Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế Chương 25: Sao Phải Khổ Sở Thế?

Cài Đặt

Chương 25: Sao Phải Khổ Sở Thế?

Nước mắt Khương Mật tựa hồ những hạt châu đứt dây, tuôn rơi không sao kìm lại được.

Dẫu biết Tiêu Hoài Diễn đã rời đi, nàng vẫn chẳng thể ngừng khóc.

Những nỗi sợ hãi, hoảng loạn đè nén tận đáy lòng bấy lâu nay tựa như tìm được cửa xả, cứ thế tranh nhau vỡ òa ra ngoài.

Khóc mãi đến mức nấc nghẹn, Khương Mật khó chịu đưa tay che miệng.

Lúc này, người đàn ông đứng bên ngoài gian phòng, kể từ khi nghe tiếng Khương Mật khóc, vẫn chưa hề di dời nửa bước.

Thành Trung cẩn trọng cúi đầu đứng hầu một bên, thầm nghĩ, thảo nào nghĩa phụ đã dặn đi dặn lại hắn rằng ngàn vạn lần chớ nên phỏng đoán thánh ý.

Tâm tư Hoàng thượng thâm sâu tựa biển khơi, hắn có muốn đoán cũng chẳng thể nào đoán nổi.

Nếu bảo là thích Khương cô nương đi, thì mặc cho mỹ nhân trong phòng khóc đến hoa lê đẫm mưa, ngài ấy vẫn dửng dưng bất động.

Còn nếu bảo là không thích, thì lại năm lần bảy lượt sai hắn đi mời Khương cô nương tới. Khắp kinh thành này, đại thần, quý nữ biết đánh cờ nhiều vô kể, vậy mà ngài lại chỉ tìm mỗi Khương cô nương.

Quả thật là đoán không ra.

Thành Trung đành tiếp tục giả làm người gỗ, đứng im thin thít.

Nghe động tĩnh trong phòng, Khương cô nương khóc đến nấc cả lên, thật đáng thương làm sao.

Tiêu Hoài Diễn đưa tay day day trán, lạnh nhạt nói: "Đưa nàng ấy về đi."

Dứt lời, hắn liền xoay người bước đi.

Thành Trung nhận được thánh dụ, vội vàng chạy bước nhỏ vào phòng, rót một chén trà đưa qua: "Khương cô nương uống chút nước cho dịu lại nhé?"

Khương Mật vừa dùng khăn lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe ngước lên định nói, lại không nhịn được mà nấc thêm một cái.

Thành Trung gật đầu: "Nô tài đưa cô nương về ngay đây."

***

Chẳng biết có phải nhờ trận khóc lớn vừa rồi hay không mà tâm trạng Khương Mật lúc này đã bình ổn hơn nhiều.

Bước ra khỏi tư trạch, sắc trời đã ngả về chiều. Khương Mật lo lắng mình rời đi đã lâu, đám người Thu Ngọc lại bị nàng phái đi hết, liệu có bị người khác trong phủ phát hiện nàng không ở trong viện Nguyên Chỉ hay không.

Nếu bị phát hiện rồi bẩm báo lên Thái thái và Đại bá mẫu, e rằng lại tốn một phen công sức giải thích.

May thay, nàng về đến viện Nguyên Chỉ một đường suôn sẻ.

Khương Mật vừa bước vào viện liền gặp ngay Thu Ngọc đang định đi tìm nàng.

Thu Ngọc hoảng hốt nói: "Cô nương, người đi đâu vậy? Nô tỳ vừa về không thấy người đâu, lo muốn chết đi được."

"Ta không sao. Tình hình bên phía em thế nào rồi? Đã tìm thấy phụ thân ta chưa?" Khương Mật lảng tránh chuyện mình vừa ra ngoài, vội hỏi vấn đề nàng đang quan tâm nhất.

Thu Ngọc đáp: "Cô nương yên tâm. Nô tỳ đã thuận lợi tìm được lão gia. Lão gia tức tốc dẫn người đi tìm Đại công tử ngay. Nô tỳ cũng đi theo suốt chặng đường. Lúc lão gia tìm thấy Đại công tử thì ngài ấy vừa hay tin Đại cô nãi nãi bị sảy thai, đang định đi tìm Đại cô gia để dạy cho hắn một bài học. May mà lão gia ngăn cản kịp thời, cưỡng chế đưa Đại công tử về phủ."

Khương Mật hỏi lại: "Ý em là phụ thân và Đại ca hiện giờ đã về phủ rồi?"

Thu Ngọc gật đầu: "Vâng. Lão gia đưa Đại công tử đi tìm Hầu gia, giờ này chắc vẫn còn đang ở bên Đại phòng."

Khương Mật len lén thở phào nhẹ nhõm.

May mà vẫn còn kịp.

Không bao lâu sau Xuân Hồi cũng trở lại. Nàng ấy vốn dĩ dẫn người định chặn đường Đại công tử, kết quả không chặn được, lại gặp tiểu tư hầu cận bên cạnh Đại công tử, hỏi ra mới biết lão gia đã đưa Đại công tử về phủ rồi.

Hiện tại chỉ còn Hạ Nhược đang ngồi canh ở cửa phủ Anh Quốc công là chưa về.

Thu Ngọc và Xuân Hồi lui xuống tiểu trù phòng để chuẩn bị thực đơn bữa tối cho Khương Mật.

Dưới màn đêm buông xuống, Khương Mật ngồi một mình trên ghế đá trong đình viện, mặc cho gió lạnh thổi qua. Nàng nhìn chằm chằm vào khoảng tối nơi ánh đèn không chiếu tới, ngẩn ngơ xuất thần.

Bỗng nhiên, nàng cảm giác bên chân có một cục bông ấm áp đang cọ tới cọ lui.

Khương Mật cúi đầu nhìn, hóa ra là Miên Miên đã lặng lẽ đến làm nũng từ lúc nào.

Nàng ôm tiểu gia hỏa vào lòng, vuốt ve bộ lông mềm mượt: "Có phải đói rồi không? Ta tìm chút thịt khô cho ngươi nhé?"

Miên Miên cọ cọ vào tay nàng hai cái, thè lưỡi liếm liếm móng vuốt của mình.

Khương Mật mỉm cười, ôm Miên Miên trở về phòng.

Khương Mật lấy thịt khô đã chế biến sẵn trong hũ sành ra, xé thành sợi nhỏ, đút tới bên miệng Miên Miên.

Miên Miên ăn rất chậm, dáng vẻ cũng rất thanh tao, Khương Mật nhìn nó ăn thịt khô cũng thấy thú vị.

Vừa đút xong một miếng, đang định đút miếng thứ hai thì Hạ Nhược thở hồng hộc chạy vào: "Cô... cô nương, phu nhân Thừa Ân Hầu đã đón Đại cô nãi nãi về rồi."

"Cái gì?" Khương Mật đứng thẳng dậy, bảo Hạ Nhược nói rõ đầu đuôi sự việc.

Hạ Nhược bẩm báo: "Nô tỳ vẫn luôn ngồi canh ở gần phủ Anh Quốc công đợi Đại công tử, nhưng đợi mãi không thấy. Ngược lại, Lưu ma ma bên cạnh Hầu phu nhân lúc từ phủ Anh Quốc công đi ra đã nhận ra nô tỳ. Bà ấy thấy nô tỳ dẫn theo mấy bà tử bèn gọi vào cùng. Hóa ra là Đại cô nãi nãi đòi về Hầu phủ, vốn dĩ phu nhân Anh Quốc công ngăn cản, nói Đại cô nãi nãi vừa sảy thai không tiện di chuyển. Nhưng Hầu phu nhân thấy Đại cô nãi nãi nằng nặc muốn về, bèn bất chấp vẻ mặt không vui của phu nhân Anh Quốc công, nhất quyết đưa người về."

"Còn ả thiếp thất kia thì sao?" Khương Mật truy hỏi.

Hạ Nhược đáp: "Lúc nô tỳ đến thì Bạch di nương kia đã không còn ở trong viện nữa. Nghe Đông Nhi hầu hạ bên cạnh Đại cô nãi nãi kể lại, ban đầu Bạch di nương kia vác cái bụng bầu quỳ bên ngoài khóc lóc, nói là vô ý, do nha hoàn đụng vào ả trước nên ả mới lỡ va phải Đại cô nãi nãi."

Nhắc tới chuyện này Hạ Nhược liền giận run người, giọng điệu đầy phẫn nộ: "Bạch di nương kia kêu oan, nói ả sắp đến ngày sinh rồi, không thể nào cố ý va vào Đại cô nãi nãi được. Hầu phu nhân nghe xong vừa tức vừa giận, bắt phu nhân Anh Quốc công phải tống khứ Bạch di nương đến thôn trang, đợi sinh xong sẽ xử trí.

Mắt thấy phu nhân Anh Quốc công sắp ưng thuận, Bạch di nương kia đột nhiên hét lên một tiếng, váy dưới thấy máu. Phu nhân Anh Quốc công sợ tổn hại đến đứa cháu trong bụng, liền sai người đưa ả về viện, còn mời cả đại phu tới.

Bà ta cầu tình với Hầu phu nhân, bảo thai vị của Bạch di nương không ổn định, sợ lúc này đưa đi thôn trang sẽ làm hại đến đứa nhỏ, xin Hầu phủ khoan dung thêm ít ngày, đợi sinh xong rồi hãy đưa đi. Hầu phu nhân thoạt đầu không chịu, nhưng Đại cô nãi nãi lại lên tiếng muốn về Hầu phủ, phu nhân Anh Quốc công dù không vui cũng đành phải nhượng bộ để Hầu phu nhân đón người về."

Hạ Nhược uống một ngụm nước, nói tiếp: "Vừa hay nô tỳ dẫn theo mấy bà tử đến đó, Lưu ma ma liền để các bà tử bế Đại cô nãi nãi lên xe ngựa, che chắn vô cùng kín đáo, không để Đại cô nãi nãi bị trúng gió."

Khương Mật hỏi dồn: "Lúc em đến đó, Thế tử Anh Quốc công có ở trong phòng không?"

Hạ Nhược lắc đầu: "Hầu phu nhân đưa Đại cô nãi nãi đi, Đại cô gia vẫn luôn không hề lộ mặt."

Khương Mật thầm nghĩ, Thế tử Anh Quốc công từ đầu đến cuối không hiện thân, đứng ngoài cuộc để bản thân sạch sẽ, quả nhiên là kẻ bạc tình bạc nghĩa.

Khương Mật nói: "Hạ Nhược em vất vả rồi, đi ăn chút gì rồi nghỉ ngơi cho khỏe."

Dứt lời Khương Mật lại gọi Thu Ngọc đến, đặt một ít bạc vụn vào tay nàng ấy: "Chỗ này là phần của ba người các em, số còn lại đem thưởng cho các bà tử và gia nhân đi theo ra ngoài hôm nay."

Thu Ngọc nhận lấy bạc, vui vẻ nói: "Tạ ơn cô nương ban thưởng."

***

Bữa tối Khương Mật chẳng dùng được bao nhiêu, trong lòng vẫn canh cánh nhiều chuyện.

Diễn biến ngày hôm nay đã khác hẳn so với kiếp trước.

Kiếp trước, Đại tỷ có lẽ vì thấy Đại ca đánh Thế tử Anh Quốc công, khiến Thừa Ân Hầu phủ từ chỗ có lý thành ra đuối lý. Vì vậy tỷ ấy mới không dám mở lời xin về nhà mẹ đẻ.

Nhưng hiện tại đã khác, Đại ca không đánh người, Đại bá mẫu liền có thể đường hoàng tìm phủ Anh Quốc công đòi lại công đạo. Phủ Anh Quốc công đuối lý, đành phải nhượng bộ.

Chỉ là có lẽ bọn họ cũng chẳng ngờ yêu cầu mà Đại tỷ đưa ra lại là muốn về Hầu phủ.

Cũng may sự xót con của Đại bá mẫu đã đưa tỷ ấy về được.

Chỉ không biết lần này, Đại tỷ sẽ đưa ra lựa chọn thế nào.

Thu Ngọc bước vào, thấy Khương Mật đang ngẩn ngơ, bèn lên tiếng: "Cô nương, lão gia đến rồi."

Khương Mật xoay người, liền thấy Khương Thanh Hiên đã đứng ở cửa.

Nàng bước tới, nhún mình hành lễ: "Phụ thân. Sao người lại qua đây?"

Khương Thanh Hiên ngồi xuống chiếc ghế gỗ lê bên cửa sổ, ánh mắt nhu hòa nhìn Khương Mật: "Đường Đường, hôm nay con làm rất tốt. Biết bảo Thu Ngọc đi tìm ta để ngăn cản Khương Hoành kịp thời. Nếu không thì nó đã gây ra họa lớn rồi."

Thấy Khương Mật mím môi không đáp, Khương Thanh Hiên nói tiếp: "Con cũng ngồi xuống đi."

Ông tiếp lời: "Đại bá phụ con đã cho nhốt Khương Hoành lại rồi, đợi nó bình tĩnh lại sẽ xét xử sau. Đại bá phụ cũng đã gỡ lệnh cấm túc cho con, nếu rảnh rỗi, con hãy qua bên Đại phòng thăm hỏi đại tỷ con một chút."

Khương Mật ngẩng đầu đáp: "Phụ thân không dặn thì con cũng sẽ đi thăm đại tỷ."

Khương Thanh Hiên gật đầu: "Vậy thì tốt. Ta nhớ khi tổ mẫu con còn tại thế, đại tỷ con cũng từng ở chung viện với con một thời gian. Tình cảm tỷ muội các con chắc hẳn cũng thân thiết hơn người khác."

Lòng Khương Mật chùng xuống, khi đó nàng mới mười tuổi, Đại tỷ đã mười bốn, dù ở cùng một viện nhưng thực ra cũng chẳng giao thiệp nhiều.

Khi ấy bài vở của nàng rất nhiều, ngoài cầm kỳ thi họa do tiên sinh tổ mẫu mời về dạy, còn phải học vũ đạo dị vực. Nàng cũng từng khóc lóc kêu đau, nhưng lại chẳng có ai để nàng tìm kiếm sự an ủi, thỏa thích làm nũng.

Tổ mẫu từ ái nhưng nghiêm khắc, không cho phép nàng lười biếng, bắt nàng phải làm được tốt nhất.

Đại tỷ thường nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại.

Nàng không hiểu, từng hỏi tổ mẫu, tại sao Đại tỷ tỷ không cần tập múa.

Tổ mẫu nói, Đại tỷ tỷ sau này gả vào thế gia làm tông phụ (vợ cả), không cần học những thứ đó. Còn nàng là người đã định sẵn phải tiến cung, mới cần phải khổ luyện.

Hai người có bến đỗ khác nhau, những thứ phải học tự nhiên cũng khác biệt.

Khương Thanh Hiên thấy nàng im lặng, bèn hỏi: "Có phải bị dọa sợ rồi không?"

Khương Mật chớp chớp mắt, vành mắt liền đỏ lên.

Nàng cúi đầu, giọng rầu rĩ: "Phụ thân, người xem hậu viện của Thế tử Anh Quốc công đã loạn đến thế rồi. Nếu con tiến cung, hậu cung giai lệ ba ngàn, con biết phải làm sao?"

Khương Thanh Hiên nghẹn lời, ông trầm mặc một hồi mới nói: "Đương kim Thánh thượng là bậc nhân quân tử, công minh sáng suốt, đâu phải kẻ mà Thế tử Anh Quốc công có thể so sánh được. Con... con chớ nên nghĩ nhiều."

Đối diện với ánh mắt cầu cứu của nữ nhi, Khương Thanh Hiên có chút chật vật.

Ông biết, nếu là gia đình thật lòng thương yêu nữ nhi, sẽ chẳng ai nỡ để con mình bước chân vào cái chốn nhuộm màu toan tính như hậu cung.

Sự áy náy trong lòng khiến Khương Thanh Hiên ngồi không yên, ông dặn dò vài câu rồi vội vã rời đi.

Khương Mật đưa tay lau khóe mắt khô khốc, có lẽ hôm nay khóc quá nhiều rồi nên giờ muốn nặn ra một giọt lệ cũng khó.

Nàng mượn chuyện của Đại tỷ để khơi dậy nỗi day dứt trong lòng phụ thân, cũng không biết liệu có chút tác dụng nào không.

***

Hôm sau, Khương Mật vừa dậy không lâu, bên ngoài viện đã truyền đến tiếng động.

Nàng gọi Thu Ngọc vào hỏi, mới biết phu nhân Thừa Ân Hầu sai người mang gấm vóc, trang sức và chút hoa quả tươi đến.

Khương Mật dặn Thu Ngọc vào kho chọn ít dược liệu và thực phẩm bổ dưỡng.

Nàng thay một bộ y phục màu sắc nhã nhặn, bảo Thu Ngọc mang theo đồ rồi đi sang Đại phòng.

Phu nhân Thừa Ân Hầu vì chuyện của Khương Uyển mà cả đêm không ngủ, vẻ mặt đầy u sầu.

Thấy Khương Mật đến, bà gượng cười: "Đường Đường đến thăm Uyển nương phải không?"

Khương Mật gật đầu: "Không biết Đại tỷ tỷ đã tỉnh chưa ạ?"

Phu nhân Thừa Ân Hầu nói: "Ta vừa từ chỗ nó về, nó tỉnh rồi, uống được chút canh nhưng tinh thần vẫn kém lắm. Con qua đó xem nó một chút cũng tốt, giúp bá mẫu khuyên nhủ nó, bảo nó đừng suy nghĩ nhiều, đứa bé này là do không có duyên phận, sau này rồi sẽ lại có thôi."

Nói xong, phu nhân Thừa Ân Hầu thở dài thườn thượt.

Khương Uyển hiện đang ở tại Minh Tú viện, nơi nàng từng ở khi chưa xuất giá.

Khương Mật vừa bước vào viện Minh Tú, Đông Nhi - nha hoàn thân cận của Khương Uyển liền đón ra, hành lễ: "Tam cô nương, người đã tới."

Khương Mật ra hiệu cho Thu Ngọc dâng thuốc bổ lên, dặn dò: "Em xem có món nào hợp để bồi bổ cho Uyển tỷ tỷ thì làm, nghĩ cách để tỷ ấy ăn thêm chút gì đó."

Đông Nhi đỏ hoe mắt vâng dạ, dẫn Khương Mật vào chính thất, nói: "Tam cô nương, mời người vào trong."

Căn phòng đóng kín mít không một kẽ hở, bên trong nồng nặc mùi thuốc sắc.

Khương Mật vòng qua tấm bình phong, liền nhìn thấy người phụ nữ đang nằm trên giường.

Người ấy gầy rộc đi, sắc mặt vàng vọt như sáp, môi trắng bệch, đôi mắt vô thần. Khương Mật không dám tin đây lại là Khương Uyển đoan trang nhàn nhã, phong thái uy nghi ngày nào.

"Uyển tỷ tỷ." Giọng Khương Mật khẽ khàng cất lên.

Khương Uyển chậm chạp quay đầu lại, nhìn chăm chăm vào Khương Mật một hồi lâu, dường như phải mất một lúc mới nhận ra: "Là Đường Đường đấy ư!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc