Đỗ Ninh Sinh nghe Hạ Sơ Lãng nói vậy thì lập tức không vui, hắn ta muốn cãi lại: "Tạ Hoan nhào lộn còn bị ngã sấp mặt, có gì hay mà xem?"
Hạ Sơ Lãng không phục, lớn tiếng hét vào mặt Đỗ Ninh Sinh: "Dù sao cũng đẹp hơn chữ của ngươi!"
Thấy hai đứa trẻ này sắp cãi nhau, Tạ Hoan cũng không muốn gây chú ý với Tiết Thời Yến, cậu vội vàng khoát tay từ chối khéo: "Ta đã hết sức rồi, không nhào lộn được nữa đâu."
Nói xong, cậu ngại ngùng cười với Tiết Thời Yến: "Thật xin lỗi Tam điện hạ."
Từ lúc Đỗ Ninh Sinh lên tiếng, ánh mắt Tiết Thời Yến vẫn luôn dừng trên khuôn mặt của Tạ Hoan, lúc này thấy người lên tiếng, hắn mới chậm rãi hỏi: "Ngươi tên là Tạ Hoan sao? Phụ thân ngươi là ai?"
Tạ Hoan không biết Tiết Thời Yến có ý gì, nhất thời không trả lời, cung nữ vừa nãy chăm sóc Tạ Hoan thấy vậy vội vàng nói: "Bẩm điện hạ, phụ thân của Tạ tiểu công tử là Thị lang Hộ bộ Tạ Như Liễm, Tạ đại nhân."
Không biết Tiết Thời Yến đang nghĩ gì, hắn đảo mắt nhìn Tạ Hoan, lại nhíu mày nhìn đám trẻ con trong Hoa Dương Điện, hắn dặn dò tiểu thái giám: "Liễu Tuyền, dẫn Tạ Hoan đi theo ta."
Tạ Hoan nhìn bóng lưng Tiết Thời Yến với vẻ mặt ngơ ngác, sao lại muốn đi cùng cậu?
Hạ Sơ Lãng đuổi theo kéo tay áo Tiết Thời Yến, bĩu môi phàn nàn: "Biểu đệ, đệ đưa Tạ Hoan đi đâu vậy, ta cũng muốn đi."
"Không được." Tiết Thời Yến giật tay áo về, nghiêm túc từ chối: "Ngươi tự đi chơi chỗ khác đi."
Hạ Sơ Lãng đương nhiên không đồng ý, y ngồi phịch xuống đất ăn vạ: “Ta không chịu, ta muốn đi cùng đệ cơ!"
"Mặc Họa" Tiết Thời Yến bảo cung nữ thân cận kéo Hạ Sơ Lãng dậy: "Nếu Hạ Sơ Lãng còn làm ầm ĩ, ngươi cứ đến tìm cữu cữu là được."
Nghe nói Mặc Họa muốn đi tìm phụ thân mình, Hạ Sơ Lãng vội vàng bò dậy khỏi đất, y cũng không dám ăn vạ nữa, chỉ dùng ánh mắt lên án nhìn chằm chằm Tiết Thời Yến.
Phụ thân y xuống tay rất tàn nhẫn.
Biểu đệ lòng dạ thật ác độc!
Tiết Thời Yến không mấy quan tâm, hắn liếc thấy Tạ Hoan vẫn đứng yên bất động thì nhíu mày trừng mắt nhìn Liễu Tuyền đang ngây người kéo Tạ Hoan, bất mãn nói: "Còn không mau dẫn người đến đây."
"Điện hạ bớt giận, nô tài đến ngay." Liễu Tuyền khom lưng, kéo tay nhỏ của Tạ Hoan dỗ dành: "Tạ tiểu công tử đi theo nô tài, Tam điện hạ có lời muốn nói với ngài."
Bất đắc dĩ Tạ Hoan không thể để Tam hoàng tử mất mặt trước đám hài tử như vậy, cậu chỉ có thể đi theo.
Còn Đỗ Ninh Sinh bị Tiết Thời Yến phớt lờ thì tức giận dậm chân, bất mãn trừng mắt nhìn theo bóng lưng Tạ Hoan, ánh mắt như dao găm hận không thể đâm thủng lưng Tạ Hoan.
Tạ Hoan đi theo sau Tiết Thời Yến, được Liễu Tuyền dắt tay chậm rãi đến một căn phòng, trước mắt là một cây san hô đỏ, trong phòng thoang thoảng mùi hương trầm, trên sàn trải thảm nhung da hổ, trên giá gỗ bày những món đồ trang trí chạm khắc kỳ lân, còn có cây đào bằng vàng bạc mang ý nghĩa cát tường.
Tiết Thời Yến vòng qua bình phong chạm bằng ngọc bích, hắn vén tấm rèm châu lên, ngồi trên mép giường gỗ tử đàn, vẫy tay với Tạ Hoan: "Ngươi lại đây."
"Điện hạ." Tạ Hoan nghe lời đi đến trước mặt Tiết Thời Yến, cậu cúi đầu cố ý tỏ ra ngoan ngoãn.
Tiết Thời Yến nhin đứa trẻ ngoan ngoãn trước mặt này, đôi mắt đen láy đảo quanh, hắn đột nhiên đưa tay đặt lên má trái cậu.
Ngón tay vừa chạm vào đã cảm nhận được cảm giác ấm áp mềm mại, Tiết Thời Yến không nhịn được nhéo nhéo.
Mềm, mềm quá.
Tiết Thời Yến mở to mắt, không nhịn được đặt nốt bàn tay còn lại lên, hai tay cùng nhéo hai má Tạ Hoan.
Tạ Hoan: …
Nhóc con, hơi bị quá đáng rồi đó nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








