Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt Chương 2: Chạy Đi Đâu

Cài Đặt

Chương 2: Chạy Đi Đâu

Nàng không muốn làm nữ nhân của hắn, càng không muốn thành món đồ chơi để hắn chơi đùa.

"Hương Ngưng, tới nước này rồi, ngươi còn có thể..."

Ba chữ "chạy đi đâu" chưa kịp thốt ra, hắn đã thấy nàng quay đầu nhìn mình, rồi đẩy cửa Lan Huy Các bước vào. Bùi Vĩnh Thành trợn to mắt, bước chân khựng lại.

Nàng vậy mà dám vào Lan Huy Các?

Gương mặt hắn thoáng tiếc nuối, đáng tiếc thật, đến chết cũng chẳng được chạm vào miếng ngon này.

Từ khoảnh khắc đẩy cửa, Hương Ngưng đã biết rõ đây là đâu, là Lan Huy Các địa bàn của Bùi Yến Chi, con trưởng nhà họ Bùi.

Bùi Yến Chi giữ chức Đại Lý Tự khanh, thiên hạ kính gọi một tiếng Đình Úy, là người nắm hình pháp thiên hạ, được quan gia tin dùng.

Người này mặt lạnh tâm lạnh, thủ đoạn tàn nhẫn, lời nói như đinh đóng cột, bên ngoài kính sợ y, trong phủ càng không dám chọc vào.

Cho nên Bùi Vĩnh Thành cũng không dám lại gần. Hai đường đều là đường chết, bị Bùi Yến Chi giết, hay bị Bùi Vĩnh Thành làm nhục, nàng thà chọn người trước.

Hương Ngưng đóng cửa lại, dựa vào đó thở dốc gấp gáp, thuốc mà Bùi Vĩnh Thành ép nàng uống còn trộn cả thứ thuốc kích dục.

Ngoài cơn choáng váng, cơ thể nàng nóng rực, bứt rứt đến khó chịu, nàng không biết Bùi Vĩnh Thành có đợi ngoài cửa không, không dám bước ra, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Trong vô thức, nàng kéo lệch quần áo, lộ ra áo lót màu hạnh nhân, tóc đen tán loạn, bộ dạng nhu nhược mềm yếu động lòng người.

"Cút ra ngoài."

Nàng chưa kịp làm thêm hành động gì, liền nghe tiếng nói vọng xuống từ lầu gác, giọng nam nhân sắc lạnh, ánh nhìn như có thực thể.

Hương Ngưng theo tiếng mà nhìn, chỉ thấy thân ảnh bị màn lụa che mờ.

Nàng lập tức quỳ xuống, dùng chút lý trí còn sót lại dập đầu: "Cầu Đại thiếu gia cứu nô tỳ."

Dáng người nàng khi cúi phục, cảnh xuân không tự giác phơi bày, giống mặt hồ gợn sóng dập dờn, vô cùng chói mắt.

Đợi mãi không nghe thấy Bùi Yến Chi đáp, Hương Ngưng lại thở gấp thêm vài hơi, đôi môi đỏ tươi bị nàng cắn đến rớm máu, đôi mắt sáng ngời như ánh xuân, tựa như đang mời gọi.

Trong khoảng không tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đứt đoạn của nàng, xen vào đó là vài tiếng rên nhẹ vô thức thoát ra, khi hàm răng nàng lần nữa cắn môi...

Nàng nghe có tiếng quần áo cọ xát trên lầu gác, sau đó là tiếng bước chân rơi trên cầu thang gỗ. Giọng y trầm ổn, tự mang vài phần uy nghiêm: "Không được cắn."

Hương Ngưng mờ mịt ngẩng đầu, vừa lúc đối diện ánh mắt của y.

Người ta vẫn luôn nói Đại thiếu gia phong thái tuấn nhã, rực rỡ như ánh mặt trời, mắt sáng như sao, ai ai cũng sợ.

Nhưng chưa từng có ai nói, dung mạo của y giống như tiên nhân được chạm khắc, không lưu một tia tỳ vết.

Vào phủ ba năm, đây là lần đầu tiên Hương Ngưng nhìn thấy dung mạo của Bùi Yến Chi.

Chỉ nhìn thêm một thoáng, Hương Ngưng liền cúi xuống, không dám ngẩng đầu lên nữa.

Loại thuốc Bùi Vĩnh Thành ép nàng uống quả thực hành hạ người đến cực điểm, nàng muốn đứng dậy, thân mình lại mềm nhũn như một vũng nước, chẳng dùng được chút sức nào.

Trong Lan Huy Các chỉ thắp vài ngọn nến, ánh sáng không tính là sáng, đây vốn là nơi Bùi Yến Chi xử lý công vụ, vì vậy trên án dài bên cạnh chất đầy công văn, đều đặt lộn xộn, cho thấy chủ nhân đang rất phiền lòng.

Y từ trên đi xuống, ngọc bội đeo bên hông theo bước chân khẽ chạm vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe.

"Nô tỳ... nô tỳ vô ý xông vào, cầu xin Đại thiếu gia thứ tội."

Toàn thân Hương Ngưng quỳ rạp trên đất, búi tóc gọn gàng của tiểu nha hoàn vừa khéo để lộ nửa chiếc cổ trắng nõn non mịn thấm một tầng mồ hôi mỏng, nhuộm lên sắc hồng nhàn nhạt.

Bùi Yến Chi từng thẩm qua vô số án tử ở Đại Lý Tự, trên người tự mang áp lực khiến người ta không dám ngẩng đầu, nhưng Hương Ngưng là vì mất sức, mới không thể nhấc người dậy nổi.

"Lúc mới vào phủ, không ai dạy ngươi quy củ sao?" Đôi hài đen sạch sẽ của y bước vào tầm mắt nàng, cơ thể nàng khẽ run lên.

Điều đó không phải điều Hương Ngưng mong muốn, nhưng nếu đẩy cửa Lan Huy Các ra, nàng cũng đã lường trước kết cục.

Hoặc là chết dưới đao Bùi Yến Chi, hoặc là... cầu được y giữ lại.

Nàng không muốn chết.

Cho nên Hương Ngưng đưa tay, kéo lấy vạt áo Bùi Yến Chi.

Nàng vừa muốn mở miệng giải thích, Bùi Yến Chi đã cất giọng: "Ngẩng đầu."

Chỉ hai chữ, nghe vậy, Hương Ngưng ngoan ngoãn ngẩng đầu lên nhìn y.

Trong mắt nàng có xuân ý mơ hồ, ánh nhìn long lanh dưới vầng trăng sáng.

Nàng trông thấy yết hầu nơi cổ họng hắn khẽ chuyển động, dục vọng như ẩn như hiện trong đáy mắt.

Ngay khi nàng còn chưa kịp phản ứng, Bùi Yến Chi đã kéo nàng lên khỏi mặt đất, bế ngang người rồi đè nàng đặt lên chiếc án dài bên cạnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc