Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng ta hầu hạ Bùi Yến Chi lâu như vậy, tự cho là rõ ràng tính khí bản chất của y nhất.
Y không thích nô tỳ tự chủ trương, nhưng Thanh Trúc, đã không đợi được lâu như vậy nữa rồi.
Sau khi đi qua cửa viện thứ hai, Thanh Trúc giẫm lên cầu gỗ, đến Thanh Dật cư.
Nơi này là chỗ ở của Bùi Yến Chi, ngoại trừ Thành Hoa, chỉ có nàng ta có thể đi vào.
Cho nên Thanh Trúc cảm thấy, bản thân ở trong lòng Bùi Yến Chi, là có một vị trí nhỏ.
"Gia."
Nàng ta đứng ở cửa gọi một tiếng, bên trong truyền đến giọng nói của Bùi Yến Chi, bảo nàng ta đi vào.
Thanh Trúc đẩy cửa đi vào, Bùi Yến Chi đang thay quần áo, quan phục màu đỏ bị cởi ra, lộ ra trung y bên trong.
Cách lớp y phục kia, Thanh Trúc dường như đều có thể nhìn trộm thấy da thịt trong đó, nhất định cũng là tinh tráng hữu lực.
"Nô tỳ tới giúp Gia thay quần áo ạ."
Thanh Trúc buông khay trong tay xuống, đang muốn tiến lên, liền thấy Bùi Yến Chi nghiêng người nhìn về phía nàng ta.
"Quy củ Mặc Tùng uyển, quên rồi?"
Nghe thấy câu này, sắc mặt Thanh Trúc lập tức trắng bệch, sau đó quỳ xuống.
Nàng ta vừa phục người, vạt áo kéo ra liền đem nửa đoạn cổ thiên nga thon dài lại xinh đẹp kia lộ ra.
Ngược lại là khiến Bùi Yến Chi nhớ tới, đêm Lan Huy các kia, cảnh tượng Hương Ngưng thấp giọng cầu xin tha thứ.
"Nô tỳ vượt quyền, còn xin Gia trách phạt."
Giọng nói của Thanh Trúc gọi lại suy nghĩ của Bùi Yến Chi, y thu hồi tầm mắt, bảo nàng ta đi ra ngoài.
Nghe vậy Thanh Trúc tuy rằng không cam lòng, lại cũng chỉ có thể lui ra ngoài.
Nàng ta đương nhiên biết quy củ Mặc Tùng uyển, trong Thanh Dật cư của Bùi Yến Chi, nàng ta chỉ có thể làm chút việc bưng trà rót nước.
Thay quần áo cho y, hoặc là lại bước vào một bước, hầu hạ bút mực, đều là không được cho phép.
Bùi Yến Chi, chưa bao giờ thích có người quá mức can thiệp chuyện của y.
Thanh Trúc cắn môi, đứng ở ngoài Thanh Dật cư, hốc mắt đỏ lên chút ít.
Nàng ta cho rằng, bằng vào mỹ mạo của mình, ít nhiều cũng có thể đứng vững gót chân bên cạnh Bùi Yến Chi.
Nàng ta cũng không hy vọng xa vời trở thành chính thê của y, chỉ cần có thể hầu hạ ở bên cạnh y, Thanh Trúc đều là nguyện ý.
Nhưng Bùi Yến Chi đối đãi nàng ta, cũng chẳng qua chỉ là nhiều hơn một phần đáng thương, đặc biệt tựa như bố thí.
Đợi sau khi Thành Hoa trở về, nhìn đôi mắt khóc đỏ của Thanh Trúc, ánh mắt lãnh đạm, đi vào trong Thanh Dật cư.
"Gia, manh mối đứt rồi, người của chúng ta đuổi theo, chỉ còn lại một đống thi thể cháy đen."
Thành Hoa đặt khăn lụa trong tay lên bàn sách, sau đó vươn tay rót cho Bùi Yến Chi một chén nước trà.
"Người thiếu không?"
"Tra qua rồi, thiếu mất người quan trọng nhất kia, Viên Khai Minh."
Thành Hoa đưa chén trà vào trong tay Bùi Yến Chi.
Bùi Yến Chi nghe câu này, đôi mắt khẽ nâng: "Hắn chạy không xa, cứ ở Lăng An tra."
Được câu phân phó này, Thành Hoa ứng xuống.
Hai chủ tớ nói xong chuyện, Thành Hoa liền rời đi, mà trong miệng Bùi Yến Chi, từ đầu đến cuối đều không nhắc tới Hương Ngưng.
Mà Tiểu Ngũ từ sau khi bị Thành Hoa đánh một trận kia, ở trong phòng dưỡng thương non nửa tháng.
Không còn hắn nhằm vào, ngày tháng của Hương Ngưng cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn rất nhiều.
Hôm nay lão ma ma của Mặc Tùng uyển bảo Hương Ngưng đi phòng bếp nhỏ lấy chút hoa quả tươi và thức ăn.
Nói là hôm nay Đại thiếu gia muốn hồi phủ dùng cơm.
Bùi Yến Chi nhậm chức Đại Lý Tự khanh hơn hai năm nay, rất ít về nhà, hoặc là ở bên ngoài tra án, hoặc là đêm ngủ lại Đại Lý Tự. Cũng mấy tháng trước, Lão phu nhân Bùi phủ bệnh một trận, y mới bắt đầu chậm rãi trở về.
Loại ngày về nhà dùng cơm này, quả thật là ít lại càng ít.
Nghe đầu bếp nữ nói, Hương Ngưng cũng không tiện cự tuyệt.
Nàng tuy rằng không làm việc ở phòng bếp, nhưng đầu bếp nữ ở đây thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chuyện giúp đỡ, có đôi khi đều sẽ trộm để lại cho nàng một ít đồ ăn ngon.
Tới Mặc Tùng uyển chưa đến một tháng, Hương Ngưng đều cảm giác mình mập lên rồi.
"Ta đi ngay đây."
Nàng lặng lẽ cất con dao nhỏ trong tay đi, xách giỏ rau đi đến phòng bếp lớn trong phủ lấy đồ.
Bùi phủ rất lớn, nghe nói trạch tử này trước kia là nơi ở của một vị Vương gia.
Bởi vì tổ tiên Bùi gia có công tích, Hoàng đế ban cho Bùi gia ở.
Hương Ngưng trước kia hầu hạ ở Quỳnh Hoa viện, có đôi khi cũng sẽ đi phòng bếp lớn giúp đỡ Đại phu nhân lấy chút đồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)