Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Toàn thân đau nhức khiến Hương Ngưng không cách nào tiếp tục đắm chìm ở trong mộng, nàng chậm rãi mở mắt.
Chăn gấm vốn phủ trên người theo động tác của nàng mà trượt xuống, để lộ ra thân mình chi chít những dấu vết xanh tím ái muội đan xen.
Hương Ngưng muốn ngồi dậy, nhưng hai chân giống như mất đi lực, run rẩy nhè nhẹ, không thể chống đỡ.
Nàng cố nén sự khó chịu của cơ thể, dùng tay bám chặt mép giường, gắng gượng bước xuống đất
Y phục bừa bộn đầy đất, nàng cẩn thận khom lưng nhặt lên từng món từng món khoác vào người.
Khi nàng ngẩng đầu, ánh mắt vừa lúc chạm vào nam nhân đang ngồi trên giường.
Nam nhân hai chân giao nhau, tư thái lười nhác mà ưu nhã, trong tay cầm một quyển sách, áo trên người buộc hờ, nửa vạt mở rộng, để lộ bờ ngực rắn chắc còn in vài vết cào rất rõ.
Hương Ngưng không khỏi đỏ mặt, vội vàng phủ thêm quần áo, sau đó quỳ xuống, cúi đầu: "Đại thiếu gia."
Nam nhân không đáp, thậm chí không nhìn nàng, ngay cả một cái chớp mắt cũng không ban cho.
Hương Ngưng cắn môi, không dám đứng dậy, thời gian từng khắc từng khắc trôi qua.
Cuối cùng, nàng nghe thấy giọng y lạnh lẽo vang lên: "Muốn tiền, hay muốn chuộc thân?"
Thanh âm như gió lạnh cắt da, khiến máu trong người nàng đều rét run, y đem nàng coi như những nha hoàn từng mơ mộng leo lên giường chủ tử.
Nhưng đó cũng không sai, tuy nói nàng vô ý xông vào Lan Huy Các, nhưng trên thực tế, nàng biết rõ nơi này chỉ có Đại thiếu gia Bùi Yến Chi nghỉ ngơi.
...
Ngày hôm qua là tiệc trung thu của Bùi phủ, trăng sáng vằng vặc, ánh sao lấp lánh trên bầu trời đen như mực.
Trong phủ trên dưới giăng đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng. Hương Ngưng mới đặt đồ lên bàn, vừa xoay người liền bị người ôm chặt vào lòng ở hành lang.
Người kia thở dốc, nói: "Hương Ngưng, ngươi đúng là người đầu tiên làm gia khó lòng theo đuổi như vậy."
Gương mặt tuấn tú của Bùi Vĩnh Thành lúc này tràn đầy say mê. Không thể không nói, bộ dạng Hương Ngưng quả thật là hiếm có trong phủ, nhưng cố tình lại hầu hạ bên cạnh Đại phu nhân.
Nàng nhập phủ ba năm, hắn tơ tưởng nàng ba năm. Nha đầu này cũng thật thông minh, chẳng bao giờ đi một mình, thế nên hắn không tìm được cơ hội xuống tay.
"Tứ thiếu gia, xin ngài tự trọng."
Hương Ngưng giãy giụa, không ngờ Bùi Vĩnh Thành lại dám ra tay với nàng trong đêm tiệc trung thu.
Nỗi sợ hãi khiến nàng run rẩy, chỉ sợ bản thân thật sự rơi vào tay hắn, nên liều mạng gỡ tay hắn ra.
Nhưng Bùi Vĩnh Thành cũng không phải kẻ ăn no rửng mỡ không có sức, tuy háo sắc nhưng vẫn có chút bản lĩnh, với lại nam nữ sức lực cách biệt, nàng lập tức bị hắn bóp cổ ép sát vào cây cột.
"Cũng còn cứng đầu? Theo bản thiếu gia thì có gì không tốt? So với làm nha hoàn, chẳng phải càng hay hơn sao?"
"Gia đã không còn kiên nhẫn, tối nay liền xử ngươi."
Dứt lời, hắn cười lạnh, móc từ lòng ra một bình sứ, trực tiếp rót vào miệng nàng.
Đó là một loại nước trong suốt mà Bùi Vĩnh Thành lấy từ Khởi Hà Lâu về.
Là thuốc mà chốn lầu xanh chuyên dùng để ép những nữ nhân không nghe lời, uống một một bình này, đảm bảo cả người mềm như nước rồi mặc sức để người ta điều khiển.
Hương Ngưng bị bóp cổ, ra sức lắc đầu, nhưng nước thuốc vẫn bị hắn ép nửa đổ nửa tràn cho vào miệng.
Xong xuôi, Bùi Vĩnh Thành vác nàng lên, bước về phía gian phòng gần đó, định làm nàng rồi thì đến xin Đại bá mẫu giao nàng cho hắn.
Thuốc phát tác rất nhanh, đầu óc Hương Ngưng choáng váng, thân thể mềm yếu như bông, tầm mắt lắc lư chỉ còn thấy mặt đất cùng chiếc ngọc bội đeo bên hông hắn, ngay sau đó, hắn nhấc chân đá cửa phòng bật mở.
Nàng thấy hai bên cửa có bình hoa, liền rút trâm bạc trên đầu đâm tới. Tuy sức đâm không mạnh, nhưng đủ khiến Bùi Vĩnh Thành đau đớn kêu lên, sau đó ném nàng xuống đất: "Ngươi dám đâm ta?"
Đúng là một nữ nhân cứng đầu. Bùi Vĩnh Thành chỉnh lại cổ áo, định xông đến khống chế hai tay nàng thì Hương Ngưng đột nhiên đứng dậy, cầm bình hoa ném thẳng vào hắn.
Mặc kệ tất cả, nàng lảo đảo chạy đi, cơ thể mềm nhũn, đầu óc mơ hồ, nàng chịu đựng không nổi nhưng vẫn phải trốn.
Sau khi Bùi Vĩnh Thành hất bình hoa sang một bên, ngẩng đầu lên, bóng dáng Hương Ngưng đã chẳng thấy đâu.
Trên mặt hắn hiện ra nụ cười lạnh, vội vàng đuổi theo vài bước, thì thấy nàng đã qua khúc quanh.
Hương Ngưng nghe tiếng chân phía sau, lòng tràn đầy tuyệt vọng, điều duy nhất giúp nàng chống đỡ là, không thể để Bùi Vĩnh Thành bắt được, nếu không mọi thứ sẽ tiêu tan.
Bùi Vĩnh Thành là công tử ăn chơi nổi tiếng kinh thành, quen lui tới la cà thanh lâu, hậu viện một dãy thiếp thất, thông phòng nha hoàn cũng nhiều không đếm xuể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


