Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt Chương 14: Lui Xuống Đi

Cài Đặt

Chương 14: Lui Xuống Đi

Có dục vọng đang kêu gào, huống chi phản ứng của thân thể, so với nội tâm đè nén, càng thêm chân thực.

Bùi Yến Chi giữ lấy thắt lưng Hương Ngưng, cởi bỏ dây buộc bên hông nàng, túi thơm rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang trầm đục.

Tay nàng không tự giác nắm chặt y phục của y.

Y muốn làm gì?

Hương Ngưng đối diện với đôi mắt đen như lông quạ của Bùi Yến Chi, nhìn y cúi đầu.

Ngay khi nàng cho rằng, y muốn hạ xuống một nụ hôn, liền bị Bùi Yến Chi đẩy ngã xuống đất.

"Cút ra ngoài."

Hai chữ lạnh lùng nhả ra lại khiến Hương Ngưng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng vội vàng chỉnh lý lại vạt áo tán loạn, vội vội vàng vàng rời đi.

Khi đi ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Thành Hoa tới đưa công văn cho Bùi Yến Chi.

Thấy Hương Ngưng y phục lộn xộn, sắc mặt đỏ ửng, Thành Hoa còn ngẩn người.

Quả thật là một người tâm tư khó đoán.

Nhưng vừa nghĩ tới sau này phải hầu hạ bên cạnh y, Hương Ngưng chỉ cảm thấy mình phải đi tiệm thuốc bốc vài thang thuốc trị bệnh tim thôi.

Bùi Yến Chi ngồi trong phòng, nhắm mắt chậm rãi thở hắt ra một hơi.

Y làm sao có thể, đang tỉnh táo mà còn động vọng niệm?

Bất quá nghĩ đến phản ứng của Hương Ngưng, Bùi Yến Chi lại mở mắt ra.

Nói cái gì tâm duyệt, nói năng bậy bạ, không một câu nói thật.

Giữ nàng lại bên người, cũng chẳng qua là muốn xem xem, nàng có thể diễn tới khi nào, coi như một chút niềm vui trong cuộc sống buồn tẻ thôi.

"Gia, công văn Minh Tường vừa đưa tới."

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Thành Hoa, Bùi Yến Chi ừ một tiếng để hắn đi vào.

Thành Hoa đi vào đặt công văn xuống liền muốn rời đi, xoay người nhìn thấy túi thơm trên mặt đất, nghi hoặc một tiếng.

Bùi Yến Chi nghe thấy câu này của hắn, cúi đầu nhìn, một chiếc túi thơm tố nhã lẳng lặng nằm trên mặt đất.

Chỉ thấy Thành Hoa tiến lên nhặt chiếc túi thơm kia lên đưa tới trước mặt Bùi Yến Chi.

Hương thơm dễ ngửi truyền đến, ma xui quỷ khiến thế nào, Bùi Yến Chi thế mà vươn tay nhận lấy.

Hương khí trong túi thơm rất giống trên người Hương Ngưng, chỉ là cẩn thận ngửi lại có thể ngửi ra chút ít khác biệt.

"Lui xuống đi."

"Không cần nàng gác đêm nữa."

Bùi Yến Chi cất túi thơm đi, để Thành Hoa lui xuống.

Thành Hoa gật đầu, xoay người rời khỏi nơi này.

Hương Ngưng sau khi đi ra ngoài mới nhớ tới lời Bùi Yến Chi nói để nàng gác đêm, nhưng vừa rồi y như vậy, nàng cũng không biết làm sao, đành phải đợi Thành Hoa đi ra, chuẩn bị hỏi một chút.

"Gia nói không cần cô nương gác đêm nữa, trở về nghỉ ngơi đi."

Nghe thấy câu này, Hương Ngưng thở phào nhẹ nhõm, xoay người rời đi.

Sau khi trở lại phòng của mình, sờ soạng bên hông, mặt lộ vẻ hoảng hốt, túi thơm của nàng đâu?

Đó chính là di vật duy nhất A nương để lại cho nàng!

Nếu túi thơm này mất, Hương Ngưng ngay cả chút nhớ nhung duy nhất cũng không còn, nghĩ đến đây nàng khoác lại y phục, dọc theo đường đi tìm.

Nhưng đã đi đến cửa phòng Bùi Yến Chi, nàng đều không nhìn thấy chiếc túi thơm kia.

Nhìn cửa phòng đóng chặt, Hương Ngưng mím môi.

Đúng rồi, khi y cởi y phục nàng, túi thơm dường như là rơi trên mặt đất…

Nhưng bảo Hương Ngưng bây giờ đi quấy rầy Bùi Yến Chi, trừ phi nàng chê mình sống quá lâu rồi.

Hương Ngưng thở dài, đành phải xoay người rời đi, ngày mai nhân lúc Bùi Yến Chi không ở đây, nàng đi vào tìm một chút vậy.

Túi thơm kia lại không phải thứ đáng giá gì, Bùi Yến Chi chỉ sẽ chán ghét tùy ý vứt bỏ nó thôi.

Hy vọng ngày mai, nàng có thể tìm được túi thơm của mình trong Thanh Dật Cư.

Hôm sau, trời còn chưa sáng, Hương Ngưng đã dậy rồi.

Sau khi chuẩn bị xong nước rửa mặt, nàng vừa đi đến cửa liền nhìn thấy Thanh Trúc.

Hôm qua Thanh Trúc quỳ dưới hành lang rất lâu, lúc này đi đường đều có chút không vững.

Nhìn thấy Hương Ngưng bưng nước, sắc mặt Thanh Trúc thay đổi, tiến lên liền muốn nhận lấy chậu nước.

"Để ta đi, Gia không thích người ngoài hầu hạ bên cạnh."

Nàng ta làm bộ dáng hôm qua cái gì cũng chưa từng nhìn thấy, vẫn như cũ bưng tư thái đại nha hoàn.

Hương Ngưng đương nhiên vui vẻ giao việc trong tay cho Thanh Trúc.

Chỉ là không ngờ tới, tay nàng vừa đưa qua, liền nghe bên trong truyền đến giọng nói của Bùi Yến Chi.

Thành Hoa đi tới, nhìn thấy động tác trong tay hai người, lên tiếng nói: "Hương Ngưng, mau vào đi, đừng để Gia đợi lâu."

Nghe vậy, Hương Ngưng đành phải thu hồi tay của mình bưng chậu nước đi vào.

Thẳng đến khi cánh cửa kia khép lại, nàng còn có thể nghe thấy lời của Thành Hoa.

"Gia nói, sau này Thanh Trúc cô nương không cần hầu hạ ở Thanh Dật cư nữa, đi ngoại viện đi."

Phía sau Thanh Trúc nói cái gì, nàng không nghe rõ, chỉ biết, sau này, mình ở trong Mặc Tùng uyển này, chỉ có thể làm việc cẩn thận rồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc