Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đi xuống dưới quỳ."
Không đợi Thanh Trúc tiếp tục nghĩ, Bùi Yến Chi liền buông đũa xuống nhìn nàng ta, lạnh giọng nhả ra bốn chữ.
Nguyệt ngân của Thanh Trúc cao, phấn thơm dùng tự nhiên sẽ không phải là loại kém chất lượng gì.
Nhưng cố tình Bùi Yến Chi chán ghét nhất hương son phấn trên người nữ tử.
Hương thơm nồng đậm cứ chui thẳng vào mũi y.
Thanh Trúc ngước mắt nhìn y, thấy y ngồi ở đó, giữa trán nhiễm lên vài phần chán ghét.
"Gia... Nô tỳ..."
"Ta cho rằng ngươi là người hiểu chừng mực, biết tiến lui."
Bùi Yến Chi chỉ nói một câu này, đôi mắt đen nhánh kia liền dường như nhìn thấu nàng ta vậy.
Thanh Trúc cắn môi, sắc mặt có vài phần tái nhợt.
Liên tiếp hai lần bị khiển trách, nàng ta biết, mình sau này muốn lại tiến vào trong phòng hầu hạ là khó khăn rồi.
Thanh Trúc lui ra ngoài, Thành Hoa đứng một bên liền muốn nhận lấy việc nàng ta vừa làm, bày biện thức ăn cho Bùi Yến Chi.
"Đi gọi Hương Ngưng tới."
Không biết Bùi Yến Chi nghĩ tới cái gì, lên tiếng phân phó một câu.
Thành Hoa hơi nhướng mày, gật đầu đáp ứng.
Khi đi ra ngoài, Thanh Trúc quỳ dưới hành lang, cả người đều giống như là bị đả kích vậy.
Thành Hoa nhìn thoáng qua, thu hồi tầm mắt.
"Cái gì? Gia bảo ta bây giờ đi luôn?"
Trong tay Hương Ngưng cầm cái màn thầu, nghe thấy lời của Thành Hoa, suýt chút nữa nghẹn chết.
Thành Hoa vội vàng rót cho nàng một ly nước, cười nói: "Gia không phải đã mở miệng để cô nương đi Thanh Dật cư hầu hạ rồi sao?"
"Sao ngài về Mặc Tùng uyển, lại không đi?"
Hương Ngưng bóp cái màn thầu một cái, nàng cho rằng Bùi Yến Chi là thuận miệng nói, quên mất chuyện này rồi chứ.
Hơn nữa, muốn đi, không phải cũng là ngày mai sao?
"Lời Gia nói ra, là đoạn không có đạo lý thu hồi, cô nương sau này cũng đừng coi như là thuận miệng nói."
Thành Hoa giống như là nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Hương Ngưng, giải thích một câu.
Cũng coi như là đề điểm, để nàng sau này chớ có coi lời Bùi Yến Chi như gió thoảng bên tai.
"Ta đi ngay đây."
Hương Ngưng chậm rãi thở hắt ra một hơi, đặt màn thầu xuống.
Đồ đạc khi nàng tới không nhiều, chỉ là khi đi Thanh Dật cư, ngược lại là nhiều thêm hai quả đu đủ nặng trĩu.
Thành Hoa ân cần giúp nàng xách, trên đường đi, còn nói thêm một câu.
"Cô nương sau này hầu hạ bên cạnh Gia, chỉ cần nhớ kỹ, ít nói, không sinh suy nghĩ không an phận là được."
Giống như Thanh Trúc kia, chính là nhiều thêm suy nghĩ không an phận không nên có chọc Bùi Yến Chi chán ghét.
Hương Ngưng gật đầu, nói lời cảm tạ với Thành Hoa.
Đang nói chuyện, hai người cũng đến Thanh Dật cư, Hương Ngưng vừa quay đầu liền nhìn thấy Thanh Trúc quỳ ở đó.
Mà Thanh Trúc hiển nhiên cũng không ngờ tới, sẽ gặp Hương Ngưng ở chỗ này.
Trong tay Thành Hoa bên cạnh còn xách một cái bọc, Thanh Trúc mở to mắt, đây là ý gì?
Gia thế mà để Hương Ngưng tiến vào Thanh Dật cư hầu hạ?
Hương Ngưng chỉ nhìn thoáng qua liền thu hồi tầm mắt không nhìn nữa, nàng đã nói mà, Bùi Yến Chi làm sao nhớ tới nàng được.
"Gia, Hương Ngưng cô nương tới rồi."
Thành Hoa đứng ở cửa nói một câu, bên trong truyền đến lời đáp lại của Bùi Yến Chi, y để Hương Ngưng đi vào.
Nghe vậy, Thành Hoa đẩy cửa ra, bản thân đứng ở một bên, chỉ để Hương Ngưng đi vào trong phòng.
Hương Ngưng đứng sau lưng y, gọi y một tiếng.
Bùi Yến Chi liếc mắt, hé môi nói: "Không phải nói lòng duyệt ta? Vậy làm sao, có được cơ hội hầu hạ gần gũi, lại hận không thể lui tránh ba xá?"
Y ngữ khí nhàn nhạt, giọng nói kia phảng phất như suối lạnh trong khe núi u tối, lạnh lẽo thấu xương.
Lời nói ngắn gọn giống như mũi tên lạnh băng, đâm thẳng vào Hương Ngưng.
Trong chốc lát, Hương Ngưng cảm giác trên cổ mình lại leo lên một bàn tay lạnh như băng, muốn bẻ gãy cổ nàng.
"Trong lòng nô tỳ cao hứng, sợ bản thân là nghe lầm."
Huống chi, Bùi Yến Chi nói là để nàng ngày mai tới, ai biết y hôm nay đã bắt nàng tới.
"Hương Ngưng, ngươi lại quên lời ta nói hôm nay rồi?"
Y không thích tâm cơ nhỏ nhen nàng giở trò trước mặt y.
Nhưng lời nói dối lừa gạt người này của nàng, ngược lại là nói câu này nối tiếp câu kia.
Nghe câu này của Bùi Yến Chi, Hương Ngưng cúi đầu, nàng hối hận nhất hôm nay, chính là trong lúc tình thế cấp bách nói ra câu tâm duyệt y kia.
Quỷ mới sẽ thích cái tính tình này của Bùi Yến Chi.
"Tiến lên đây."
Hồi lâu không nhận được câu trả lời của Hương Ngưng, Bùi Yến Chi có vài phần không kiên nhẫn gõ gõ bàn.
Bịch bịch hai tiếng vang nhỏ, Hương Ngưng cất bước tiến lên.
"Bày biện thức ăn."
Nghe thấy hai chữ này, Hương Ngưng khom lưng, khi nàng đi lại, giữa váy áo có một luồng hương tối như có như không phập phồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


