Thái giám, cung nữ hầu hạ hắn trong sáu năm qua đã thay đổi không biết bao nhiêu lần.
Cảnh Hựu Đế lười đau đầu chuyện chọn người, nên dứt khoát nhân dịp tổ chức tiệc sinh thần này để các đại thần đưa con trai trạc tuổi đến đây, cho Tiết Thời Yến tự chọn một thư đồng hợp ý.
Các đại thần vốn tính toán chi li đương nhiên sẽ vui vẻ đưa nhi tử của mình đến lộ mặt, nếu được lọt vào mắt xanh của Tam hoàng tử thì coi như lời lớn rồi.
Tạ Như Liễm đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
"Lát nữa vào điện phải cẩn thận lời nói. Tam điện hạ bảo con làm gì thì làm đó, hiểu chưa?" Ông ta cúi người dặn dò Tạ Hoan.
Hôm nay vào triều, Tạ Như Liễm đặc biệt phái người chuẩn bị cho Tạ Hoan thật xinh đẹp, trên người cậu mặc áo khoác ngắn thêu hoa tường vân màu đỏ son, bên dưới mặc quần bông màu đen, chân đi ủng bông nhỏ màu đỏ, bên ngoài còn khoác áo choàng nhỏ thêu cành hoa mai đỏ.
Tạ Như Liễm thấy nhi tử mình tràn đầy nhiệt huyết như vậy, rất hài lòng gật đầu, ra hiệu với cậu: "Đi đi, lát nữa tiệc sinh thần bắt đầu, cung nữ sẽ đưa con đến Trường Nguyên Điện, phụ thân đợi con ở đó."
"Vâng ạ."
Tạ Hoan sớm đã không muốn ở cùng tra phụ thân rồi, bước chân nhỏ chạy thật nhanh, cung nữ hầu hạ suýt chút nữa không đuổi kịp bước chân cậu.
Để nhi tử mình tìm được một thư đồng vừa ý, Cảnh Hựu Đế cố ý để các đại thần vào cung trước khi tiệc sinh thần bắt đầu, để bọn trẻ chơi đùa ở Hoa Dương Điện trước coi như kéo gần tình cảm, tiện thể để Tiết Thời Yến quan sát kỹ bọn trẻ hơn.
"Tạ tiểu công tử, chậm một chút." Cung nữ kéo tay Tạ Hoan, nhỏ giọng khuyên nhủ: "Lát nữa người mà va phải Tam điện hạ thì không hay đâu."
Ra khỏi tầm mắt của tra phụ thân rồi, Tạ Hoan cũng không cần vội vã nữa, cậu ngoan ngoãn để cung nữ dẫn đến Hoa Dương Điện.
Chức quan của Tạ Như Liễm ở kinh thành không cao, nơi ở cách hoàng cung hơi xa nên đến muộn hơn chút.
Khi Tạ Hoan tiến vào, Hoa Dương Điện đã có gần hai mươi đứa trẻ, đứa nào đứa nấy đều mặc gấm vóc lụa là, túm năm tụm bảy ở một chỗ ăn uống, chơi kiếm gỗ.
Cả Hoa Dương Điện giống như một công viên giải trí trẻ em cỡ lớn.
Thật ồn ào.
Tạ Hoan nhíu mày, cảm thấy mình chẳng qua là từ một cái hố đến một cái hố khác.
Trong Hoa Dương Điện có rất nhiều than lửa, đều là loại than ngân ti, nên dù có đốt mười mấy lò than cũng không thấy khói.
Cung nữ cởi áo choàng nhỏ của Tạ Hoan ra đem đi cất kỹ, vì sợ cậu buồn chán, nàng lập tức chỉ vào tiểu mập mạp đang cầm kiếm gỗ nhỏ múa may quay cuồng hỏi: "Đó là Tam công tử Hạ Sơ Lãng của phủ tướng quân, Tạ tiểu công tử có muốn đến chơi cùng ngài ấy không?"
Nhìn tiểu mập mạp múa một bộ kiếm pháp lung tung rối loạn, mấy hài tử nhỏ xung quanh còn vui vẻ tâng bốc y "múa đẹp quá!", "Giỏi quá đi!"…
Tạ Hoan lắc đầu từ chối khéo: "Thôi, ta không quen bọn họ."
Đùa gì vậy, tuổi thật của cậu đã mười tám rồi, đâu có chơi được với đám nhóc con ngây thơ này.
Một lát sau…
Tạ Hoan cầm kiếm gỗ nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc đứng giữa đại điện, cậu ra tay như gió, múa một bộ kiếm chiêu đẹp mắt.
Đám hài tử đang chuyên tâm ăn uống, trò chuyện đều bị thu hút đến vây quanh Tạ Hoan, thỉnh thoảng phát ra tiếng khen "Oa!" "Giỏi quá!".
Cổ tay xoay chuyển vung ra một đường kiếm hoa hoàn mỹ, cậu nín thở thu người lại.
"Oa, giỏi quá!"
"Ta muốn học, ta muốn học."
"Hạ Sơ Lãng, kiếm pháp này còn đẹp hơn của ngươi kìa."
Tạ Hoan hơi nhếch cằm nhỏ đứng giữa đám đông, trong lòng đầy đắc ý.
Hà hà, đùa gì vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
