Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt Chương 10: Ta Nào Có!

Cài Đặt

Chương 10: Ta Nào Có!

Ai ngờ vận khí Hương Ngưng tốt như vậy, lần nào cũng có thể đụng phải Bùi Yến Chi.

"Thế nhưng Tứ thiếu gia còn, còn muốn khinh bạc nô tỳ, nếu không phải nô tỳ liều mạng giãy thoát, suýt chút nữa đều mất đi trong sạch, nô tỳ thân tiện tịch, tự nhiên không tôn quý bằng Tứ thiếu gia, nhưng nô tỳ hiện giờ là người của Đại thiếu gia, ngài làm như vậy, chẳng phải là không để Đại thiếu gia vào mắt?"

Khóe mắt Hương Ngưng liếc thấy động tác muốn rời đi của Bùi Vĩnh Thành, vội vàng lần nữa kéo tay áo Bùi Yến Chi.

Nàng dán đầu qua, nức nở một tiếng, tỏ ra vô cùng tủi thân.

"Ta nào có!"

Bùi Vĩnh Thành nghe Hương Ngưng câu này nối tiếp câu kia muốn đưa hắn xuống địa ngục, chỉ thiếu nước quỳ xuống cho nàng cầu một câu cô nãi nãi đừng nói nữa.

Nếu để nương hắn biết, hắn vươn tay đến viện của Đại ca, cho dù đánh gãy chân hắn, nương hắn cũng làm ra được.

Thành Hoa từ sau lưng Bùi Yến Chi đi tới, làm ra tư thế mời với Bùi Vĩnh Thành.

Bùi Vĩnh Thành lòng như tro tàn, sau khi hành lễ với Bùi Yến Chi, đi theo Thành Hoa.

Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng dần đi xa, Hương Ngưng thở phào nhẹ nhõm, đang chuẩn bị rời khỏi lồng ngực Bùi Yến Chi.

Y đột nhiên ra tay, bóp lấy cổ Hương Ngưng.

Sự kiềm chế đột ngột buộc nàng chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Bùi Yến Chi.

Đây là lần thứ ba Hương Ngưng đường đường chính chính đối diện với con ngươi của Bùi Yến Chi.

Đó là một đôi mắt không chứa tình cảm, thanh lãnh như sương tuyết, giống như thanh kiếm sắp sửa ra khỏi vỏ vậy.

"Ngươi rất thông minh, biết lợi dụng ta ra tay để hoàn toàn thoát khỏi Bùi Vĩnh Thành."

Trên tay Bùi Yến Chi đeo hộ giáp bằng bạc, lực đạo siết chặt khiến cạnh sắc bén của hộ giáp suýt chút nữa rạch rách cần cổ non mịn của Hương Ngưng.

"Gia, ngài, ngài đang nói cái gì?"

Hương Ngưng nhíu mày, gian nan nhả ra một câu.

Bên cạnh nàng có thể lợi dụng chỉ có Bùi Yến Chi, không lợi dụng y, nàng lợi dụng ai?

"Hương Ngưng, ta không thích tâm cơ nhỏ nhen của ngươi."

Trên mặt Bùi Yến Chi vẫn như cũ nhàn nhạt, nhìn không ra vui buồn hay giận hờn nào.

Lực đạo dưới tay chỉ tăng không giảm, một khắc kia, Hương Ngưng biết, y là thật sự động sát tâm với nàng.

Từ đêm ở Lan Huy các, trong lòng Bùi Yến Chi, nàng liền chỉ là một nha hoàn vì leo giường không từ thủ đoạn. Mà nàng vì ở lại, cũng không giải thích thêm cái gì.

Lại đến hôm nay nàng mượn tay Bùi Yến Chi, chặt đứt mọi ý niệm của Bùi Vĩnh Thành.

Sợ là trong lòng Bùi Yến Chi, nàng chính là một nữ nhân tâm cơ triệt đầu triệt đuôi.

Cảm giác hít thở không thông khiến Hương Ngưng cảm thấy trong đầu mình lóe lên một mảnh trắng xóa, nàng vươn tay, nắm lấy tay áo Bùi Yến Chi.

"Nhưng lòng nô tỳ duyệt Đại thiếu gia, chẳng lẽ, cũng, cũng có lỗi sao?"

Hương Ngưng nhắm mắt, nước mắt đọng đầy trong hốc mắt giống như chuỗi hạt đứt dây, nhỏ xuống trên tay Bùi Yến Chi.

Khi nàng khóc, chưa bao giờ há miệng gào khóc, chỉ là mím môi, đôi mắt quật cường mà lại khó chịu nhìn y.

Khóc như hoa lê trong mưa, nước mắt rơi lã chã.

Bùi Yến Chi nhìn chằm chằm nàng, lúc này mới thu tay về.

Dù là đã gặp qua quá nhiều nước mắt ở Đại Lý Tự, nhưng nước mắt hôm nay lại khiến Bùi Yến Chi cảm thấy có loại cảm giác nóng rực không tên.

Giống như nước sôi bị lửa đun nóng, tí tách tí tách, khiến mu bàn tay y đều bị bỏng.

"Cho dù Đại thiếu gia không tin, nhưng nô tỳ vẫn phải giải thích, Lan Huy các hôm đó, nô tỳ là bị Tứ thiếu gia chuốc thuốc, vô ý xông vào."

"Nô tỳ vào phủ ba năm, từ lần đầu tiên nhìn thấy Đại thiếu gia đã thầm trao trái tim mình, nhưng Đại thiếu gia là tùng hạc trên trời, nô tỳ chẳng qua chỉ là một nô tỳ thấp hèn nào dám trèo cao."

Hương Ngưng quỳ trên mặt đất, cả người vẫn còn hơi lơ mơ.

Nhưng hôm nay nếu nàng không xóa bỏ nghi ngờ của Bùi Yến Chi, nói không chừng, trở lại Mặc Tùng Uyển nàng sẽ bị đuổi ra ngoài.

Nàng đã hoàn toàn đắc tội Bùi Vĩnh Thành, rời khỏi Mặc Tùng uyển, khó thoát cái chết.

"Nô tỳ không cầu Gia có thể nhìn nô tỳ thêm một cái, chỉ cầu Gia nể tình nô tỳ một mảnh trung tâm, thương xót nô tỳ đừng đưa nô tỳ cho người khác."

Một tràng lời này của Hương Ngưng nói xong, bản thân đều sắp bị ghê tởm chết rồi.

Giống như Bùi Yến Chi loại thế gia công tử thanh cao này, bị một nô tỳ nói tâm duyệt, trong lòng không biết chừng chán ghét bao nhiêu.

Nhưng Hương Ngưng muốn, cũng chỉ là một sự che chở, chỉ thế mà thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc