Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt Chương 13: Nô Tỳ Đi Ra Ngoài Hầu

Cài Đặt

Chương 13: Nô Tỳ Đi Ra Ngoài Hầu

Nhưng mùi hương này, cũng không gay mũi, cũng không khó ngửi.

Thậm chí khiến người ta ngửi thấy, rất thoải mái.

Có, mùi vị của ánh nắng.

Nghĩ đến đây, Bùi Yến Chi nâng mắt, khi Hương Ngưng đặt cái đĩa rau kia trước mặt y, y lên tiếng hỏi một câu.

"Ngươi lừa ta?"

"Hả?"

Lời của y có vài phần không giải thích được, nghe được Hương Ngưng càng là không hiểu ra sao, lừa y? Nàng lừa y cái gì rồi?

Bùi Yến Chi vươn tay cầm lấy đũa, không tiếp tục nói nữa.

Không khí lập tức ngưng trọng, Hương Ngưng không biết y nói lừa y là có ý gì.

Là câu nói kia, tâm duyệt y?

Hay là cái khác…

Khóe mắt Bùi Yến Chi rơi trên mặt Hương Ngưng, nhìn nàng bởi vì một câu nói kia của mình, lộ ra vài phần không hiểu cùng hoảng hốt.

Tâm tình vừa rồi còn có chút phiền muộn, lập tức tốt hơn không ít.

Nghĩ đến đây, Bùi Yến Chi chậm rãi nhả ra một câu: "Đêm nay, ngươi gác đêm."

Rõ ràng là một câu hư tình giả ý, cố tình cái nha hoàn gan to bằng trời này nói đến tình sâu ý thiết.

Đã như vậy, y ngược lại muốn xem xem, phần tâm duyệt này của nàng có thể diễn bao lâu.

"Nô tỳ biết rồi."

Hương Ngưng rũ mắt đáp ứng, vươn tay tiếp tục bày biện thức ăn cho Bùi Yến Chi.

Đợi đến khi dùng xong một bữa cơm, gã sai vặt tiến lên dọn đĩa đi, Hương Ngưng đi ra ngoài múc nước cho Bùi Yến Chi rửa mặt.

Thành Hoa còn lặng lẽ nhắc nhở một câu, chớ có bôi phấn thơm.

"Thanh Trúc chính là bởi vì cái này mới bị Gia trách phạt đấy."

Nghe thấy lời của Thành Hoa, Hương Ngưng giơ tay ngửi ngửi y phục của mình.

Nàng chưa bao giờ bôi phấn thơm, tiền một hộp phấn thơm đều đủ nàng tích cóp thật lâu rồi.

Hương thơm trên người là mùi vị bồ kết, giặt quần áo đều phải dùng…

"Đa tạ Thành đại ca, muội nhớ rồi."

Nhưng Hương Ngưng vẫn cười nói lời cảm tạ với Thành Hoa.

Thành Hoa xua tay tỏ vẻ không có việc gì, chỉ cần Hương Ngưng an phận thủ thường, tận tâm hầu hạ, phúc khí sau này còn ở phía sau đâu.

Hắn cũng không hy vọng Thanh Dật cư này lại xảy ra chuyện nữa.

Sau khi múc nước xong cho Bùi Yến Chi, Hương Ngưng bưng nước đi vào.

Thành Hoa nói Bùi Yến Chi không thích nha hoàn hầu hạ bên người, cho nên để nước xong, Hương Ngưng liền muốn đi ra ngoài.

"Đi đâu?"

Tay cởi quần áo của Bùi Yến Chi khựng lại một chút, gọi nàng lại.

"Nô tỳ đi ra ngoài hầu."

Hương Ngưng đứng ở cửa, chỉ kém một bước là có thể đi ra ngoài, Bùi Yến Chi xoay người ngồi lên giường êm, nhìn động tác của nàng.

"Thay y phục cho ta."

Nghe thấy câu này của Bùi Yến Chi, Hương Ngưng mím môi.

Thành Hoa không phải nói, y không thích có nha hoàn hầu hạ bên người sao?

Chỉ là đối với Bùi Yến Chi, Hương Ngưng lại không có tư cách cự tuyệt.

Nàng đi lên trước, quỳ trước mặt Bùi Yến Chi, vươn tay cởi thắt lưng y.

Phối sức trên người Bùi Yến Chi không nhiều, so với đám công tử ca ở Thượng Kinh thích đeo vàng đeo ngọc để phô trương thân phận, trên người y chỉ đeo một miếng ngọc bích.

Vẫn là lần trước Hương Ngưng nhìn thấy ở Lan Huy Các.

Lấy thắt lưng và ngọc bích xuống, đặt ở một bên, nàng lại đi cởi dây buộc áo ngoài của y.

Hầu kết Bùi Yến Chi khẽ lăn lộn, ánh mắt u tối, nhiễm lên vài phần dị dạng.

Y động đậy một cái, tay Hương Ngưng còn đang cởi cúc áo một bên khác, nhất thời không chú ý, suýt chút nữa bị y kéo ngã.

"Gia."

Nàng lên tiếng, vốn định nói một câu lập tức xong ngay, chỉ là còn chưa phản ứng lại, eo thon đã bị Bùi Yến Chi siết chặt.

Giống như hôm nay ở bên cạnh tảng giả sơn kia, khi nàng chủ động vươn tay ôm y vậy.

Thân thể dán chặt không chừa một chút khe hở, tay Hương Ngưng rơi trên vai y, môi khẽ mở.

Hai người đã sớm làm qua chuyện thân mật khăng khít nhất, khi hít thở, giống như giữa lẫn nhau đều nhiễm lên hơi thở của đối phương.

Đêm ở Lan Huy Các kia vừa mất khống chế lại điên cuồng.

Trước kia Bùi Yến Chi hoàn toàn cảm thấy nam nữ hoan ái có bao nhiêu khiến người ta trầm mê.

Đương thế quân tử, chỉ có nghiêm khắc đãi mình, khắc chế bản tính, mới có thể thành tựu đại sự.

Chí của y không ở hậu trạch, đối với nữ nhân càng không có yêu cầu gì.

Tương lai nếu muốn cưới thê, cũng là do gia tộc chọn cho y một nữ tử hiền lương thục đức, môn đăng hộ đối làm phu nhân.

Thay y lo liệu tốt hậu trạch, để y ở bên ngoài có thể an tâm làm việc.

Nhưng một khi có lần đầu tiên, những chuyện quá khứ kiên trì dường như trong khoảnh khắc này toàn bộ sụp đổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc