Kiếp trước cậu đã học võ thuật mấy năm trời, lừa mấy đứa trẻ con này còn không phải dễ như trở bàn tay sao.
Trả kiếm gỗ nhỏ cho Hạ Sơ Lãng, Tạ Hoan nói lời cảm ơn: "Cảm ơn kiếm của ngươi nha."
Hạ Sơ Lãng chớp mắt, lại đưa kiếm gỗ nhỏ cho Tạ Hoan, giọng nói mang theo sự sùng bái: "Tạ Hoan, ngươi múa lại một bộ nữa đi, ta vẫn chưa nhìn đủ!"
Kiếm của Tạ Hoan múa đẹp quá, y vẫn muốn xem nữa!
Bọn trẻ xung quanh cũng hùa theo muốn xem Tạ Hoan múa lại lần nữa.
Tạ Hoan vốn không muốn biểu diễn lại đâu, vốn dĩ trẻ con rất tràn đầy năng lượng nhất, dù cậu có biểu diễn lại lần nữa chúng cũng không thấy đủ, vậy chẳng lẽ sau này cậu phải múa kiếm mãi cho đến khi chúng chán mới thôi sao.
Nhưng...
Nhìn ánh mắt sùng bái của đám trẻ xung quanh, Tạ Hoan thừa nhận bản thân có chút bốc đồng.
Cậu đẩy tay Hạ Sơ Lãng ra, lớn tiếng nói: "Kiếm thì không múa nữa, nhưng ta có thể biểu diễn nhào lộn cho ngươi xem."
Bọn trẻ đột nhiên náo nhiệt hẳn lên.
"Nhào lộn! Nhào lộn!"
"Ta muốn xem, ta muốn xem!"
"Tạ Hoan nhào lộn!"
"Nhào lộn có gì khó chứ, ta cũng biết mà."
"Ta muốn xem múa kiếm cơ."
Tiếng hò hét ồn ào lướt qua tai Tạ Hoan, cậu giơ tay ra hiệu mọi người lùi lại một chút.
Hít sâu, tập trung tinh thần.
Tạ Hoan quyết định cho cả đám này một chút kinh ngạc nho nhỏ.
Nhào lộn hai tay, nhào lộn một tay, nhào lộn nghiêng...
Trong tiếng kêu kinh ngạc của bọn trẻ, Tạ Hoan định dùng một cú nhào lộn ngược ra sau để làm một cú kết thúc thật hoàn hảo.
Kết quả vì mùa đông mặc quá dày, không có tay làm điểm tựa, thân hình tròn vo của Tạ Hoan hơi vặn vẹo.
"Bịch" một tiếng ngã xuống đất.
Xong rồi.
Nhân lúc mọi người chưa kịp phản ứng, Tạ Hoan nhanh chóng đứng dậy.
Chưa kịp nghĩ ra lý do để giải thích cho sự cố vừa rồi, một giọng nói khá lạnh lùng nhưng vẫn còn chút giọng điệu trẻ con vang lên trong điện:
"Các ngươi đang làm gì vậy?"
Đám hài tử im lặng một hồi, nhìn nhau không biết nên trả lời thế nào.
Bởi người đến chính là Tam hoàng tử Tiết Thời Yến, hắn cao hơn Tạ Hoan nửa cái đầu, mặc áo khoác gấm lụa thêu chim công màu xanh lam bảo thạch, chân đi ủng hươu đế đen, đầu đội mũ ngọc cài vàng, trước ngực còn đeo khóa bình an bằng vàng ròng, bên hông đeo túi thơm màu trơn lấp lánh, khoác áo choàng da chồn trắng dày dặn.
Hắn khoanh tay trước ngực, khuôn mặt đầy nghiêm nghị, chiếc cằm hơi hếch lên, khí thế nhìn khắp một lượt, ánh mắt lướt qua Tạ Hoan rồi khựng lại một chút.
[Đứa trẻ này ở đâu mà trắng thế, có phải được nặn bằng tuyết không?]
Nắm nắm ngón tay hơi ngứa, Tiết Thời Yến cảm thấy mình rất muốn đến nhéo mặt cục bột tuyết này, xem có mềm như vẻ ngoài không.
Tiểu thái giám đi theo sau Tiết Thời Yến thấy không khí có chút không ổn, vội vàng hòa giải: "Điện hạ, vừa rồi bọn họ chỉ đùa giỡn thôi ạ."
"Biểu đệ!" Hạ Sơ Lãng vui vẻ phá vỡ bầu không khí cứng ngắc, y cầm kiếm gỗ nhỏ chạy đến trước mặt Tiết Thời Yến, chỉ vào Tạ Hoan hứng thú nói: "Vừa rồi ngươi có thấy Tạ Hoan nhào lộn không? Cậu ấy giỏi lắm, không những biết nhào lộn mười mấy vòng, còn biết múa kiếm nữa cơ!"
"Nhào lộn thì có gì giỏi chứ?"
Cháu trai của Thượng thư Lễ bộ, Đỗ Ninh Sinh đứng ra, hắn ta khinh thường liếc nhìn Tạ Hoan: "Cha ta nói mấy cái đó đều là trò xiếc không lên được mặt bàn."
Tạ Hoan hơi nhíu mày, không ngờ một đứa trẻ mới bảy tám tuổi mà đã có quan niệm giai cấp nghiêm trọng như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)







-198627.png&w=640&q=75)




%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



