Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đường coi như quen thuộc, huống chi, ban ngày ban mặt, Bùi Vĩnh Thành phần lớn đều là ở trong viện của mình tỉnh rượu, không thường ra ngoài.
Nghĩ đến đây, Hương Ngưng đang muốn thở phào nhẹ nhõm, liền bị người từ phía sau ôm lấy.
Hơi rượu vẩn đục rơi trên tóc nàng, sau đó thổi vào cổ áo, vòng ra phía trước, chui vào trong mũi.
"Hương Ngưng, ở Mặc Tùng uyển chịu sự ghẻ lạnh rồi nhỉ."
"Tính tình như thế của Đại ca, có thể giữ ngươi lại, nghĩ đến ngày đó, ngươi nhất định hầu hạ y rất là thoải mái."
Giọng nói Bùi Vĩnh Thành truyền đến, Hương Ngưng cả người ngẩn ra tại chỗ, nhưng nàng rất nhanh phản ứng lại, trực tiếp rút con dao nhỏ trong tay đâm về phía sau.
Hắn tuy say, nhưng phản ứng lại một chút nào cũng không chậm, trực tiếp nắm lấy cổ tay Hương Ngưng, đè người lên đá giả sơn.
Hai tay Hương Ngưng bị Bùi Vĩnh Thành giơ lên quá đỉnh đầu, hắn nhìn nàng, cười một cái.
"Mập lên rồi, đầy đặn rồi, cũng đẹp hơn rồi."
Bùi Vĩnh Thành nhếch môi cười rộ lên, nói xong liền muốn sáp lại gần.
Thịt không ăn được vào miệng, xác thực thơm, Bùi Vĩnh Thành chính là tính tình như vậy.
Càng là không chiếm được, càng là không gặp được, hắn lại càng nhớ thương, càng muốn gặm lên nếm thử mùi vị.
Tay Hương Ngưng bị hắn giữ lấy, miệng cũng bị Bùi Vĩnh Thành bịt lại.
Vị trí hòn giả sơn này còn thập phần ẩn nấp, cũng không biết Bùi Vĩnh Thành đợi ở chỗ này bao lâu.
Nàng nuốt nước miếng một cái, để trái tim đang đập cuồng loạn của mình trấn định lại, nhân lúc Bùi Vĩnh Thành tới gần, trực tiếp nhấc chân đá vào bên dưới.
Bùi Vĩnh Thành đau đớn, tay buông lỏng chút ít.
Hương Ngưng dùng hết sức lực toàn thân, trực tiếp đẩy hắn ra, chạy về phía bên ngoài.
Nàng thậm chí ngay cả kêu cứu cũng không dám.
Bùi Vĩnh Thành là Tứ thiếu gia của Bùi phủ, lại là tâm can bảo bối của Nhị phu nhân.
Cho dù nàng hiện giờ là nha hoàn bên cạnh Bùi Yến Chi, để bảo toàn danh tiếng Bùi phủ, cũng chỉ sẽ nói là nàng quyến rũ Bùi Vĩnh Thành.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Hương Ngưng không dám quay đầu lại, mãi đến khi đâm vào một người.
Tay nàng bám lấy cánh tay người nọ, từ trong lòng y ngẩng đầu.
Nam nhân cốt tướng ưu việt, lộ ra khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, trong đôi mắt rũ xuống, mang theo vài phần cảm xúc nhìn không thấu.
"Gia..."
Nhìn thấy Bùi Yến Chi, Hương Ngưng đột nhiên liền thở phào nhẹ nhõm.
Nàng và Bùi Yến Chi quả thật là có duyên.
Bùi Vĩnh Thành vừa rồi còn khí thế kiêu ngạo sau khi nhìn thấy Bùi Yến Chi, tựa như chuột thấy mèo, lập tức liền im hơi lặng tiếng.
"Đại, Đại ca."
"Làm sao, người cả một viện còn không hầu hạ nổi đệ?"
Khi hai người nói chuyện, tâm tư Hương Ngưng xoay chuyển mấy vòng, trực tiếp vươn tay ôm lấy Bùi Yến Chi, nghẹn ngào mở miệng.
"Cầu Gia thương xót nô tỳ, đừng đưa nô tỳ cho Tứ thiếu gia."
Mỹ nhân rơi lệ, tự nhiên khiến người ta thương tiếc, huống chi, bộ dáng chật vật của nàng hiện giờ, ngược lại là tỏ vẻ, đáng thương lại đáng yêu.
Dáng vẻ nàng khóc, so với khi cười thì đẹp hơn nhiều.
Hương Ngưng ôm lấy Bùi Yến Chi xong, ngẩng đầu vừa vặn, lộ ra đôi mắt đẫm lệ mông lung. Trước khi Bùi Yến Chi đẩy nàng ra, nàng giống như một con mèo ngoan ngoãn nịnh nọt, cọ cọ trong lòng y.
"Tứ thiếu gia nói, nô tỳ không được Đại thiếu gia sủng ái, chi bằng trực tiếp xin Đại thiếu gia đưa nô tỳ cho ngài ấy làm nha hoàn."
Dứt lời, Hương Ngưng thút thít một tiếng, tràn đầy ỷ lại nhìn về phía Bùi Yến Chi.
Hiện giờ tình cảnh này, nàng chỉ có để Bùi Yến Chi ngay trước mặt Bùi Vĩnh Thành bảo vệ nàng,
Để Bùi Vĩnh Thành biết, trong mắt Bùi Yến Chi, có nàng.
Nghĩ đến đây, Hương Ngưng rút tay mình về, ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng chợt rời đi.
Không biết vì sao, Bùi Yến Chi lại cảm thấy có vài phần không vui.
Không đợi y mở miệng, Hương Ngưng kéo tay áo Bùi Yến Chi, nhẹ nhàng lắc lắc, dùng một bàn tay khác lau nước mắt.
"Tứ thiếu gia còn nói, còn nói nô tỳ, mập lên, đầy đặn, cũng càng..."
Nửa câu sau, Hương Ngưng không nói hết, chỉ kéo dài âm cuối của lời này, để lại không gian cho người ta mơ màng.
Quả nhiên, ánh mắt Bùi Yến Chi nhìn về phía Bùi Vĩnh Thành, đều sắp ngưng tụ thành từng con dao rồi.
Bùi Vĩnh Thành nghe lời này, rượu lập tức tỉnh hơn một nửa, mở to mắt, sau đó vội vàng giải thích: "Không, không không phải, Đại ca huynh đừng nghe nó nói bậy."
Con nha đầu chết tiệt này, là muốn hại chết hắn sao?
"Đệ, đệ chính là khen nó đẹp mắt, Đại ca thật có mắt nhìn."
Vừa nói, Bùi Vĩnh Thành liền muốn bỏ của chạy lấy người.
Hôm nay hắn chính là tính chuẩn thời gian, biết giờ này Bùi Yến Chi không ở nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)