Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Vừa nãy em gọi ai là chị hả?” Khương San San quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn Khương Dao Dao, ánh mắt hung dữ đến đáng sợ “Chị mới là chị của em! Nhớ cho kỹ! Dám bênh cái thứ nhà quê hạ tiện đó à!”
Lửa giận trong lòng Khương San San bốc lên ngùn ngụt. Cô ta không ngờ Khương Dao Dao con ngốc này lại bênh kẻ thù cướp đi cuộc đời của mình! Sự hận thù dành cho Khương Điềm lại tăng thêm một bậc.
Cuộc đời còn dài, con nhà quê đó sớm muộn cũng sẽ phải trả giá!
Hác Thục Phân thấy con gái Khương San San nổi cơn giận dữ thì không dám nói nhiều, nhẹ giọng xoa dịu:
“San San, Dao Dao còn nhỏ, đầu óc đơn giản, chắc chắn bị con nhỏ nhà quê đó tẩy não rồi. Đừng so đo với con bé làm gì.”
“Nhưng chị San San cũng vừa mới từ trên núi về mà…” Khương Dao Dao nhỏ giọng lầm bầm, không ngờ vẫn bị Khương San San nghe rõ mồn một.
“Chị không muốn nghe em nói lại câu đó lần nào nữa!”
Hác Thục Phân kéo tay Khương Dao Dao ra hiệu cô đừng nói gì thêm. Bà ta cũng hơi ngỡ ngàng trước thái độ hung dữ của cô con gái vừa mới trở về. Rõ ràng hôm qua còn ngoan ngoãn dịu dàng…
Khương Dao Dao thì vẫn một bộ mặt vô tội.
Tại phòng VIP tầng thượng của bệnh viện, trong phòng đứng đầy vệ sĩ thân thủ bất phàm!
Khi Khương Điềm đẩy cửa bước vào liền cảm nhận được ngay luồng nguy hiểm ập đến, không rõ là địch hay bạn. Đầu óc cô lập tức vận hành với tốc độ cao, lập tức nói:
“Ông ơi, cháu đến thăm ông nè!”
Mấy vệ sĩ vạm vỡ lập tức bước tới chặn trước mặt cô.
Cô gái mới bước vào nhìn lạ mặt, nhưng nhan sắc thì quá nổi bật, lại không giống loại người mưu mô.
Làm vệ sĩ bao năm ở thủ đô, họ cũng từng thấy không ít thiên kim tiểu thư, nhưng chẳng ai đẹp bằng cô gái này! Tuy vậy, vẫn phải làm đúng quy trình một người tiến lên cảnh báo:
“Cô gái, cô vào nhầm phòng rồi. Mời cô lập tức rời đi!”
Khương Điềm làm ra vẻ ngây thơ như thỏ trắng, cười tươi vẫy tay:
“Xin lỗi nha, tôi tưởng đây là phòng của ông nội tôi. Bye bye, làm phiền rồi!”
Nói xong liền xoay người, đóng cửa rời đi.
Cái tên Tiêu Thập Nhất Lang kia! Cũng không nói cho mình biết là trong phòng lại có nhiều vệ sĩ như vậy! Trừ lương nó!
Cô siết tay lại thôi thì vật kia, cứ để tùy duyên đi!
Cuối hành lang, một người vừa hay nhìn thấy cảnh Khương Điềm cười rạng rỡ bước ra từ căn phòng đó, lập tức nghi hoặc cô đến đây gặp ai? Lại dụ dỗ được người nào nữa sao?
Bên trong phòng bệnh VIP, ông lão nhà họ Giang ngồi trên sofa, khí thế nghiêm nghị khiến người khác không dám thở mạnh.
“Người vừa nãy là ai?”
“Chủ tịch, chỉ là một cô gái trẻ đến thăm người nhà, đi nhầm phòng.” Vệ sĩ đáp lại đúng sự thật.
Ông ấy gật đầu, trầm giọng dặn:
“Ở Nam Thành này, cẩn trọng vẫn hơn.”
“Rõ!”
Trên giường bệnh, Giang Thịnh Vân chống tay ngồi dậy, cười đùa nói với ông ấy:
“Ông nội à, cháu không sao đâu, chỉ bị thương nhẹ thôi. Ông đừng lo lắng quá. Tay cháu còn giơ lên được nè!”
“Cháu đúng là trong cái rủi có cái may, tay bị thương nặng thế, coi như giữ được mạng là phúc lớn rồi!” Tuy ông cụ ngoài mặt không lộ vẻ đau buồn, nhưng trong lòng thì xót xa từng chút một người bị thương là cháu trai ruột của ông ấy kia mà!
Có thể sống sót sau tai nạn máy bay, đúng là ngàn cân treo sợi tóc!
Nhà họ Giang trước nay làm nhiều việc thiện, chắc là giờ đã được trời ban phúc báo!
“Bác sĩ nói tay cháu bị gãy xương vụn, cần ít nhất ba bốn tháng để phục hồi. Nhớ phải dưỡng thương cẩn thận. Những vết thương ngoài da thì không đáng lo. Trước khi nhập viện đã có người xử lý sơ cứu rồi, bác sĩ bảo sẽ không để lại sẹo.”
“Cái tay này ấy à, cũng may là người đó đã cố định lại giúp cháu, nếu không giờ đã không được như thế này đâu! Chờ cháu hồi phục một chút, chúng ta phải đích thân đến cảm ơn!”
“Ông nói phải lắm.”
Giang Thịnh Vân trầm ngâm. Thì ra tiên nữ mà anh ấy thấy không phải ở trên thiên đường, cũng không phải mơ!
Chỉ lờ mờ nhớ rằng hình như chính cô đã bế anh ấy xuống núi, còn giúp xử lý vết thương nếu ở trong phim thì đúng là một nữ hiệp chính hiệu!
Nhưng ký ức còn lại chẳng rõ ràng gì nữa, lúc đó đầu đau như búa bổ, không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ.
“Tam thiếu gia, chủ tịch khi đang trên đường đã nhận được tin về cậu, suốt đêm không ngủ, giữa đường cũng không nghỉ ngơi, giục tài xế lái xe thẳng một mạch về Nam Thành, đến nơi là vào viện ngay lập tức!”
Thư ký Vương đứng bên cạnh, vừa đưa chén lê hấp đường phèn cho ông cụ vừa nói thêm:
“Chủ tịch bị ho đã hơn nửa năm rồi, các danh y ở Kinh Thành đều đã xem qua, mà vẫn không đỡ. Lại thêm tối qua phải di chuyển vội vã, sáng nay ho còn nặng hơn.”
“Cháu khiến ông phải lo rồi.”
“Cháu mà mau khỏe lại thì ông mới yên tâm nổi! Thư ký Vương, anh cũng vậy, nói mấy chuyện này trước mặt cháu nó làm gì.” – Ông cụ vừa uống lê hấp, vừa trách nhẹ.
“Dạ dạ dạ.” Thư ký Vương vội vã gật đầu.
“Chuyện điều tra đến đâu rồi?” Ông cụ uống hết chén lê, lau miệng hỏi.
“Theo lệnh của ngài, bên ngoài không ai biết thân phận thật của chúng ta.”
“Người của mình đã liên hệ với canh sát Nam Thành. Phía đó phản hồi rằng do sương mù quá dày, trực thăng bay thấp nên mất thăng bằng, va vào cây rồi rơi xuống.”
Ông cụ đặt mạnh chén xuống bàn trà, chống gậy rồng đập xuống nền đất cộp! một tiếng:
“Hoang đường! Vài câu như vậy mà định che đậy chuyện liên quan đến mạng người sao?!”
Trong mắt ông ấy, vụ rơi máy bay này tuyệt đối không đơn giản như tai nạn thông thường.
Sao lại trùng hợp đến thế đúng lúc có tin tức của Tiểu Lục thì tai nạn xảy ra? Là có người cố ý ngăn cản, hay chỉ là trùng hợp?
Phi công đó đã có hơn ba mươi năm kinh nghiệm, từng là lính đặc chủng!
Chính vì xuất thân lính đặc chủng cộng thêm kinh nghiệm bay, Giang Thịnh Vân mới chọn anh ta. Làm sao mà chỉ vì thời tiết sương mù lại có thể mất kiểm soát?
Chắc chắn có điều gì đó chúng ta chưa biết!
“Điều tra cho tôi! Điều tra cho thật kỹ càng!”
“Còn nữa, hãy chăm sóc chu đáo cho gia đình Tiểu Đàm, đừng để họ phải lạnh lòng.”
“Ông ơi, ai chọc ông không vui vậy? Để cháu lôi anh đến đây cho ông phát tiết chút nào.”
Người đẩy cửa bước vào chính là đại thiếu gia nhà họ Giang – Giang Yến Lễ, khí chất nhã nhặn nho nhã, mỗi lần xuất hiện đều khiến không biết bao nhiêu cô gái si mê.
“Cái thằng này đúng là lắm lời!” Ông cụ Giang mỉm cười, chống gậy đứng lên “Cháu đã đến rồi thì ở lại trông thằng ba một lúc, ông đi nghỉ một lát, già rồi, không chịu được giày vò nữa.”
Nói xong liền rời khỏi phòng.
Giang Yến Lễ tiễn ông nội ra cửa, sau đó quay lại phòng bệnh nhìn em trai đang nằm đó, vừa thấy tội vừa thấy buồn cười, chọn một chỗ gần đầu giường ngồi xuống:
“Này, ổn không đó?”
“Anh nhìn em giống không ổn lắm sao? Để em biểu diễn cho xem: rồng bay phượng múa!” Giang Thịnh Vân vung vẩy tay trái một hồi, sau đó dịch người qua một chút “Có điều ‘thương gân động cốt, trăm ngày chưa lành’, sau này anh cả nhớ đối xử tốt với em đấy!”
Thấy em trai còn đùa giỡn được, có vẻ thương thế không quá nghiêm trọng, Giang Yến Lễ cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Em thấy vụ này có gì bất thường không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










