Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng tiếp tục tích cóp bạc của nàng, đợi đến khi tích đủ bạc, cầu y nể tình đã từng hầu hạ y, trả lại văn tự bán mình cho nàng.
Đến lúc đó nàng mang theo bạc đi đến một nơi không ai quen biết, tiêu tiêu sái sái mà sống.
So với làm nô tỳ, làm thiếp thất, Hương Ngưng càng muốn tự do, cuộc sống không cần nhìn sắc mặt người khác.
Người ta cả đời này vội vội vàng vàng, chi bằng tùy tâm sở dục.
Nghĩ đến đây, trên mặt Hương Ngưng lộ ra vài phần ý cười, chỉ là còn chưa đợi nàng đứng dậy, liền nghe thấy cửa truyền đến một trận ồn ào.
"Liêu ma ma, cái con Hương Ngưng này, một đêm không về, nô tỳ vừa rồi còn nhìn thấy trên người nàng có loại vết tích đó, loại nha hoàn không biết kiểm điểm này, bà cần phải trừng phạt thật tốt."
Phương Nhi kéo Liêu ma ma bên cạnh Đại phu nhân, đắc ý dào dạt nhìn Hương Ngưng.
Hai người cùng lúc vào phủ, nhưng ả ta lại chỉ có thể làm nha hoàn quét tước mạt hạng nhất.
Nhưng Hương Ngưng vừa vào phủ đã có thể đến bên cạnh Đại phu nhân hầu hạ, còn bị Tứ thiếu gia chạy theo.
Hiện giờ coi như để ả bắt được nhược điểm rồi, cái đồ lẳng lơ không biết xấu hổ, lần này ả nhất định phải khiến nó bị đuổi ra ngoài mới được.
Ả ta hất hàm sai khiến nói: "Hương Ngưng, nếu như bây giờ ngươi nói ra gian phu kia, có khi còn có thể bớt chịu một trận đòn."
"Còn không mau nói, tên gian phu kia ở đâu?"
Khi Phương Nhi nói chuyện, tay còn véo lấy mặt Hương Ngưng.
Nhìn khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn như vắt ra nước này của Hương Ngưng, ả ta hận không thể dùng móng tay cào nát khuôn mặt này.
Ả ta không tin Hương Ngưng mất đi khuôn mặt này, còn có thể đi quyến rũ người khác.
Bất quá, cũng không quan trọng nữa, ả và người tư thông, mất đi sự trong sạch, Bùi phủ tuyệt đối không dung tha ả.
Trên mặt Phương Nhi mang theo ý cười, hất mặt Hương Ngưng ra.
Liêu ma ma với tư cách là quản sự ma ma của Bùi phủ, lại là người hầu hạ trước mặt Đại phu nhân.
Mệnh lệnh của bà ta, đó chính là mệnh lệnh của Đại phu nhân.
Cho nên mấy bà tử làm việc nặng lôi Hương Ngưng ra khỏi cái viện này.
Miệng Hương Ngưng bị bịt lại, không giải thích được một câu, xem ra trận đòn hôm nay, là không tránh khỏi rồi.
Nàng cũng không hy vọng xa vời Bùi Yến Chi có thể tới cứu nàng, vẫn là nghĩ trước xem lát nữa nếu có thể sống sót, nàng phải giải thích thế nào.
Bùi phủ dùng thủ đoạn trừng phạt hạ nhân có rất nhiều, Liêu ma ma trực tiếp cho Hương Ngưng trượng hình.
Gậy thô đánh xuống, nàng đều cảm giác mình hai mắt tối sầm sắp ngất đi.
Vào khoảnh khắc gậy thứ hai sắp rơi xuống, Hương Ngưng nghe thấy giọng nói của một người.
"Liêu ma ma."
Nghe thấy giọng nói này, Hương Ngưng chậm rãi thở hắt ra một hơi.
"Thành Hoa? Là Đại thiếu gia có gì phân phó sao?"
Thái độ của Liêu ma ma đối với Thành Hoa vô cùng cung kính.
Thành Hoa này chính là trường tùy đi theo bên cạnh Bùi Yến Chi, lời nói tự nhiên rất có trọng lượng.
"Đại thiếu gia hiện giờ đang ở trong Quỳnh Hoa viện, đặc biệt sai tiểu nhân tới mời Liêu ma ma trở về."
"Còn có vị này, Hương Ngưng cô nương."
Thành Hoa cúi đầu liếc nhìn Hương Ngưng, chào hỏi nha hoàn phía sau đỡ nàng dậy.
Thái độ như vậy khiến Liêu ma ma nhất thời có chút cân nhắc không thấu.
Hương Ngưng vẫn luôn hầu hạ trong viện của Đại phu nhân, cũng không thấy nàng có quan hệ gì với Đại thiếu gia.
Chẳng lẽ, gian phu kia là Thành Hoa?
Trong lòng Liêu ma ma nghĩ như vậy, lại là không dám nói ra, đành phải trở về Quỳnh Hoa viện của Đại phu nhân.
Bùi gia ba đời làm quan, tổ tiên càng là làm việc bên cạnh Quan gia.
Trâm anh thế gia, vinh hoa phú quý tự nhiên không cần nhiều lời.
Hiện giờ Tân đế còn nhỏ, Thái hậu buông rèm nhiếp chính, Bùi Yến Chi nhậm chức ở Đại Lý Tự, càng được Thái hậu sủng tín.
Kéo theo Bùi gia cũng là nước lên thì thuyền lên.
Mà Đại phu nhân của Bùi phủ, chính là mẹ ruột của Bùi Yến Chi, Quỳnh Hoa viện của bà tự nhiên cũng là viện có vị trí tốt nhất toàn bộ Bùi phủ.
"Gia, người được mang đến rồi."
Đến nhà chính Quỳnh Hoa viện, Thành Hoa đứng ở cửa nói một câu, nha hoàn hầu hạ hai bên vén rèm cửa lên, hắn dẫn Hương Ngưng đi vào.
Mỹ phụ nhân ngồi ở ghế trên đầu cài trâm vàng, một thân thục gấm, ung dung hoa quý.
Bùi Yến Chi ngồi bên tay trái bà, trong tay bưng một chén trà.
Nhìn qua dường như đã ở chỗ này thật lâu.
Hương Ngưng nhìn một màn này, thu hồi tầm mắt.
"Liêu ma ma, ngươi sáng sớm tinh mơ này đi làm cái gì rồi?"
Tần thị liếc nhìn Liêu ma ma, lại nhìn về phía Hương Ngưng bị đánh đến có chút suy yếu, mặt lộ vẻ không vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


