên định đến đáng sợ.

“Đủ cay… Đây là Khương Điềm mà mình biết sao? Hơi bị thú vị đấy.”

Ánh mắt Ninh Kim An rơi lên người Khương Điềm, khóe môi mỉm cười nhạt.

Khương Dao Dao bắt gặp ánh mắt đó, lòng bàn tay siết chặt lại, mắt cụp xuống che đi cảm xúc.

“Tôi mà để con tiện nhân này dắt mũi á? Muốn chọc tức tôi thì cũng phải nghĩ chiêu hiểm hơn chút đi! Mấy cái trò trẻ con này, ai chẳng biết bịa chuyện!”

Triệu Trì Long vừa nói, vừa đưa tay vuốt tóc Khương Điềm, mặt kề sát lại gần, dáng vẻ dâm đãng đến đáng ghét.

“Nói thật, mấy anh có muốn nếm thử ‘mùi vị gà rừng’ không? Khác biệt lắm đấy! Ha ha ha ha ha ha…”

Anh ta cười càng điên cuồng bao nhiêu, thì lát nữa sẽ càng thảm bấy nhiêu!

Ánh mắt Khương Điềm lúc này lạnh băng, căm ghét cực độ, đáy mắt thoáng qua tia sát khí! Chưa có người đàn ông nào dám lại gần cô đến thế!

Cô bất ngờ tung chân phải, một cú đá thẳng gọn gàng, dứt khoát!

Triệu Trì Long bị đá bay xa hơn ba mét, lăn lộn trên đất, rên rỉ thảm thiết.

Đám công tử choáng váng, đứng đơ như tượng. Chuyện gì vừa xảy ra vậy?! Chỉ thấy một người bay khỏi tầm mắt con nhỏ nhà quê này khỏe vậy sao?!

Khương Điềm bình thản lau cây gậy golf, “Bảo mẹ anh, bà Ngụy Mai, với ba ruột anh, Lý Cương lần sau đừng dày vò ruộng lúa nữa, Nam Thành thiếu gì khách sạn đâu mà…”

“À đúng rồi, chắc giờ Triệu Vệ Quốc đã nhận được kết quả giám định quan hệ cha con rồi đấy. Tôi, chúc anh may mắn nhé!”

Khương Điềm nhếch môi cười lạnh, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.

Lời còn chưa dứt, điện thoại của Triệu Trì Long đổ chuông.

Anh ta gắng gượng ngồi dậy, bấm nghe, đầu dây bên kia vang lên tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ anh ta:

“Con trai à, con đang ở đâu vậy, mau về nhà đi… Ba con phát hiện rồi… ông ấy biết con không phải con ruột của ông ấy… hu hu hu…”

Triệu Trì Long chỉ cảm thấy như sét đánh giữa trời quang, chiếc điện thoại trong tay rơi xuống đất đánh “bộp” một tiếng, ánh mắt đầy khó tin căm hận trừng Khương Điềm.

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Nhất định là cô – con tiện nhân này bịa đặt!”

Triệu Trì Long lúc này như phát điên, gào lên điên cuồng.

Đám công tử phía sau không ai dám lại gần, chỉ biết đứng cách xa vài bước, ánh mắt vừa sợ hãi vừa né tránh.

Khương Dao Dao lúc này bước tới gần Khương Điềm, nhẹ nhàng kéo tay áo cô:

“Chị ơi, đừng giận mà… bọn họ… cũng chỉ là đùa chút thôi, chị đừng để bụng.”

“Dao Dao à, tỉnh táo lại đi. Con nhỏ này đâu phải người tốt gì. Cô nhìn xem nó đánh Triệu thiếu ra nông nỗi gì rồi!”

“Miệng thì độc địa, ra tay lại độc ác, ai biết trong lòng cô ta đen tối thế nào. Cẩn thận cô cũng bị cô ta hại đấy!”

“Cũng chỉ là mèo mù vớ cá rán thôi. Chẳng qua ăn may. Nếu cô ta nói gì cũng đúng, thì còn là con nhà quê gì nữa phải là thần tiên rồi!”

Mấy công tử thì thầm bàn tán, giọng điệu không cam lòng.

Nhưng đứng phía sau bọn họ, Triệu Thanh Huyền lại là người duy nhất hiểu rằng Khương Điềm không hề nói bừa.

Chuyện giữa mẹ anh ta Ngụy Mai và tài xế Lý Cương, ngoài anh ta ra, không ai biết!

Từ nhỏ, Triệu Thanh Huyền đã không được mẹ yêu thương. Vì năm đó vô tình bắt gặp bà ta và Lý Cương làm chuyện mờ ám, anh ta bị coi như cái gai trong mắt bà ta.

Còn ba – Triệu Vệ Quốc – thì từ đầu đến cuối chỉ coi trọng đứa con cả là Triệu Trì Long, cũng bởi Ngụy Mai bên gối không ít lần nói tốt cho con trai mình.

Triệu Thanh Huyền từ nhỏ đến lớn không biết bị đánh mắng bao nhiêu lần, cũng bị anh trai bắt nạt không ít. Có lúc anh ta từng nghi ngờ bản thân không phải con ruột, còn lén đi xét nghiệm ADN, kết quả lại là: con ruột thật.

Nhưng hôm nay, sự thật lại sáng tỏ Triệu Trì Long mới chính là con hoang!

“Mày, thằng em vô dụng! Còn đứng đực ra đó làm gì! Mau tới đỡ tao dậy!”

Triệu Trì Long gào lên từ đằng xa, “Về nhà tao sẽ xử mày sau!”

Triệu Thanh Huyền lúc này mới phản ứng lại, theo phản xạ bước lên đỡ anh ta, hai anh em khập khiễng rời khỏi sân golf.

Màn kịch náo loạn rốt cuộc cũng kết thúc.

Khương Điềm hờ hững, không buồn để tâm đến đám công tử vô dụng kia, xoay người rời khỏi sân, đi thẳng tới phòng tiếp khách VIP.

Sắp tới ở Nam Thành sẽ có một buổi đấu giá tuyệt phẩm hiếm có, cây gậy golf “bảo bối” của cô hoàn toàn có thể mang ra bán đấu giá, tiện thể mua vài món cô thích về sưu tầm chơi.

Không nán lại lâu, Khương Điềm thu dọn gậy golf, giao lại cho cấp dưới, sau đó rời khỏi.

Tối qua ngủ không ngon, phải về nhà ngủ bù một giấc mới được.

Khách sạn thương mại Vân Đoan khách sạn cao cấp bậc nhất Nam Thành, chuyên đón tiếp những nhân vật tai to mặt lớn đến từ khắp thế giới.

Trong phòng Tổng thống, một người đàn ông với mái tóc xám tro nổi bật đang ngồi, gương mặt lạnh như băng.

Dù ngồi trên xe lăn, dáng vẻ yếu ớt, nhưng vẫn không che được khí chất cao quý cùng vẻ đẹp sắc sảo của hắn!

Người đàn ông ấy chính là – Tư Hành, CEO của tập đoàn Vị thị – người giàu nhất châu Y!

Danh tiếng của anh trong giới kinh doanh không ai không biết: tàn nhẫn, thủ đoạn, lạnh lùng.

Tuổi còn trẻ đã tiếp quản Vị thị, đưa tập đoàn phát triển khắp trong và ngoài nước. Những dự án anh chạm tay vào đều phát triển như vũ bão. Ngược lại, doanh nghiệp nào dám đối đầu, chẳng mấy mà tuyên bố phá sản.

Nhiều năm liền đứng đầu bảng Forbes châu Y.

Người trong giới gọi tên anh đều “mặt cắt không còn máu” – chỉ cần nhắc đến cũng khiến người ta run rẩy.

“Tổng giám đôc, người vẫn chưa liên hệ lại ạ. Có cần… thúc giục thêm không?”

Vệ sĩ tên Thiên Thời dè dặt hỏi, sợ chỉ cần nói sai câu là mất đầu như chơi.

“Chuyển tiền đi.”

“Chuyển… bao nhiêu ạ?” – Thiên Thời đưa một tách cà phê lên, run rẩy hỏi.

“50 triệu.” – Người đàn ông nhấp một ngụm cà phê, giọng điệu chậm rãi, nhưng ánh mắt sắc bén vô cùng.

“Tôi muốn xem, người đó có dám nhận hay không!”

“Có… có nhiều quá không? Nhỡ đâu là kẻ lừa đảo thì sao ạ?”

Chuyến đi lần này chỉ có ba người, Tổng giám đốc cố tình giữ kín, không làm kinh động bất kỳ ai ở Nam Thành. Thiên Thời rất lo lắng, từng bước đều phải tính kỹ.

“Hửm?”

Một tiếng hừ nhẹ, như sấm rền trong lòng.

“Vâng! Tôi đi làm ngay!”

Thiên Thời lập tức lui xuống, trong lòng thở phào một hơi. Anh ấy đúng là nhiều chuyện thật… May mà Tổng giám đốc không nổi trận lôi đình!

Giờ chuyện quan trọng nhất là tìm bằng được thần y kia!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc