Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt Chương 3: Xuống Dưới Thu Dọn Đi

Cài Đặt

Chương 3: Xuống Dưới Thu Dọn Đi

Hương Ngưng bị dược tính khống chế, tiếng kinh hô bật ra nghe càng thêm mềm yếu.

Bùi Yến Chi cụp mắt, hàng mi khẽ động, như cánh bướm chập chờn, lý trí của y cũng hoàn toàn sụp đố trong sự trêu chọc vô tình ấy.

Đêm nay gia yến, người đông mắt tạp, Bùi Yến Chi sơ ý mới trúng kế ngay trong nhà mình, y đoán kẻ hạ dược nhât định sẽ tới Lan Huy các.

Ôm cây đợi thỏ, kết quả đương nhiên không làm y thất vọng, kẻ tới vì muốn trèo lên giường y vậy mà cũng tự uống thuốc.

Nhưng y đã không còn kịp nghĩ thêm điều gì, dục vọng trong thân thể như lửa đốt, như thiêu cháy y hết lần này đến lần khác.

Công văn trên án bị Bùi Yến Chi quét rơi xuống đất, chiếc bàn dài hẹp đến mức chỉ đủ cho Hương Ngưng một người.

Y phục nàng bị y giật mở, vạt áo hai người chồng chéo, quấn quýt thành đóa hoa rực rỡ.

Mọi lời nói của Hương Ngưng đều bị y chặn lại nơi môi, nụ hôn vừa non nớt vừa thô lỗ tựa như đang gấp gáp tìm một nơi để trút ra dục vọng.

Ngọn nến bị gió thổi tắt ngã xuống đất, lăn lóc đến tận cứa.

Bùi Yến Chi đưa tay giật phăng chiếc yếm nhỏ vừa hé lộ đường cong non mềm, đó là lớp ngăn cách cuối cùng giữa hai người.

Lần đầu trải nhân sự, lại bị dược tính khống chế,

Hương Ngưng bị ép chịu đựng Bùi Yến Chi suốt cả đêm, mãi đến khi chân trời hửng sáng, nàng mới mơ mơ màng màng thiếp đi.

Lần nữa tỉnh lại, trên trường kỷ không xa Bùi Yến Chi đang ngồi đọc sách.

Ý thức dần trở về, sắc mặt Hương Ngưng tái nhợt đi vài phần.

"Nô tỳ muốn ở lại bên cạnh đại thiếu gia hầu hạ."

Nếu rời phủ để Bùi Vĩnh Thành biết nàng sống sót bước ra khỏi Lan Huy Các, lại còn mất đi trong sạch, hắn chỉ càng thêm không kiêng dè, nàng không có ai che chở, cuối cùng cũng chỉ rơi vào tay Bùi Vĩnh Thành.

Điều Hương Ngưng muốn lúc này, là ở trong Bùi phủ bình an sống sót, giờ nàng đã là người của Bùi Yến Chi, Bùi Vĩnh Thành kiêng dè y sẽ không dám ra tay.

Thứ duy nhất nàng có thể dựa vào, chỉ có Bùi Yến Chi.

Lời này nói ra, y không đáp.

Trang sách lật qua, thời gian chậm rãi trôi, Hương Ngưng quỳ dưới đất đến ê mỏi lưng gối, vẫn không dám nhúc nhích nửa phần.

"Trong viện của ta không nuôi kẻ nhàn rỗi, cũng không thiếu hạ nhân."

Hương Ngưng cúi thấp đầu, nghe y đặt sách sang một bên, giọng nói mang theo vài phần giễu cợt.

Đêm qua nàng đã phát hiện Bùi Yến Chi cũng trúng dược, nếu không sẽ không đối với nàng cuồng nhiệt như vậy, nhưng trong Bùi phủ ai dám tính kế Bùi Yến Chi, trừ khi không muốn sống.

Nàng xuất hiện đúng lúc như thế, trong mắt y hẳn đã coi nàng là nha hoàn trèo giường có mưu đồ.

"Có thể theo bên cạnh đại thiếu gia, nô tỳ làm gì cũng được."

Dù chỉ là nha hoàn thông phòng, nàng cũng cam tâm.

Suy nghĩ xoay chuyển mấy lượt, Hương Ngưng nói ra câu này.

Lần này nàng nghe rất rõ tiếng y khẽ cười.

"Xuống thu dọn đi."

Nghe được câu này, Hương Ngưng mới thở phào nhẹ nhõm.

Lại lần nữa tạ ơn Bùi Yến Chi xong, nàng mới từ lầu hai Lan Huy Các đi xuống.

Cảm giác đau nhức trên người khiến nàng nhớ lại đêm qua hai người gần như phát cuồng, hoàn toàn mất kiểm soát, nhưng may mắn là không rơi vào tay

Bùi Vĩnh Thành, nàng giữ được một mạng.

Nương từng nói, chỉ cần còn sống thì nhất định còn có hy vọng.

Trở về viện hạ nhân ở, Hương Ngưng vội vàng lau rửa thân thế.

Trong tấm gương đồng mờ mịt, phản chiếu những vết bầm xanh tím chẳng chịt trên người nàng, Bùi Yến Chi cũng là lần đầu làm chuyện này, ra tay không biết nặng nhẹ, đau đến mức nàng mấy lần ngất đi, khóc lóc cầu xin cũng không dừng.

Nàng kéo y phục che lại, không nhìn thêm nữa.

Những dấu vết này e là phải một thời gian mới tan, đợi đến ngày phát nguyệt ngân, đi mua một lọ thuốc bôi vậy.

Hương Ngưng không coi trọng trong sạch đến thế, nếu không, lúc này nàng đã có thể lấy chuyện này ép

Bùi Yến Chi nâng nàng làm thiếp.

Chỉ là đem bản thân giao cho Bùi Vĩnh Thành, nàng không cam lòng, còn Bùi Yến Chi thì khác, người này đối với chuyện nam nữ từ trước đến nay không có yêu cầu gì.

Y giữ mình trong sạch, vào viện của y, nàng coi như có được che chở, tay Bùi Vĩnh Thành cũng không dám vươn vào nữa.

Hương Ngưng nghĩ rất đơn giản, chuyện lần này chắng qua là ngoài ý muốn, theo tính tình Bùi Yến Chi, đã coi nàng là kẻ có mưu đồ, tự nhiên sẽ không để tâm đến nàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc