Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt Chương 5: Làm Sao Vậy?

Cài Đặt

Chương 5: Làm Sao Vậy?

Bà ghét nhất ngửi mùi máu, cái loại cảm giác dính dáp dường như dính lên người này.

"Trong viện có con nha đầu không biết kiểm điểm, lão nô đang trừng phạt đấy ạ."

Liêu ma ma cung kính nói với Tần thị một câu.

Nghe thấy lời này Tần thị nhíu mày, vốn định hỏi một chút, lại nhìn thấy Bùi Yến Chi ngồi ở một bên.

Chuyện nội trạch, Tần thị không muốn nói trước mặt Bùi Yến Chi.

"Yến Chi, con nói nha đầu kia, chính là nó?"

Ánh mắt Tần thị rơi xuống người Hương Ngưng, tư thái trên cao nhìn xuống, ánh mắt miệt thị quét nhìn, không cái nào không đang nói cho Hương Ngưng biết.

Trước mặt quyền quý, nàng chẳng qua là một con kiến hôi thấp đến không thể thấp hơn sắp bị bụi đất chôn vùi.

"Phải, con muốn giữ lại bên người hầu hạ, còn xin mẫu thân bỏ những thứ yêu thích."

Bùi Yến Chi khẽ nhấp một ngụm trà, lên tiếng nói câu này.

Tần thị còn chưa lên tiếng, liền thấy sắc mặt Liêu ma ma có vài phần trắng bệch.

"Tư thông?"

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Tần thị lần nữa quay lại, sau đó, rơi xuống trên người Bùi Yến Chi.

"Yến Chi?"

Tần thị nghi hoặc lên tiếng, nhưng Bùi Yến Chi vẫn thần sắc nhàn nhạt, không nói thêm một câu.

Thấy y thái độ như thế, Tần thị còn có cái gì không rõ.

Bùi Yến Chi ngoại trừ thỉnh an, gần như chưa bao giờ bước vào trong Quỳnh Hoa viện, hôm nay lại là phá lệ tới nơi này, chỉ là vì xin một nha hoàn sao?

"Con về trước đi, nó bị thương, thu dọn sạch sẽ rồi hãy để nó qua đó."

Tần thị nắm chặt tay vịn ghế, lên tiếng để Bùi Yến Chi rời đi.

Bùi Yến Chi đặt chén trà sang một bên, gật đầu ra hiệu, đứng dậy đi ra ngoài.

Ánh mắt y nhàn nhạt, đã sớm trút bỏ sự điên cuồng đêm qua.

Từ đầu đến cuối, Bùi Yến Chi đều không nhìn Hương Ngưng thêm một cái.

Đợi đến khi Bùi Yến Chi dẫn Thành Hoa rời đi, Tần thị nhìn Hương Ngưng quỳ trên mặt đất.

Tư sắc không cần nhiều lời, dáng người cũng là trổ mã vừa khéo.

Cũng chẳng trách, có thể dẫn đứa con trai từ trước đến nay không háo nữ sắc của bà sủng hạnh nàng.

"Ta nhớ, ngươi vào phủ cũng có ba năm rồi nhỉ."

Tần thị chậm rãi thở hắt ra một hơi, nhìn Hương Ngưng hỏi ra lời này.

Hương Ngưng gật đầu: "Nô tỳ hầu hạ trước mặt phu nhân được ba năm."

"Cũng tốt, đỡ phải ta lại nhét người vào phòng Đại thiếu gia, ngươi là đứa có bản lĩnh, chỉ cần an phận thủ thường, ta cũng sẽ không bạc đãi ngươi."

"Chỉ là phải nhớ kỹ, chớ có cầm cái tư thái hồ ly tinh câu dẫn Đại thiếu gia hoang dâm vô độ mất đi chừng mực, nếu để ta phát hiện, loạn côn đánh chết, trực tiếp ném ra ngoài cho chó ăn."

Trong lời nói của Tần thị tràn đầy cảnh cáo, Hương Ngưng tự nhiên không dám nói thêm cái gì, chỉ có thể liên tục phụ họa.

"Nô tỳ nhất định sẽ tận tâm hầu hạ Đại thiếu gia."

Thấy nàng khiếp nhược nhát gan như thế, phảng phất như chim sợ cành cong, Tần thị cũng không gõ tiếp nữa, chỉ là phất phất tay.

"Liêu ma ma, dẫn nó xuống tắm gội thay quần áo, đừng làm bẩn mắt Đại thiếu gia."

Tính tình mềm mỏng, dễ nắm bắt, tương lai tân phụ của Bùi Yến Chi vào cửa, cũng sẽ không chướng mắt.

Nếu là đứa có phúc khí, có thể sinh hạ một mụn con trai con gái, cũng coi như là phú quý tày trời rồi.

Hương Ngưng quỳ trên mặt đất, lại dập đầu với Tần thị một cái, lúc này mới đứng dậy đi theo Liêu ma ma rời đi.

Hầu hạ Tần thị ba năm, nàng đương nhiên biết Tần thị không dung được người nào.

Xuất chúng nổi bật, dã tâm mười phần, người như vậy đưa đến bên cạnh Bùi Yến Chi, chỉ sẽ quấy nhiễu gia trạch không yên.

Cho nên nàng nhất định phải làm cái người nghe lời dễ nắm bắt, tính tình mềm đến mức mặc người ức hiếp kia.

Như vậy mới có thể ở trong Bùi phủ bình bình an an mà sống tiếp, chậm rãi tích cóp bạc của nàng đợi đến ngày có thể xuất phủ.

Chí hướng của nàng không cao xa, cũng sẽ không làm giấc mộng một bước đổi đời gì.

Chẳng qua cái con Phương Nhi kia, cũng phải cho chút giáo huấn mới được.

Nghĩ đến đây Hương Ngưng đi đến trước mặt Liêu ma ma, kéo tay bà ta, tháo chiếc vòng bạc trên cổ tay mình xuống.

"Ma ma hôm nay bị Phương Nhi kia lừa gạt, suýt chút nữa chịu sự trách mắng của phu nhân."

"Phương Nhi này luôn là châm ngòi ly gián ở hậu viện, khó bảo toàn ngày nào đó sẽ không làm ra chuyện quá đáng hơn."

Vòng bạc từ cổ tay Hương Ngưng rơi vào trên tay Liêu ma ma.

Nàng mi thanh mục tú, nhẹ giọng nói chuyện, Liêu ma ma tự nhiên hiểu ý tứ của nàng.

Thấy Hương Ngưng không có cậy vào được sự sủng ái của Đại thiếu gia mà kiêu ngạo, Liêu ma ma đương nhiên nguyện ý bán cho nàng cái tốt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc