Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không biết có phải bát huyết yến trước khi ngủ có tác dụng hay không, mà Khương Mật hiếm hoi có được một giấc ngủ ngon.
Thu Ngọc bày biện bữa sáng vừa lấy từ nhà bếp về, thấy sắc mặt cô nương đã hồng hào hơn, bèn cười nói: "Nô tỳ thấy tối qua cô nương có vẻ thích huyết yến, nên sáng nay cũng tự chủ trương chưng thêm một bát, cô nương uống lúc còn nóng nhé."
Khương Mật ngủ ngon nên khẩu vị cũng tốt lên, không những uống hết bát huyết yến mà còn ăn thêm một miếng bánh hạt dẻ.
Đang định sắp xếp lại mấy bức thư pháp Khương Dung để lại hôm qua, Xuân Hồi từ ngoài bước vào: "Cô nương, Thừa Ân Hầu phu nhân đến ạ."
Đại bá mẫu? Sao người lại đến vào giờ này?
Khương Mật đặt mấy tờ giấy trên tay xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Trong chính sảnh, Thừa Ân Hầu phu nhân đang uống trà, thấy Khương Mật đến liền đặt chén trà xuống: "Đường Đường, mau lại đây."
Đợi Khương Mật đến gần, Thừa Ân Hầu phu nhân nắm lấy tay nàng, than thở: "Đều tại nha đầu Khương Nghi làm liên lụy đến con cũng bị cấm túc. Để con chịu ủy khuất rồi."
Khương Mật cười nói: "Con vốn cũng ít ra ngoài, ở lại viện Nguyên Chỉ cũng chẳng khác biệt gì mấy."
Thừa Ân Hầu phu nhân thấy nàng thực sự không oán trách gì mới yên tâm.
Bà nói rõ mục đích chuyến này: "Đường Đường, Trấn Quốc công phủ gửi thiệp mời nữ quyến Thừa Ân Hầu phủ tham gia tiệc thưởng hoa. Ngày đã định là mười sáu tháng này."
Thừa Ân Hầu phu nhân cười nói tiếp: "Phủ chúng ta thực ra ngày thường ít qua lại với Trấn Quốc công phủ. Lần này được mời cũng là nhờ phúc của Đường Đường đấy."
Thừa Ân Hầu phu nhân lấy từ trong tay áo ra một phong thư: "Đây là thư của Ngũ cô nương Trấn Quốc công phủ gửi cho con."
Khương Mật nhớ đến tiểu cô nương từng gặp một lần trong cung tên là Tiết Ninh Châu, mở thư ra xem, quả nhiên là nàng ấy.
"Thực ra tiệc thưởng hoa lần này còn có dụng ý khác. Đại trưởng công chúa mời rất nhiều gia đình huân quý đến thưởng hoa, mục đích là để xem mắt chọn thê tử cho Trấn Quốc công thế tử."
Thấy Khương Mật lộ vẻ ngạc nhiên, Thừa Ân Hầu phu nhân giải thích: "Đại trưởng công chúa và Trấn Quốc công phu nhân đã nhắm trúng vài nhà rồi, Thừa Ân Hầu phủ chúng ta chưa lọt vào mắt xanh của họ đâu. Hơn nữa tính cách của Nghi tỷ nhi cũng không hợp với gia đình như vậy, con lại sắp tiến cung, Dung tỷ nhi thì vẫn còn nhỏ, nên mấy tỷ muội các con cứ coi như đi chơi thôi."
Khương Mật gật đầu, nàng trước giờ ít tham gia yến tiệc kiểu này, có thể nhân cơ hội này tìm hiểu kỹ xem những công tử chưa thành thân nào trong kinh thành phù hợp với tiêu chuẩn của nàng.
Thừa Ân Hầu phu nhân lại nói: "Nghe nói Đại trưởng công chúa đã cho người vận chuyển rất nhiều giống hoa quý từ Giang Nam, Xuyên Thục về, cũng có thể mở rộng tầm mắt."
Thừa Ân Hầu phu nhân cũng muốn nhân dịp này qua lại với các gia đình huân quý khác, phu nhân Hộ bộ Thị lang chắc cũng sẽ đến, bà muốn thăm dò ý tứ bên đó thêm lần nữa.
Nói chuyện xong với Khương Mật, Thừa Ân Hầu phu nhân uống một ngụm trà, định đứng dậy ra về.
Bỗng thấy một nha hoàn hớt hải chạy vào, thở hổn hển nói: "Phu nhân, người mau về đi ạ, Đông Nhi khóc lóc chạy về báo tin, Đại cô nãi nãi bị thiếp thất cố ý đụng ngã dẫn đến sảy thai, bên đó còn muốn bao che cho ả thiếp thất kia. Cầu xin người mau đến làm chủ cho Đại cô nãi nãi!"
Sắc mặt Thừa Ân Hầu phu nhân đột ngột biến đổi, chén trà trên tay rơi "choang" xuống đất, nước và mảnh vỡ bắn tung tóe.
Tim Khương Mật thắt lại, Đại cô nãi nãi chẳng phải là Đại đường tỷ Khương Uyển gả vào Anh Quốc công phủ sao?
Thừa Ân Hầu phu nhân mặt xanh mét, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng, cũng chẳng kịp chào hỏi Khương Mật, vội vã đi gặp Đông Nhi.
Khương Mật vẻ mặt lo âu, Khương Uyển tỷ tỷ lớn hơn nàng bốn tuổi, khi tổ mẫu còn tại thế, tỷ ấy gả cho Thế tử Anh Quốc công Tạ Hi, lúc đó được coi là gả cao.
Đại tỷ gả qua hai năm không có tin vui, Anh Quốc công phu nhân liền nhét người vào phòng Thế tử, năm thứ ba còn nạp một quý thiếp, ả quý thiếp đó có họ hàng với nhà mẹ đẻ của Anh Quốc công phu nhân.
Ả quý thiếp rất nhanh có thai, Anh Quốc công phu nhân sợ ả chịu thiệt thòi, làm chủ miễn cho ả phải thỉnh an lập quy củ trước mặt Đại tỷ.
Đại bá mẫu trong lòng tức giận, xót nữ nhi, từng tìm Anh Quốc công phu nhân nói chuyện, nhưng bà ta miệng nam mô bụng một bồ dao găm, hứa hẹn ả quý thiếp sinh con xong cũng sẽ không để vượt mặt Đại tỷ.
Nhưng Anh Quốc công phu nhân vừa về đến nhà, liền bắt Đại tỷ đến trước mặt bà ta lập quy củ, nhắc nhở Đại tỷ phải tận tâm chăm sóc thiếp thất của Thế tử, phải khoan dung độ lượng, không được làm đố phụ.
Đại tỷ vẫn luôn giấu giếm Đại bá mẫu, mãi đến khi ma ma bên cạnh tỷ ấy lén gửi thư cho Đại bá mẫu, bà mới biết nữ nhi mình sống khổ sở thế nào.
Nay Đại tỷ khó khăn lắm mới mang thai, lại bị ả thiếp thất kia hại mất con.
Sắc mặt Khương Mật ngưng trọng, nàng cố gắng nhớ lại những thông tin kiếp trước mình biết được vào thời điểm này. Lúc đó nàng luôn trốn tránh trong phòng không gặp ai, cũng chẳng ai đến làm phiền nàng, nên phải mấy ngày sau nàng mới biết chuyện này.
Đại bá mẫu dẫn người đến Anh Quốc công phủ đòi công đạo.
Nhưng ngay lúc Đại bá mẫu đang tranh luận với Anh Quốc công phu nhân về việc xử lý ả thiếp thất kia, Đại ca Khương Hoành xách Thế tử Anh Quốc công bị đánh trọng thương xuất hiện.
Việc này đã châm ngòi cơn giận của người Anh Quốc công phủ.
Anh Quốc công phu nhân vốn đuối lý, hứa đợi ả thiếp thất sinh con xong sẽ đưa đến trang tử.
Đợi đến khi cô mẫu qua đời, Khương thị sa sút, nàng nghe người ta nói lại Thế tử Anh Quốc công lấy cớ vô tử (không con), thiện đố (hay ghen) hưu thê, phủi sạch quan hệ với Khương gia.
Còn chân của Đại ca cũng bị người ta đánh gãy một cách bí ẩn.
Tình cảnh Khương gia đã rét vì tuyết lại lạnh vì sương.
Khương Mật bật dậy, gọi cả Thu Ngọc, Hạ Nhược, Xuân Hồi vào.
Nàng dặn dò: "Thu Ngọc, em mau đi tìm phụ thân ta, kể lại chuyện Đại bá mẫu đến Anh Quốc công phủ đòi công đạo cho Đại tỷ, nhờ phụ thân sai người đi ngăn cản Đại ca, đừng để huynh ấy làm chuyện dại dột."
"Hạ Nhược, em dẫn theo mấy gia nhân bà tử khỏe mạnh, đến gần Anh Quốc công phủ canh chừng, nếu thấy Đại công tử xuất hiện thì ngăn huynh ấy lại, bảo huynh ấy về phủ.
Tóm lại không được để huynh ấy chạm mặt Thế tử Anh Quốc công. Nếu Đại công tử không nghe, cứ bảo là ta nói, nếu huynh ấy dám hành động lỗ mãng, chính là hại Uyển tỷ tỷ! Nếu huynh ấy vẫn không nghe, các ngươi trói gô lại cũng phải mang huynh ấy về cho ta."
"Xuân Hồi, em cũng vậy, dẫn người đến canh ở con đường Đại công tử từ thư viện trở về, giống như Hạ Nhược, bằng mọi giá phải đưa Đại công tử về đây."
Thu Ngọc, Hạ Nhược, Xuân Hồi đều vâng dạ, lập tức dẫn người đi làm việc.
Khương Mật đi đi lại lại trong phòng, còn về phía trong cung, bên phía cô mẫu cần phải dâng thẻ bài xin vào trước.
Đợi bên kia đồng ý mới được vào cung.
Có nên để cô mẫu giống kiếp trước, phái người đến quở trách Anh Quốc công phủ, bắt nhốt ả thiếp thất kia đến trang tử chờ sinh xong rồi tống cổ đi không?
Hay là gặp Đại tỷ trước, nghe xem ý định của tỷ ấy thế nào?
Khương Mật có chút do dự.
Đang lúc nàng chưa quyết định được, một tiểu nha hoàn đứng ở cửa bẩm báo: "Cô nương, trong cung có người đến đưa đồ cho người ạ."
Khương Mật vui mừng, chẳng lẽ cô mẫu phái người đến?
Nàng nói: "Mau mời vào."
Khương Mật thầm mong người đến là Thôi ma ma, với thân phận của bà ấy, có thể thay mặt cô mẫu đến Anh Quốc công phủ một chuyến.
Nhưng khi tiểu nha hoàn dẫn người vào sân, bóng dáng người đó ngày càng rõ nét, Khương Mật hít sâu một hơi lạnh như gặp ma.
Thành Trung cười híp mắt chắp tay hành lễ: "Khương cô nương, an hảo."
Khương Mật vô thức lùi lại hai bước, lạnh lùng nói: "Thành công công sao lại xuất hiện ở đây?"
Thành Trung chỉ đành cố làm cho nụ cười của mình trông vô hại hơn chút, hắn nói: "Khương cô nương, chủ tử cho mời."
Thành Trung trong lòng cũng thấy cái việc này khó làm, nếu Hoàng thượng thực sự coi trọng Khương cô nương, thì Khương Thái hậu chẳng phải đã sớm vui vẻ đưa người vào cung rồi sao, lúc đó ngày nào chẳng gặp được?
Hiện tại nói thế nào thì Khương cô nương cũng là khuê nữ chưa xuất giá, nàng bất an cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là phản ứng này của Khương cô nương, có phải hơi thái quá rồi không?
Trong lòng Khương Mật còn đang treo lơ lửng chuyện của Đại ca không biết đã ngăn được chưa, chuyện Đại bá mẫu và Đại tỷ ở Anh Quốc công phủ thế nào cũng chưa rõ, làm gì còn tâm trí đâu mà đi gặp Tiêu Hoài Diễn.
Nhưng dù nàng không tình nguyện đến đâu, nàng cũng không thể từ chối.
Khương Mật chán nản.
Lại là chiếc xe ngựa đỗ ở cửa hông phía Tây, vẫn đi qua phố xá đông đúc, rồi đến con hẻm sâu yên tĩnh.
Nàng giống như lần trước, theo chân Thành Trung bước vào tòa tư dinh đó.
Đi qua hành lang dài, qua cửa thùy hoa, đến một khoảng sân yên tĩnh.
Thành Trung dừng bước trước cửa, nói nhỏ: "Cô nương, vào đi ạ."
Tay Khương Mật đặt lên cánh cửa gỗ tử đàn chạm trổ, nàng hít sâu một hơi, khẽ đẩy nhẹ, cánh cửa mở ra.
Người đàn ông ngồi nghiêng trên sập gụ dưới cửa sổ, mũi cao môi mỏng, mày kiếm mắt phượng, ánh sáng xuyên qua song cửa sổ chiếu lên người hắn, tựa như núi tuyết ngàn năm xa cách và cao không thể với tới.
Lúc này hắn đang cầm một cuốn sách trên tay.
Khương Mật do dự một chút, tiến lên hành lễ thỉnh an theo quy củ.
Tiêu Hoài Diễn đặt cuốn sách xuống, giọng điệu bình thản: "Đứng lên đi."
Nếu nói hôm qua Khương Mật thấp thỏm bất an, thì hôm nay trong lòng nàng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, rối như tơ vò.
Khương Mật đứng dậy nhìn thấy bàn cờ và quân cờ đã bày sẵn trên bàn phía trước.
Thầm nghĩ không phải lại bắt nàng đánh cờ chứ?
Tiêu Hoài Diễn đứng dậy, đi tới bên bàn ngồi xuống, nói với Khương Mật: "Ngồi đi."
Khương Mật đành phải ngồi xuống đối diện hắn.
Tiêu Hoài Diễn nhìn Khương Mật một cái, đưa tay cầm một quân cờ đen, nói: "Khương cô nương hôm nay khí sắc tốt hơn hôm qua đấy, có tinh thần cùng trẫm tiếp tục đánh cờ không?"
Khương Mật mím môi, căng thẳng đáp: "Thần nữ ngu dốt, sợ lại làm mất hứng của Bệ hạ."
Tiêu Hoài Diễn cười khẽ: "Không sao."
Khương Mật thực sự không hiểu Tiêu Hoài Diễn nghĩ gì, nhưng hiện tại nàng hoàn toàn không có tâm trạng đánh cờ.
Đầu óc nàng rối bời, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm đánh cờ với hắn kiếp trước để đoán nước đi của hắn.
Vẫn phải giống như hôm qua, thua sớm một chút, khiến hắn chán ghét, mau chóng đuổi nàng đi.
Khởi đầu đúng như Khương Mật dự liệu, nàng đi sai từng nước cờ một cách chuẩn xác.
Chỉ mong mau chóng được rời đi.
Khi một ván cờ lại thua, Khương Mật tưởng rằng chỉ cần thỉnh tội như mọi khi là có thể thuận lợi rời đi.
Nhưng nàng còn chưa kịp mở miệng thỉnh tội, liền nghe Tiêu Hoài Diễn cười một tiếng, tán thưởng: "Khương cô nương, quả nhiên là kỳ nghệ cao siêu."
Khương Mật sững sờ.
Nàng thua rồi mà?
"Khương cô nương, nàng có biết, thua một lần không khó, khó là lần nào cũng thua, giống như đoán trước được trẫm sẽ đi nước nào, nhìn thấu bố cục của trẫm từ sớm, rồi chuẩn xác lao đầu vào chỗ chết. Kỳ nghệ thế này chẳng lẽ không tốt sao?"
Giọng điệu Tiêu Hoài Diễn vẫn nhẹ nhàng chậm rãi như gió xuân ấm áp, không có gì thay đổi so với lúc nãy.
Nhưng đồng tử Khương Mật đột ngột co rút, lời nói đó lọt vào tai nàng lạnh thấu xương tủy.
Nàng không kìm được rùng mình một cái, quân cờ trên tay rơi xuống đất.
Căn phòng chìm trong sự im lặng chết chóc.
Khương Mật không thể kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng.
Tâm tư nhỏ mọn của nàng đã bị Tiêu Hoài Diễn nhìn thấu.
Nàng biết đường cờ của Tiêu Hoài Diễn, biết trước hắn sẽ đi như thế nào.
Với tính đa nghi của Tiêu Hoài Diễn, hành động của nàng chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Tiêu Hoài Diễn nhìn chằm chằm nữ tử đang run rẩy trước mắt, hắn quan sát từng cử chỉ của nàng.
Hắn chậm rãi mở miệng: "Khương cô nương không giải thích gì sao?"
Đáy mắt Khương Mật dâng lên làn sương mù, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Từ lúc Tiêu Hoài Diễn nhắc đến cuốn kỳ phổ kia, mỗi bước đi của nàng đều sai lầm, nàng biết giải thích thế nào đây.
Ánh mắt Tiêu Hoài Diễn thâm sâu khó lường, vươn tay bóp lấy cằm nàng, ép nàng ngẩng đầu lên.
"Chỉ là đánh cờ với trẫm thôi mà, ủy khuất đến thế sao?"
Làn da dưới tay mịn màng mềm mại, hắn chỉ hơi dùng sức một chút nơi đó đã đỏ lên.
Khiến người ta muốn dùng sức mạnh hơn nữa để nghiền nát.
Luồng lệ khí dưới đáy lòng Tiêu Hoài Diễn lại rục rịch ngóc đầu dậy.
Trên khuôn mặt kiều diễm như hoa đào kia thấp thoáng vẻ đau đớn, nước mắt lăn dài xuống ngón tay hắn.
Đột ngột, Tiêu Hoài Diễn buông tay ra.
Cười lạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


