Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau khi thiên kim thật trở về, cả giới thượng lưu kinh thành đều phải quỳ gối! Chương 7: Không Bằng Cái Rắm

Cài Đặt

Chương 7: Không Bằng Cái Rắm

“Chú Lục, cháu muốn đến bệnh viện trực thuộc Đại học Y khoa.”

“Được rồi, cô bé!” Lục Trấn Đình nhìn thấy Khương Điềm thì giọng điệu cũng dịu lại, rồi bắt đầu lải nhải “Lần trước cháu tặng chú nhiều tiền như thế để làm gì chứ?”

“Một cô bé như cháu phải biết tiết kiệm, không được hoang phí! Sau này còn nhiều chỗ phải tiêu tiền nữa đấy! Chú sẽ chuyển lại tiền cho cháu!”

“Tối qua chú không yên tâm, cứ lo cháu nghĩ quẩn, vừa rồi thấy cháu gọi điện, chú mới thở phào nhẹ nhõm.”

“Ồ.” Khương Điềm đáp hờ hững “Cháu nạp tiền hội viên bên chú, quên ghi chú thôi! Bình thường cháu hay đến khu này, sau này lại phải phiền chú đưa đón nhiều.”

Không thể không nói, Khương Điềm thực sự rất hiểu chuyện đời!

Cô biết nếu tặng không tiền cho chú Lục thì theo thông tin cô nắm được, Lục Trấn Đình chắc chắn sẽ không nhận. Nếu cố tình đưa thì lại làm tổn thương lòng tự trọng của ông ấy, ông ấy là người có khí tiết.

Chỉ có đưa đúng phần ông ấy đáng nhận thì ông ấy mới yên tâm mà cầm!

“Ôi, thì ra là vậy, thế thì chú yên tâm rồi!” Lục Trấn Đình hít sâu một hơi, cả người như được trút bỏ gánh nặng, tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn, nụ cười rạng rỡ đến mức như muốn trào ra khỏi khuôn mặt.

“Cô bé, chú nên gọi cháu là gì cho tiện đây?”

“Gọi cháu là Tiểu Điềm được rồi.”

“Tiểu Điềm à, chú cảm thấy từ khi gặp cháu, vận may của chú tốt hẳn lên! Từ hôm qua đến giờ toàn nhận được đơn giá cao, có mấy đơn tiền bằng cả ngày công trước kia của chú rồi!”

“Chú thấy cháu đúng là tiểu phúc tinh của chú đó! Ha ha ha!”

Từ gương chiếu hậu, Khương Điềm thấy trên mặt Lục Trấn Đình tràn đầy hạnh phúc.

Có những người dù cho bao nhiêu cũng không thấy đủ, luôn muốn đòi thêm. Nhưng cũng có những người, chỉ một chút niềm vui nhỏ bé trong cuộc sống đã khiến họ cảm thấy mãn nguyện.

Bản chất con người cũng chỉ đến thế mà thôi!

“Tiểu Điềm à, mấy ngày tới chắc chú không chạy xe được.” Ông ấy ngập ngừng một lát, rồi nói tiếp “Thật không giấu gì cháu, trước lúc cháu gọi điện, chú vừa nhận được một cuộc gọi.”

“Là từ Kinh Thành gọi đến, nói rằng khoa Tim mạch của bệnh viện Phụ Ngoại có thể khám miễn phí cho con gái chú! Cháu không biết đâu, con gái thứ hai của chú bị bệnh tim, đến giờ vẫn chưa được đi học.”

Trong giọng nói của Lục Trấn Đình không giấu nổi chút tiếc nuối và lo lắng.

Khương Điềm mỉm cười: “Cháu nghe nói khoa Tim mạch của bệnh viện Phụ Ngoại ở Kinh Thành là giỏi nhất nước mình đấy. Cháu tin con gái chú sẽ chữa được, biết đâu chẳng mấy mà đi học lại được. Đến lúc đó, chú phải cố gắng kiếm tiền đóng học phí cho em nó nha!”

“Nghe cháu nói vậy, lòng chú thấy nhẹ nhõm hẳn.”

“Vài hôm tới chú cứ tập trung lo chuyện của con gái đi, bên cháu thì khỏi lo, bắt taxi đâu chẳng có, khắp nơi có cả!”

Hai người trò chuyện vui vẻ, chẳng mấy chốc đã đến cổng bệnh viện.

Giang Điềm bước xuống xe, đi vào sảnh bệnh viện, còn chưa bước hẳn vào đã có người gọi giật lại:

“Chị?!”

Giọng của Khương Dao Dao vang lên từ phía sau “Sao chị lại ở đây? Chẳng phải chị đã về núi rồi sao?”

Khương Điềm quay đầu lại, thấy Hác Thục Phân bước xuống từ chiếc xe Bentley, bên cạnh là một cô gái có vẻ ngoài thanh tú, đang khoác tay bà ta cùng đi về phía này.

Chắc hẳn, đó là “thiên kim thật” mới được đưa về nhà họ Khương!

“Tôi đến giải quyết chút việc.” Khương Điềm lễ phép đáp lời. Nếu không phải vì Khương Dao Dao vẫn còn giữ chút lễ độ, thì cô đã rời đi từ sớm rồi.

“Giải quyết chút việc?” Cười chết mất, chẳng phải là không muốn quay về núi nên kiếm cớ bịa ra chuyện, rồi ban ngày ban mặt chạy đến bệnh viện làm gì không biết! Con gái con đứa cũng phải có chút liêm sỉ tự trọng chứ!”

Hác Thục Phân giọng điệu chua chát, đầy mỉa mai, dòm con nhà quê này còn chưa chịu cút về núi, không biết lại đang ủ mưu tính kế gì!

Khương San San đứng bên cạnh, vừa nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của Khương Điềm thì trong lòng lập tức dâng lên sự ghen ghét!

Một mái tóc vàng óng đặc biệt, làn da trắng như sữa, dáng người yểu điệu, làn da đẹp đến mức như vừa tiêm căng bóng, chỉ đứng đó thôi đã như một tiên nữ bước ra từ tranh vẽ!

Mẹ kiếp, sao cái gương mặt xinh đẹp này không mọc trên cổ mình chứ!

Cũng may là con nhỏ đó ăn mặc quê mùa, làm sao so được với mình trong bộ đồ hàng hiệu giới hạn!

Chiếm lấy thân phận thiên kim tiểu thư của cô ta suốt mười tám năm trời, món nợ này nhất định phải tính sổ cho rõ ràng! Khương San San cố giữ cho vẻ mặt mình bình tĩnh, rồi nhìn về phía mẹ: “Mẹ, đây là con gái mà mẹ từng nuôi sao?”

Hác Thục Phân sợ đứa con gái ruột vừa mới tìm về sẽ không vui, liền lập tức phủi sạch quan hệ.

“Con gái gì chứ? Cùng lắm thì chỉ là ở nhờ! Loại thân phận thấp hèn như nó sao xứng làm con gái mẹ! Con gái của Hác Thục Phân mẹ đây phải là con, xinh đẹp, học giỏi, cái gì cũng tốt!”

Hừ, thấp hèn sao? Khóe miệng Khương Điềm khẽ cong lên, không thèm so đo với mấy người này.

“Mẹ, mẹ đừng nói chị như thế. Dù sao chị ấy cũng sống trong nhà mình hơn mười năm rồi.” Khương Dao Dao liếc nhìn Hác Thục Phân, dè dặt lên tiếng.

“Con bé ngu ngốc này, nó không phải chị con!” Hác Thục Phân lập tức lớn tiếng. “Con không thấy nó vừa rồi ngồi cái xe nghèo mạt như thế à?”

“Không có nhà họ Khương chúng ta, nó chẳng là cái thá gì cả!” Bà ta liếc Khương Điềm một cái đầy ghét bỏ.

“Dao Dao, đừng làm mẹ giận.” Khương San San bày ra dáng vẻ tiểu thư, quay sang nhìn Khương Điềm, ngẩng cao đầu lên nói đầy kênh kiệu:

“Dù sao cô cũng sống trong nhà chúng tôi mười tám năm, thấy người lớn mà đến câu chào hỏi lễ phép cũng không có à? Mau xin lỗi mẹ tôi đi!”

Khương San San nhìn Khương Điềm với vẻ mặt khinh thường, nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng với thân phận thiên kim tiểu thư.

Hác Thục Phân thấy con gái ruột vừa về nhà đã ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế thì càng thêm đắc ý, sự kiêu ngạo cũng lộ rõ ra mặt:

“Nó á? Từ trong máu đã là hạ tiện rồi! Đúng là rác rưởi!”

Khương Điềm lười nhìn mấy người này diễn cái trò ưu việt rẻ tiền kia, mình còn có chuyện quan trọng phải làm. Vừa định xoay người rời đi thì bị Khương San San túm lấy cánh tay.

“Nói chuyện với thứ hạ tiện như cô đúng là mệt! Không nghe thấy tôi bảo cô xin lỗi mẹ tôi à!!” Khương San San nắm chặt tay Khương Điềm, mặt đầy ghê tởm.

“Nuôi một con chó còn biết vẫy đuôi khi thấy chủ, mẹ tôi nuôi cô mười mấy năm, sao, ngay cả chó cô cũng không bằng à?!”

Lời này đúng là không thể nghe thêm được nữa!

Khương Điềm dùng cổ tay hất mạnh, thoát khỏi tay Khương San San, tiện tay tát cho cô ta một cái thật mạnh.

“Á a a!!!” Khương San San ôm má hét toáng lên “Đồ nhà quê rẻ tiền, mày dám đánh tao?!”

Hác Thục Phân muốn lao đến bảo vệ con gái thì đã không kịp.

“Ôi chà, xin lỗi nhé, ra tay nhẹ quá rồi! Lo mà giữ cái mồm thối của cô lại, đừng có ngậm c*t mà đi phun bậy!” Khương Điềm thổi thổi mu bàn tay “Tay bẩn rồi!”

Hác Thục Phân thấy con gái cưng bị đánh, lập tức lao đến định tát Khương Điềm, nhưng vừa mới đưa tay ra đã bị cô dùng hai ngón tay kẹp chặt lại, đau đến mức bà ta hét toáng lên.

“Đồ vô giáo dục!”

Khương Điềm chẳng muốn phí thời gian với hai mẹ con này, hất tay Hác Thục Phân ra rồi rời đi không chút do dự.

Khương San San thua ngay từ hiệp đầu, trong lòng âm thầm thề rằng nhất định sẽ không để yên cho con tiện nhân đó!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc